Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 216: Chúng ta thị lại không đối biển

Chương 216: Chúng ta thành phố đâu có giáp biển
Trương Hằng thật ra có thể xông vào văn phòng của Hàn Lộ xem thử nàng có thật sự ở bên trong không, nhưng do dự một chút vẫn quyết định bỏ qua, thứ nhất là cô gái lễ tân trông không giống đang nói dối, thứ hai nếu Hàn Lộ thật sự chú trọng hiệu suất thì ngay lúc này, hai nhân viên văn phòng kia hẳn không thể thư thả như vậy vừa ngắm mây vừa uống cà phê được. Trương Hằng không rõ việc động tay trong thế giới mộng cảnh của Hàn Lộ sẽ dẫn tới phản ứng dây chuyền gì, vì cẩn thận nên hắn vẫn chọn cách an toàn nhất, quay lại chỗ lễ tân hỏi: "Cô ấy thường đi những chỗ nào khác không?"
"Cái này..." Cô gái có chút khó xử.
Dĩ nhiên cô ta biết một nhân viên lễ tân giỏi không nên tùy tiện tiết lộ lịch trình của ông chủ. Hơn nữa, ngành nghề của Hàn Lộ từ trước đến nay vốn khiến người vừa yêu vừa hận, trước đây từng có nhà đầu tư bị thua lỗ kéo băng rôn đến trước công ty gây rối, nghe nói người kia còn chặn xe Hàn Lộ trong bãi đỗ xe, bị cảnh sát bắt đi, không lâu sau đã tự tử, chuyện này từng khiến mọi người trong công ty lo lắng một thời gian. Nhưng bản thân Hàn Lộ lại không có phản ứng gì, dự án nào đang tiến hành thì vẫn tiếp tục đúng tiến độ. Chuyện đó rồi cũng qua đi, về sau Hàn Lộ bỏ tiền cho người trong công ty tham gia các khóa huấn luyện tự vệ.
Mặc dù ấn tượng của cô gái với Trương Hằng không tệ nhưng cô chỉ có thể nở nụ cười áy náy, tỏ vẻ không giúp được gì.
Trương Hằng cũng không ép buộc, nói tiếng cảm ơn rồi rời khỏi văn phòng.
So với sự mênh mông của vũ trụ, gió bên ngoài cửa lớn rõ ràng lớn hơn, thổi rạt rào vào những chiếc dù che nắng của quán Starbucks sát vách, còn có cả những phụ nữ đang giữ váy của mình, thêm nữa mặt trời cũng bị mây đen che kín hoàn toàn, ánh sáng lúc này chẳng khác gì sáu bảy giờ tối.
Mặc dù phần lớn người đi đường đều cho rằng đây là dấu hiệu sắp có mưa lớn nhưng Trương Hằng lại nhạy bén nhận thấy một sự bất thường trong đó. Cho đến giờ, thứ kì lạ nhất trong giấc mơ của Hàn Lộ chính là đám mây đen trên đỉnh đầu. Trương Hằng không nghĩ đó chỉ là một sự thay đổi thời tiết do Hàn Lộ bày ra, hắn ý thức được thời gian mình còn lại không nhiều, nhưng giờ vấn đề là hắn đã mất phương hướng, hắn hiểu biết về Hàn Lộ dù sao cũng có hạn, ngoài nơi ở và công ty của cô ra thì hắn cũng không rõ cô sẽ đi đâu.
Trương Hằng đứng đó trầm tư nửa phút rồi lại đưa tay bắt taxi. Người lái xe trông khá xấu xí, Trương Hằng chú ý thấy khóa quần của hắn chưa kéo, bên cạnh chỗ ngồi còn kẹp một quyển tạp chí đàn ông, trang bìa là một cô gái rất gợi cảm. Trương Hằng biết suy nghĩ của mình không sai. Trong thế giới mộng cảnh này, mọi thứ đều do Hàn Lộ trải qua hoặc tưởng tượng ra, chiếc taxi này cũng không ngoại lệ, nhất là các chi tiết như ngoại hình tài xế hay biển số xe, Hàn Lộ khó có thể hoàn toàn hư cấu được. Tất cả mọi thứ đều có nguồn gốc, tất nhiên là có một chút thêm thắt, ví dụ tài xế taxi chưa chắc đã bỉ ổi đến mức này, nhưng có thể thấy ấn tượng của Hàn Lộ về hắn không tốt chút nào.
Trương Hằng mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ. Hắn đã nghĩ ra cách tìm Hàn Lộ, nơi này là tập hợp tiềm thức của Hàn Lộ, khắp nơi đều có manh mối, một ngày nào đó vào một thời điểm nào đó, do một nguyên do nào đó mà Hàn Lộ không lái xe, cô từ công ty đi ra rồi bắt chiếc taxi này.
Tài xế thấy Trương Hằng lên xe liền cười ngớ ngẩn, "Hắc hắc, cậu em đi đâu chơi đấy?"
Trương Hằng nói: "Tôi hỏi thăm một người."
"Cậu muốn tôi giúp hỏi người sao?" Tài xế ngớ ra, rồi hỏi "Đàn ông hay phụ nữ?"
"Phụ nữ."
"Phụ nữ thì tôi rành lắm," tài xế vừa nói vừa rung rung bộ ngực phệ, "Cậu em có cần tôi giới thiệu vài cô em ngon nghẻ không? Thái Lan, Việt Nam… Nga ngố cũng có nhé."
"Không cần, tôi chỉ muốn tìm một người, cô ấy từng đi xe của ông." Trương Hằng miêu tả ngoại hình của Hàn Lộ cho tài xế.
Tài xế nhíu mày suy nghĩ: "Cậu nói vậy thì tôi thấy có chút ấn tượng, nhưng mà lâu quá rồi không nhớ được nữa, lúc trẻ tôi được tặng cái tên tam hoàn bảy lần, dạng mỹ nữ nào mà chưa gặp, làm sao có thể nhớ mãi một người được."
"Loại hình của cô ấy chắc là ông chưa gặp nhiều," Trương Hằng vừa nói vừa lấy ví tiền, rút ra năm trăm tệ, "…Nói cho tôi cô ấy đã đi đâu, tiền này là của ông."
Thấy tiền mắt tài xế liền sáng lên, vỗ mạnh đầu: "Nha, tôi nhớ ra rồi, cậu xem trí nhớ này của tôi, tôi dẫn cậu đi."
Vừa nói, tài xế vừa bấm đồng hồ tính tiền, sau đó đạp ga.
Trương Hằng thì thắt dây an toàn, nhưng sau nửa tiếng, anh cau mày hỏi: "Ông muốn đi đâu đây?"
"Đi sân bay, chẳng phải cậu muốn tôi đưa cậu đến chỗ cô ta từng đến sao?" Tài xế cười hề hề.
"..." Trương Hằng cạn lời, Hàn Lộ không lái xe đến sân bay xác suất đương nhiên không nhỏ, nhưng như vậy thì sẽ mất hết ý nghĩa. "Tấp vào lề." Trương Hằng cởi dây an toàn, định đổi chiếc xe khác thử vận may, nhưng đúng lúc đó, xe phía trước lại đột ngột dừng lại, rồi tài xế taxi cũng phanh xe, miệng lẩm bẩm: "Không thể nào, chẳng phải qua giờ cao điểm rồi sao, vẫn còn kẹt thế này, quy hoạch của thành phố chỉ toàn là ăn hại sao? Ngày nào cũng cấm xe mà đường cũng có khá lên đâu."
Trương Hằng không nói gì, sau đó thấy người trong xe phía trước mở cửa bước xuống, lấy tay che nắng. "Có văn hóa không vậy, ai cũng như vậy thì đường đi kiểu gì chứ." Tài xế taxi bấm còi, xả sự bực tức trong lòng, nhưng giây sau, anh ta thấy Trương Hằng cũng đẩy cửa xe bước xuống, lúc này trên đường đã đầy người, không nhìn rõ tình hình phía trước. Thế là Trương Hằng dứt khoát leo lên nóc xe, sau đó chứng kiến cảnh tượng ma mị nhất cuộc đời mình. Chỉ thấy cuối đường ở đằng xa một vệt trắng đang cuộn tới, xe cộ dọc đường đều bị hất tung, cây cối cũng bị nhổ bật gốc, người đứng phía trước con đường đã hoảng loạn chạy trốn, người phía sau còn đang hỏi han nhau xem có chuyện gì.
Tài xế bước ra khỏi xe, gấp gáp giậm chân: "Sao cậu dám bò lên xe của tôi?"
"Xe của ông không cần nữa đâu," Trương Hằng nói: "Sóng thần tới rồi, mau chạy đi."
"Cậu nói đùa à? Chúng ta có phải ở bờ biển đâu... Này, cậu đứng lên nóc xe của tôi thì phải đền tiền chứ."
Trương Hằng không để ý đến hắn nữa, sóng thần tuy còn ở rất xa nhưng tốc độ thực tế có thể lên tới 700-800km/h, tốc độ đó ngang ngửa máy bay phản lực, nên mỗi giây phút bây giờ đều rất quý giá, xe cộ gì đó không cần nghĩ nữa, đường đã kẹt cứng thế này, quay đầu là không thực tế, dựa vào hai chân thì chạy được chút khoảng cách này hoàn toàn không đáng kể, Trương Hằng nhanh chóng đánh giá tình hình xung quanh, tìm một vị trí cao.
Bạn cần đăng nhập để bình luận