Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 296: Là ngươi?

"Chính là chỗ này đi." Trương Hằng quay người nói với cò mồi, "Tiền thuê muốn bao nhiêu?"
"Tiền thuê cũng không cao, một tháng chỉ cần hai quan tiền." Cò mồi gãi đầu, muốn nói lại thôi.
Trương Hằng đang cầm đèn lồng đi tuần tra trong phòng, không mấy để ý đến vẻ mặt của cò mồi sau lưng, tiếp lời, "Vậy khi nào thì có thể ký hợp đồng? Hôm nay đã hơi muộn, ài, nhưng mà sáng mai ta có chút chuyện muốn làm, sáng sớm ấy, sáng sớm hắn có thể tới được không?"
"Không không không, không cần phiền phức như vậy, chủ nhà ở ngay sát vách, đại nhân ngài nếu quyết định rồi, ta bây giờ có thể gọi nàng qua."
"Gần vậy sao?" Trương Hằng có chút bất ngờ, nhưng nghĩ lại thì cũng rất bình thường, rõ ràng nhà này khá lớn, tách một phần cho thuê kiếm tiền cũng không lạ, nói đến, bức tường bên trái kia nhìn rất giống mới xây, hắn cũng không nghĩ nhiều, gật đầu nói, "Làm phiền."
Cò mồi cực kỳ nhanh tay nhanh chân, không bao lâu liền dẫn chủ nhà ở sát vách tới.
Hai người còn chưa đến cửa, thanh âm đã truyền tới, chỉ nghe cò mồi nói, "Ta đã bảo đừng nói ta không giúp ngươi, ta tìm cho ngươi một vị khách trọ chi tiêu phóng khoáng, nghe tới hai quan tiền thuê không nhíu mày một cái, lần này ngươi đừng có đuổi người ta đi nữa nha, nếu không sau này khu này ai dám thuê phòng của ngươi."
Một giọng khác hừ lạnh một tiếng, "Ngươi giới thiệu toàn khách trọ gì vậy, lần trước tên kia thấy mặt ta một cái đã chân tay luống cuống, ta chỉ dạy dỗ hắn một chút đã nể mặt ngươi lắm rồi."
Cò mồi nghe vậy liếc mắt, "Đàn ông là vậy thôi, tên kia cũng chỉ là uống nhiều quá muốn chiếm chút tiện nghi, không cần thiết phải làm quá lên vậy."
"Sao lại không cần thiết chứ, nghĩ tới lại tức, hôm nay ở chợ ta còn gặp ba võ sĩ phiên Chōshū, rút đao giữa đường, muốn bắt nạt hai đứa trẻ, đáng hận là có bao nhiêu người đàn ông mà không ai đứng ra ngăn cản..."
Trương Hằng trước đó đã thấy giọng này có chút quen tai, nghe đối phương nhắc đến chuyện đã xảy ra ở chợ, liền lập tức xác nhận được thân phận người này.
Người đến không ai khác, chính là Koyama Akane nữ võ giả đã từng thấy chuyện bất bình, dùng một thanh đao gỗ đánh bại Yamada.
Trương Hằng không ngờ hai người mới chia tay không lâu đã gặp lại, mà hắn lại vừa đúng lúc thuê phòng của đối phương.
Đang nói chuyện thì hai người đến sân, còn Trương Hằng thì đã mất đi cơ hội duy nhất để rời đi.
Bốn mắt chạm nhau một khắc kia, ngay cả không khí cũng trở nên có chút lúng túng...
"...Là ngươi?" Koyama Akane nhướn mày, vừa định nói tiếp gì đó, nhưng sau đó hình như nghĩ ra gì đó, liền nuốt ngược lời lại.
Còn cò mồi thì vẫn đang đắc ý kể công, "Thấy sao, ta vừa thấy vị đại nhân này đã biết hắn là người làm nên chuyện lớn, nhỡ đâu sau này hắn nổi tiếng, khu nhà nhỏ của cô có khi sẽ được lưu danh sử sách đó."
"Chỉ có hắn thôi, tốt nhất là kiếm bộ quần áo sạch sẽ mặc đi." Koyama Akane bực bội nói, thành thật mà nói cách ăn mặc nghèo túng, lãng tử của Trương Hằng hiện giờ khác quá xa với hình tượng có tiền mà cò mồi nói, Koyama Akane thậm chí còn nghi ngờ đối phương có đủ khả năng trả tiền thuê nhà không.
Trương Hằng lại có thể hiểu được nỗi lo lắng trong lòng Koyama Akane, nhưng không ngờ đối phương không nhắc gì đến chuyện tiền thuê, chỉ là mặt mày nghiêm nghị, giọng điệu cứng rắn nói, "Nếu sau này ngươi muốn ở chỗ ta thì phải tuân thủ quy tắc ở đây, thứ nhất, không được phá hoại cây cỏ ở đây, thứ hai, không được say xỉn, say bí tỉ, muốn uống hoa tửu thì ra chỗ khác mà uống, cuối cùng, quan trọng nhất là không được như ba gã võ sĩ phiên Chōshū kia, ỷ có võ nghệ mà làm xằng làm bậy, bắt nạt dân làng xung quanh," nói tới đây nàng dừng một chút, "Ừm, cái cuối thì thôi, ngươi chắc cũng chẳng có võ nghệ gì, nếu không lúc đó đã không đứng đó bất động rồi."
"..." Trương Hằng không cãi lại được.
"Không vấn đề thì chúng ta vào nhà ký hợp đồng thôi." Koyama Akane giục.
Trương Hằng sau khi suy tính một chút, riêng mấy điều Koyama Akane nói thì lại không có gì đáng ngại, đều cực kỳ hợp lý. Nghe cò mồi nói khách trọ trước đó dù bị đánh đuổi tơi tả, nhưng nhìn lại thì vấn đề là do mình lớn hơn một chút, hắn cũng đã đi loanh quanh khá lâu, xem qua vài căn phòng, không thấy căn nào ưng ý như thế, nếu cứ tìm tiếp cũng chưa chắc tìm được căn nào tốt hơn, vậy thì cứ ở đây cho xong.
Cho nên sau đó Trương Hằng và Koyama Akane rất nhanh chóng ký hợp đồng thuê, hắn đã đổi viên tiểu phán kia thành đậu tấm bạc và tiền đồng, ký xong hợp đồng liền thanh toán cho cò mồi tiền thuê và tiền thuê nhà tháng này.
Koyama Akane chủ nhà nhìn thấy hắn móc tiền ra thì có vẻ ngạc nhiên.
Trương Hằng giải thích, "Lúc đó trong người ta thật sự không có tiền, số tiền này là do ta sau này kiếm được."
"Ngươi kiếm?" Koyama Akane có vẻ nghi ngờ, "Hiện giờ ở kinh đô dễ kiếm tiền như vậy sao, loáng một cái đã kiếm được nhiều tiền thế này rồi."
"Thật không dám giấu giếm, tại hạ thực ra từng du ngoạn qua các nước phương Tây, tiếng của bọn họ ta cũng khá rõ, nên vừa rồi đã kiếm được công việc phiên dịch."
"Ngươi còn hiểu tiếng của người phương Tây, ừm, nói tới tiếng Nhật của ngươi cũng có chút kỳ lạ, là do ở các nước phương Tây lâu quá sao?" Koyama Akane kinh ngạc, sau đó lại nhìn Trương Hằng bằng một con mắt khác, đầu năm nay, có gan rời nhà đến các nước phương Tây xa xôi du ngoạn là một chuyện cần rất nhiều dũng khí, mà phần lớn người ra nước ngoài đều có mong muốn tìm một con đường phát triển cho đất nước của mình. Điều này khiến Koyama Akane không khỏi coi trọng Trương Hằng mấy phần, nàng nghĩ ngợi rồi nói, "Ta ở đạo trường sát vách, nếu ngươi muốn luyện đao thì có thể qua đó tìm ta."
Trương Hằng lễ phép cảm ơn, chuyện nhà cửa xem như đã xong, Koyama Akane và cò mồi cùng rời đi, Trương Hằng vì chưa kịp mua đồ ăn nên không có cách nào nổi lửa nấu cơm, chỉ có thể ra ngoài mua chút đồ ăn vặt ở quán ven đường với giá bốn văn tiền, ăn qua loa.
Sau đó hắn trở lại sân nhỏ của mình, rửa mặt đơn giản rồi nằm lên giường, nghe tiếng gió lay cành cây ngoài trời, cứ thế mà trôi qua buổi chiều đầu tiên của hắn ở thời Edo.
Đã nhận của Gabriel một viên tiểu phán, Trương Hằng vẫn quyết định làm tròn trách nhiệm, vừa sáng ngày hôm sau đã chạy tới quán trà ở bến tàu, nhưng Gabriel lại đang ngủ bù, mãi gần trưa mới tới, nhìn thấy Trương Hằng đúng hẹn thì có vẻ thở phào.
Thực tế, tối qua trong lòng hắn cũng có chút lo, không biết cái tên lãng tử này có cầm tiền rồi chạy mất không, dẫu sao thời gian trước, trong nước Nhật còn có mấy chí sĩ chuyên ám sát người phương Tây, muốn dùng những thủ đoạn ngây thơ hoang đường này để bảo vệ quốc gia, may mà những năm gần đây chuyện này đã ít đi nhiều.
Gabriel nở nụ cười, mở miệng nói, "Hôm nay hoạt động của chúng ta rất nhẹ nhàng, đầu tiên sẽ đi thưởng thức món ngon kinh đô, sau đó đi xem trận đấu đô vật, đến tối thương nhân bản địa sẽ tổ chức một bữa tiệc cho chúng ta, đến lúc đó một mình ta đi là được, công việc của ngươi ngày hôm nay coi như kết thúc, sao, tiền dễ kiếm lắm đúng không?"
Trương Hằng nghe vậy không lên tiếng, hắn biết Gabriel lựa chọn hành động một mình chắc chắn có mưu đồ, hôm nay công việc của hắn phần lớn chỉ là che mắt người khác mà thôi, nhưng Trương Hằng cũng không vạch trần, giống như Gabriel nói, ít nhất hôm nay tiền vẫn cực kỳ dễ kiếm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận