Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 567: Lông vũ áo choàng cùng sương cự nhân chi tử

Chương 567: Áo choàng lông vũ và con trai của người khổng lồ sương giá Sở dĩ Trương Hằng nhìn ra Khuê Gia có quan hệ với Freyja là do chiếc áo choàng lông vũ của nàng. Chiếc áo choàng lông vũ này tuy không nổi tiếng như vũ khí Gungnir của Odin hay búa Mjolnir của Thor, nhưng lại xuất hiện không ít lần trong thần thoại Bắc Âu. Chỉ cần mặc nó vào, người ta có thể biến thành chim cắt, lại còn là lớp ngụy trang mà ngay cả các vị thần cũng không thể phát hiện ra. Bây giờ xem ra, Freyja đã biến đạo cụ này thành một loại siêu năng lực tự nhiên ban cho người đại diện của mình.
Loki hiển nhiên không để tâm đến ba người chơi còn lại, ngoại trừ Trương Hằng. Ba người đều mang thương tích, bác sĩ thì miễn cưỡng còn có thể đi lại, còn lão Thử thì chân đã sưng lên gần như không thể di chuyển được, Khuê Gia thảm nhất, bị Loki hóa thân thành Sauk đâm một nhát, vừa mới phẫu thuật xong, việc có thể lập tức đứng dậy khỏi giường đã là một kỳ tích.
Hơn nữa, vị trí của bọn họ còn bị Loki tiết lộ cho bộ nội vụ, bị mấy trăm dân binh bao vây đến không lọt một giọt nước, thấy thế nào cũng chỉ còn đường c·hết. Cũng vì thế mà Loki trở nên lơ là, hắn không ngờ Khuê Gia lại để Bessonova ngụy trang thành mình, mà Khuê Gia dựa vào áo choàng lông vũ biến thành chim cắt cũng không hề bị thương thế ảnh hưởng.
Nàng quan sát cuộc chiến giữa Trương Hằng và Loki từ trên trời, ý thức được muốn đối phó Loki thì trước tiên phải phá được khả năng dịch chuyển của hắn. Ngoài ra, Khuê Gia còn phải gửi ám hiệu đường bay cho Trương Hằng, muốn Trương Hằng liên thủ với mình, nhưng sau đó hai người vẫn không tìm được thời cơ vì khả năng dịch chuyển của Loki quá lỗi, không những không giới hạn số lần mà thậm chí ngay cả búng tay cũng không cần.
Nói cách khác, chỉ cần không thể chế phục hắn trong nháy mắt thì hắn có thể lập tức trốn thoát nhờ dịch chuyển. Thế là, trong lúc Khuê Gia đang phiền não không biết phải làm sao thì không ngờ Loki lại vì rảnh rỗi sinh nông nổi muốn trêu đùa chim, phất tay chiêu Khuê Gia đang hóa chim cắt từ trên trời xuống.
Tuy nhiên, ma pháp hắn dùng không lợi hại lắm, khống chế đám cầm thú không có trí khôn thì không có vấn đề gì nhưng lại không gây ảnh hưởng lớn đến tinh thần của Khuê Gia. Ngược lại, Khuê Gia đã lợi dụng kế của hắn để đáp xuống cánh tay của Loki, còn Trương Hằng ở dưới lầu cũng đã hiểu ý, đột ngột tháo 【Ôn Dịch Cốt Cung】 nhắm vào Loki.
Lực chú ý của Loki bị hành động của Trương Hằng thu hút, Khuê Gia nhân cơ hội này dùng mỏ lấy cắp 【chủy thủ đào tẩu】 cắm bên hông Loki, sau đó lại bay đi dưới sự yểm hộ của Trương Hằng, buộc Loki phải đối đầu trực tiếp với Trương Hằng và cuối cùng bị Trương Hằng c·h·é·m rớt đầu.
Tóm lại, đó là quá trình đại khái của trận chiến vừa rồi....
"Đáng tiếc là Freyja không ở đây, nàng chắc hẳn rất muốn xem cảnh này." Khuê Gia đến bên t·h·i t·hể của Loki, ngồi xuống, nhìn vào đôi mắt đã m·ấ·t đi thần thái của hắn nói.
Lão Thử thì chú ý đến nhiệt độ xung quanh Minh Châu đang hạ thấp, tò mò hỏi, "Thần cũng có thể bị g·i·ết c·h·ết sao, mà Loki chẳng phải Hỏa Thần sao, tại sao m·á·u của hắn lại có màu xanh lam?"
"Vì hắn tuy là nghĩa huynh của Odin, nhưng lại là con của người khổng lồ sương giá Pháp Bố xích và Laufey." Khuê Gia nói, "Vì vậy, xét về huyết thống, tên này đúng là một người khổng lồ sương giá chính gốc."
Trương Hằng không tham gia vào cuộc thảo luận của hai người, lúc này hắn đang suy nghĩ về những lời Loki đã nói trước khi c·h·ế·t, tên kia từng nhắc đến sự hỗn loạn sắp tới... Dù biết rằng với tính cách của Loki thì khả năng hắn nói bừa trước khi c·h·ế·t không thể loại trừ, nhưng Trương Hằng vẫn nghiêng về khả năng là thật. Chỉ là hắn không biết sự hỗn loạn mà Loki nhắc tới là gì, và tại sao Loki lại biết rõ thân thế của mình như vậy.
Lời liên quan đến ngày tận thế của hắn cũng không giống là nói xạo. Bất quá khi đó hai người đang giao chiến, Trương Hằng vì không để Loki dùng ngôn ngữ ảnh hưởng mình nên đã không tin, cũng không nghi ngờ, mà chọn cách gạt Loki sang một bên, tập trung vào chiến đấu, nhưng hiện tại chiến đấu đã kết thúc nên Trương Hằng bắt đầu suy nghĩ lại về những điều này, cho đến khi thấy bác sĩ đến trước mặt mình thì mới ngẩng đầu lên.
Vẻ mặt bác sĩ có chút xoắn xuýt nhưng vẫn đưa chiếc 【chủy thủ đào tẩu】 trong tay cho Trương Hằng. "Đạo cụ này chắc là thuộc về ngươi, ngươi đã đánh bại Loki, nếu không có ngươi thì những người còn lại không thể hoàn thành nhiệm vụ, mà trước đó mấy lần biến thân bọn ta cũng kiếm được không ít điểm tích lũy."
Lời nói thì như vậy, nhưng có thể thấy là bác sĩ vẫn còn có chút không nỡ. Vì dù sao đây cũng là một đạo cụ cấp C, lại còn được Loki sửa đổi, không hạn chế số lần sử dụng và CD, theo một ý nghĩa nào đó thì giá trị của nó đã vượt qua một đạo cụ cấp B, thậm chí còn có thể so sánh với những đạo cụ cấp A trong truyền thuyết. Việc giao ra nó khiến cho người ta cảm thấy đau lòng là thật.
Nhưng đó là điều mà bọn họ đã thỏa thuận ở trên lầu từ trước. Trong suốt con đường này, đã không dưới một lần trong lòng bác sĩ trào lên ý định dứt khoát cầm đạo cụ này bỏ chạy. Với tính năng vô đ·ị·c·h của nó thì tin rằng những người còn lại không thể đuổi kịp được hắn, và khi hai mươi phút cuối trôi qua thì bọn họ sẽ quay trở lại thế giới hiện thực, bác sĩ có thể giữ riêng chiếc chủy thủ này.
Nói không động lòng thì là giả, nhưng bác sĩ biết Trương Hằng vốn có thể không để Khuê Gia mang chủy thủ này cho bọn họ trốn đi. Lúc đó, Trương Hằng thậm chí có thể hoàn toàn bỏ mặc Khuê Gia biến thành chim cắt, để con chim đó cứ như vậy mà rớt xuống đất, còn bản thân hắn thì nhân cơ hội tiếp lấy 【chủy thủ đào tẩu】, mặc kệ đám người chơi sống c·h·ế·t, dù sao mọi người cũng chẳng thân quen gì, ngay cả tên thật cũng không biết.
Nhưng cuối cùng Trương Hằng vẫn chọn cách cứu bọn họ, cho dù đối với Trương Hằng thì đó chỉ là một hành động t·i·ệ·n tay.
Bác sĩ đã nghĩ đến việc đ·ộ·c chiếm đạo cụ này, nhưng da mặt của hắn vẫn chưa đủ dày đến mức đó. Trương Hằng đã cứu họ không chỉ một lần, mà trước đó bác sĩ còn từng hiểu lầm Trương Hằng, kết quả người kia cũng không để bụng, bác sĩ thực sự không thể giấu được lương tâm nên cuối cùng vẫn giữ lời hứa và giao chiếc chủy thủ lại cho Trương Hằng.
Trương Hằng cũng không khách khí, cứ thế nhận lấy chiếc chủy thủ từ tay bác sĩ. Bác sĩ không thể tìm thấy bất kỳ nét mặt vui sướng nào trên gương mặt Trương Hằng, trên thực tế, thần sắc của Trương Hằng căn bản không thay đổi, cứ như là đang mua bánh rán ở quán ven đường, điều này khiến cho bác sĩ có chút khó hiểu.
Bất kỳ ai nhận được chiếc chủy thủ này gần như cũng tương đương với việc có được sự bất t·ử, huống chi còn phối hợp với thực lực của Trương Hằng. Từ nay về sau, ngoại trừ những đạo cụ như 【mộng cảnh t·ử v·ong】 thì căn bản không có thứ gì có thể uy h·iế·p được hắn. Dường như biết bác sĩ đang nghĩ gì nên Trương Hằng đã lắc đầu, nhưng không giải thích.
Rất nhanh, một tiếng trôi qua, những người chơi cũng lần lượt nhận được nhắc nhở trở về của hệ thống, có thể rời khỏi phó bản một mực bị bao phủ bởi bóng ma t·ử v·ong này. Đến lúc này bọn họ mới thật sự yên lòng, thân ảnh của họ biến mất trong hư không trên đường phố. Nhưng khi tất cả mọi người đi hết, Trương Hằng phát hiện mình vẫn ở lại chỗ cũ.
Sau đó, hắn nhìn thấy một cậu bé cùng một người đàn ông tóc trắng đang đi về phía này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận