Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 77: Mannerheim phòng tuyến hoan nghênh ngươi (mười chín)

"Ta không hiểu, nếu đã có một Simon rồi, vì sao còn phải tạo ra một người nữa? Với… tài bắn súng của đứa bé kia, nàng có thể trở thành anh hùng mà, tại sao phải mượn dùng một thân phận không thể dùng cả đời?"
"Không phải một người." Nữ bác sĩ lại rít một hơi thuốc lá.
"Cái gì?" Trương Hằng nhíu mày.
"Simon được tạo ra không phải một người, bọn họ tìm bốn người, đều là cao thủ, trong đó ba người là xạ thủ bắn tỉa, một người chơi súng tự động, bốn người che mặt dùng chung một thân phận để hành động, như vậy chẳng khác nào thêm bốn lớp bảo hiểm, bọn họ cùng nhau tạo nên lịch sử về tay bắn tỉa vĩ đại nhất của loài người - truyền thuyết về Simon."
"— hắn ở khắp mọi nơi, là bóng ma lẩn khuất trên chiến trường, là người đồng đội đáng tin cậy nhất, người Liên Xô khi nghe đến tên hắn đã tái mặt, là Thần Chết áo trắng bất khả chiến bại trên chiến trường, cổ vũ hàng triệu dân chúng và quân nhân Phần Lan… Ừ, nhưng nói chính xác hơn, thì thực ra Simon chỉ có ba người, bởi vì một người đã c·h·ết không lâu sau khi chiến tranh nổ ra, trong truyền thuyết cũng không có quá nhiều thông tin liên quan đến hắn, còn một người nữa thì tháng trước bị xạ thủ súng máy của người Liên Xô hạ sát."
"Vậy Simon thật sự đâu, hắn có biết những chuyện này không?"
"Không còn quan trọng nữa, hắn đã nhập ngũ hồi tháng mười năm ngoái, trong khi huấn luyện để bảo vệ đồng đội đã lao vào quả lựu đạn, nếu không có chuyện đó, cũng sẽ không có kế hoạch này, nhưng mà…" Maggy liên tục gảy chiếc bật lửa trong tay, có thể thấy tâm trạng cô ta đang khá sốt ruột, "Bây giờ chiến tranh kết thúc, trên thế giới còn lại hai Simon."
"Người lập kế hoạch này hẳn là đã không đoán được chuyện này rồi chứ?" Trương Hằng hỏi.
"Đúng vậy, ban đầu sau khi chiến tranh kết thúc sẽ có một cơ chế công bằng cho những người còn lại, ít nhất… họ có thể dùng súng trong tay để quyết định vận mệnh cuối cùng của mình, nhưng hiện tại lại có một chút chuyện ngoài ý muốn."
"Chuyện gì?"
"Trong hai người còn lại cuối cùng, một người là đứa bé kia, còn một người là tay súng tiểu liên, người sau trong một lần đột kích trước đây bị đạn Dumdum bắn trúng, hắn đã cố gắng qua khỏi cuộc phẫu thuật như một kỳ tích, nhưng không biết ai đó đã làm rò rỉ thông tin, sau đó các phóng viên quốc tế đều chạy đến bệnh viện, hắn đã công bố thân phận của mình ở đó."
Nữ bác sĩ lộ ra vẻ bất đắc dĩ trên mặt, "Thật ra ta cũng hiểu vì sao hắn lại đưa ra lựa chọn như vậy, thực lực của đứa bé kia vốn dĩ là mạnh nhất trong bốn người, hắn lại bị thương nghiêm trọng như vậy, hai người đối đầu cơ hồ không có cơ hội chiến thắng."
"Vậy bây giờ các ngươi định vứt bỏ nàng sao?"
"Chúng ta không có lựa chọn nào khác, sự đã đến nước này, chúng ta chỉ có thể phối hợp với tên kia tiếp tục diễn vở kịch này, thậm chí còn phải giúp hắn vá những chỗ hổng trong lời nói dối."
Trương Hằng nhìn Maggy, nhìn cô ta tận nửa phút.
"Muốn ta tin những lời ngươi nói, trước hết ngươi nên giải thích vì sao một người Anh tình nguyện trong đội du kích lại nắm giữ những thông tin rõ ràng là cơ mật như thế?"
Đến lượt Maggy im lặng, "Trước kia ta đã nói dối với ngươi, ta đúng là lớn lên ở Anh, nhưng cha ta là người Phần Lan, hơn nữa ông ấy là một quan chức cao cấp trong quân đội, kế hoạch này vốn là do ta đưa ra, ta tự mình chiêu mộ bọn họ, ta muốn tận mắt nhìn thấy truyền kỳ ra đời, cho nên mới đến đây, còn Aki là người của quân đội phái tới để bảo vệ ta."
Maggy cũng có vẻ bực bội, cô đứng trước cửa sổ, giống tư thế lần đầu hai người gặp nhau, khoanh tay, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trương Hằng đột nhiên hiểu ra lúc đó cô lo lắng điều gì, chắc hẳn là trong thời gian ở chung với các Simon, cô nhận ra mình khó có thể giữ tình cảm công bằng với cả bốn người, điều đó cũng khiến cô không thể duy trì sự khách quan, trung lập được nữa.
"Dù sao thì chúng ta đều chỉ là người phàm, ta quả thật rất quan tâm đến đứa bé kia, thậm chí đã từng manh động nghĩ đến chuyện lén tìm người xử lý những ứng cử viên còn lại, nhưng khi đó chiến tranh vẫn chưa kết thúc, ta không biết nàng có thể sống sót hay không, ở vị trí của ta, ta không thể mạo hiểm được, nhất là sau khi người thứ hai c·h·ết, huống chi quy tắc cuối cùng thực sự có lợi cho đứa bé kia, nhưng những chuyện xảy ra sau đó là ngoài dự đoán của ta."
"Bây giờ ngươi thấy mình không thể ra tay, cho nên muốn mượn lực lượng của ta giải quyết phiền toái này cho ngươi?" Ánh mắt Trương Hằng rơi vào khẩu súng lục trên bàn, "Nhưng tại sao lại không thả nàng đi, ngươi hiểu rõ đứa bé kia, hẳn là phải biết nàng không quan tâm việc mình có thể trở thành anh hùng hay không."
"Ta là người đưa ra kế hoạch, nhưng không phải người thực hiện nó." Maggy kẹp điếu xì gà, đến khi tàn thuốc rơi xuống áo ngủ cô ta cũng không nhận ra, "Đối với chuyện này ta có quyền lên tiếng nhất định, chứ không phải là toàn bộ, nói đúng ra, sau khi hoàn thành công việc chiêu mộ thì công việc của ta cũng đã kết thúc, chuyện sau đó thuộc về hành vi cá nhân của ta, ta không có cách nào thay đổi những chuyện đã xảy ra, cũng không có cách nào thay đổi quyết định cuối cùng từ cấp trên."
Cô ta dừng một lát rồi nói tiếp, "Đứa bé kia tin ngươi, nên ta mới quyết định nói cho ngươi những chuyện này, nhờ ngươi tự mình đưa nàng một đoạn đường, đây là việc cuối cùng ta có thể làm cho nàng, nghe nói phía tây bắc có một hồ nước rất đẹp, có lẽ sau khi mọi chuyện kết thúc chúng ta có thể đến đó câu cá."
Cuối cùng nữ bác sĩ đã nói hết những gì mình muốn nói đêm nay.
"Đối với việc này, ta không có quyền lựa chọn phải không?" Trương Hằng cũng không do dự gì nhiều, liền cầm lấy khẩu súng ngắn trên bàn....
Maggy quay lưng lại với hắn, giữ im lặng.
Trương Hằng không tiếp tục dừng lại, những gì muốn hỏi hắn đều đã hỏi xong, tiếp theo đứng dậy đi ra khỏi trụ sở của trung úy ria mép, hướng về phía căn phòng nhỏ phía tây, nhưng ngay khi vừa ra đến cửa, hắn vẫn nói với nữ bác sĩ một câu "Cảm ơn".
Đêm nay doanh trại của đội du kích yên tĩnh một cách lạ thường, ngay cả tên thích dựa vào cửa phòng bếp ngắm sao áo hách nhiều cũng không thấy đâu, nhưng cả doanh trại lại đèn đuốc sáng trưng, hầu như bên ngoài mỗi căn nhà gỗ đều treo đèn dầu.
Trương Hằng không quay đầu nhìn về phía rừng cây xa xôi, hắn thu khẩu súng lục vào trong tay áo, dùng tay còn lại gõ một cái vào cửa phòng.
Có lẽ do nữ bác sĩ không thích mang chìa khóa, nên Simon cũng không nghi ngờ gì việc muộn như vậy mà có người đến thăm, cho đến khi mở cửa nhìn thấy Trương Hằng đứng ngoài mới lộ ra vẻ giật mình.
Sau đó nàng bị ai đó túm cổ áo, hung hăng đè xuống đất, hai người cùng ngã vào trong phòng nhỏ, Simon lần đầu tiên không hề kháng cự, chỉ nằm trên đất im lặng nhìn Trương Hằng, mặt nàng ửng hồng.
Mọi chuyện như lời nữ bác sĩ đã nói, nếu cái gọi là độ tin cậy có thể định lượng, vậy thì bây giờ độ tin cậy của Simon đối với Trương Hằng chắc chắn là giá trị tối đa.
Trương Hằng thở dài, lúc này chỉ cần hắn lấy khẩu súng ngắn giấu trong tay áo ra, nhắm vào tim cô bé mà bắn, có thể kết thúc triệt để mọi chuyện.
Nhưng hắn lại không hành động, Trương Hằng lục lọi trong kho từ vựng tiếng Phần Lan ít ỏi của mình, cuối cùng sửng sốt không tìm ra được từ "phản bội" phải nói thế nào, cuối cùng chỉ có thể nhìn vào mắt Simon nói, "Tin ta."
Nói xong Trương Hằng liền dời mắt khỏi ngực cô bé, nhanh chóng đánh giá căn phòng này, Trương Hằng tin rằng với trí thông minh và thủ đoạn của Maggy, nếu cô ta đã ám chỉ đến mức độ này, thì không thể không có bất kỳ chuẩn bị nào.
Cuối cùng ánh mắt hắn dừng lại trên giường chiếu của nữ bác sĩ, nơi đó cùng với tủ quần áo là nơi duy nhất có thể giấu đồ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận