Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 477: Chuyện nhỏ

Chương 477: Chuyện nhỏ
Trương Hằng đang chuẩn bị dùng Lego xếp gỗ lắp ráp một chiếc xe gắn máy để lão nhân dẫn đường, đem đầu đường xe lửa này lục soát toàn bộ một lần, không ngờ ngay sau đó tại cửa thông đạo lại thấy bóng dáng Phiền Mỹ Nam đã mất tích trong miệng Mã Lục.
Trên người Phiền Mỹ Nam ngược lại không bị thương, ngoài việc sắc mặt nhìn có hơi tái nhợt thì không có gì khác so với lúc tách ra.
Mã Lục thấy thế mừng rỡ, mở miệng nói, "Ngươi chạy đi đâu vậy, không sao thật là tốt quá."
"A, trước đó ta nghe thấy hình như bên đường hầm kia có động tĩnh, nên vào xem thử, không ngờ đi xa vậy." Phiền Mỹ Nam nói qua loa, sau đó nàng liếc mắt sang Trương Hằng, ân cần hỏi.
"Ngươi trở về rồi? Ở dưới có gặp rắc rối gì không?"
"Ừm, trên đường hơi gặp chút phiền phức, nhưng hiện tại đã giải quyết xong." Trương Hằng cũng kể sơ qua về việc mình chiến đấu với con cự mãng đen, sau đó chỉ vào lão nhân sau lưng, "Hắn là người tiếp dẫn của Jörmungandr, có thể dẫn bọn ta rời khỏi đầu đường xe lửa này, mặt khác còn có thể từ đầu kia của đường xe lửa tuần hoàn tìm được tỷ của ngươi."
"Tỷ ta không ở đó nữa." Phiền Mỹ Nam nghe vậy lắc đầu nói.
"Ừm?" Trương Hằng nhướng mày.
"Trước đó ta nghe được động tĩnh, hẳn là từ tỷ ta phát ra." Phiền Mỹ Nam nói dối, "Động tĩnh kia truyền ra từ một chỗ khác trong đường hầm, ta đã nhặt được điện thoại liên lạc của tỷ ta ở đó, nên mới tiếp tục đuổi theo xuống dưới, nhưng đáng tiếc là ta không tìm thấy nàng."
"Vậy sao?" Trương Hằng có chút bất ngờ, hỏi lão nhân, "Đầu đường hầm chỗ bầy rắn kia thông đến đâu?"
"Ngươi nói đầu đường hầm ở tầng một sao, đầu đường hầm đó dài khoảng ba cây số, là đường cụt, cuối cùng chẳng có gì cả." Lão nhân nói tường tận.
"Vậy sao?" Trương Hằng nghĩ ngợi, đem 【Vô Hạn Tích Mộc】cắm vào xe gắn máy Lego, "Chúng ta vẫn là đi xem một chút đi."
Hai người dùng khoảng một khắc đồng hồ tìm kiếm hết đường hầm chỗ bầy rắn, tiếc là vẫn không thể phát hiện dấu vết của Trình Tư Hàm, chờ quay lại tập hợp cùng Phiền Mỹ Nam và Mã Lục, bốn người lại tiến vào đầu đường hầm tuần hoàn vô hạn kia.
Lão nhân lấy ra từ trong túi vải bố chống nước một chiếc đèn dầu kiểu cũ, có điều nhiên liệu bên trong không phải là dầu hỏa, mà có chút giống phân trâu, hắn châm lửa chiếc đèn dầu đó, giơ lên trước mặt, sau đó dặn dò ba người bên cạnh, "Lát nữa đừng rời khỏi phạm vi ánh sáng, chỉ cần chỗ nào đèn này chiếu sáng sẽ không bị rơi vào tuần hoàn, nếu đồng đội của các ngươi ở trong đường hầm này, thì trên nửa đường chúng ta hẳn là cũng sẽ gặp được nàng."
Lão nhân chắc chắn với Trương Hằng như vậy, nhưng cả bốn người đi thẳng đến nhà ga đã tiến vào trước đó mà vẫn không thể thấy Trình Tư Hàm.
"Nơi này còn có chỗ nào có thể giấu người sao?" Trương Hằng hỏi lão nhân đang hơi ngơ ngác.
"Chỗ giấu người thì vẫn còn nhiều, dù sao đầu đường xe lửa này cũng đã xây được hơn một nửa, nhưng chỗ khiến người rơi vào tuần hoàn chỉ có đoạn đường này." Lão nhân dường như không ngờ kết quả lại thế này, lúc trước ông đã chắc như đinh đóng cột với Trương Hằng rằng việc tìm được đồng đội của cậu không phải là vấn đề gì, nhưng không ngờ lại thất hứa, ông cố gắng điều chỉnh lại tâm tình mới trả lời.
Phiền Mỹ Nam im lặng suốt trên đường đi lúc này cũng lên tiếng, "Thật ra chúng ta không cần quá lo lắng cho nàng, tỷ ta đã không bị đường hầm này vây khốn, vậy nàng chắc hẳn không gặp nguy hiểm gì, chỉ là không để ý chào hỏi chúng ta rồi rời đi thôi, nếu như các ngươi quen biết nàng lâu thì sẽ biết nàng làm việc vẫn luôn như vậy, theo ý mình, rất ít quan tâm đến cảm giác của người khác."
"Vậy ngươi có cách nào liên lạc với nàng không, bên Jörmungandr e là không có cách nào nắm được hành tung của Loki, như vậy thì chúng ta chỉ còn lại tuyến β này thôi." Trương Hằng nói, "Nếu tỷ ngươi thực sự vội rời khỏi đây, vậy tám phần cũng là để đuổi theo β, chúng ta cần nàng dẫn bọn ta tìm β."
"Lát nữa ta sẽ thử liên lạc với nàng, nhưng hôm nay chúng ta đã vất vả rất lâu rồi, ta cũng có hơi mệt, hay là trước hết đến đây thôi đi, có tin tức ta sẽ liên lạc lại với ngươi." Phiền Mỹ Nam nói, "Cảm ơn ngươi, nói thật ta hoàn toàn không ngờ rằng ngươi sẽ tìm đến ta, hơn nữa còn nguyện ý nghĩ cách chữa trị căn bệnh hiếm thấy trên người ta, người bình thường chỉ cần nghe đến tên Loki thôi đều sợ tránh còn không kịp, dù sao phần lớn mọi người không chắc đã đồng tình với phong cách hành sự của hắn, nhưng chắc chắn đều không muốn trở mặt với hắn."
"Là hắn trêu chọc ta trước," Trương Hằng nói, "từ lúc hắn để ngươi tìm đến ta, chẳng phải ta đã bị hắn theo dõi rồi sao, dù ta làm gì thì thái độ và sự chú ý của hắn dành cho ta cũng không thay đổi, nên tự nhiên ta cũng không cần phải để ý thái độ của hắn."
Dừng một chút, Trương Hằng lại nói thêm, "Đã thấy mệt thì về nghỉ ngơi đi, ngươi cũng không cần quá lo lắng, bệnh của ngươi không phải chỉ có Loki mới có thể giải quyết được, trước đó ta đã đăng tin treo thưởng trên diễn đàn rồi, nói không chừng chẳng mấy chốc sẽ có tin tức thôi."
"Ngươi thật sự định dùng 200 ngàn điểm tích lũy hoặc một món đạo cụ cấp B để đổi lấy một cái mạng của ta sao?" Phiền Mỹ Nam im lặng hồi lâu rồi hỏi.
"Đây là một cái giá công bằng." Trương Hằng bình tĩnh nói.
"Ta không có nói chuyện giao dịch hai bên ai lỗ ai lãi..." Phiền Mỹ Nam há to miệng, "Nói thật, ta không cảm thấy mạng của mình đáng giá nhiều điểm tích lũy đến vậy của ngươi."
"Ngươi nói đúng," Trương Hằng gật đầu nói, "Nên trong khoảng thời gian này ngươi tốt nhất cũng nên nghĩ kỹ xem sau khi được cứu rồi thì làm sao trả cho ta một khoản tiền lớn như vậy."
"... ..."
Nói xong Trương Hằng lại quay sang nhìn Mã Lục, "Mã sư phó."
"Dạ, có chuyện gì?" Đến tận bây giờ Mã Lục vẫn còn hơi không tin mình đã thật sự chạy thoát được lên trên, khi thấy bậc thang sắt hướng lên, anh suýt chút nữa đã kích động la lên, sau đó một mực đắm chìm trong niềm vui cuối cùng cũng có thể về nhà.
Mấy tiếng trước anh tuyệt đối không thể nghĩ được chuyến đi này của mình rốt cuộc sẽ trải qua những chuyện gì, trên thực tế đến giờ anh vẫn còn cảm thấy như đang nằm mơ, cho dù là đầu đường hầm không có điểm cuối (Mã Lục cố ý xem thời gian, phát hiện lúc trở về thời gian còn ngắn hơn lúc đi vào rất nhiều) hay bầy rắn điên cuồng, con cá voi nhà táng ở tầng hai nhà ga đều khiến anh cảm thấy vô cùng ma mị.
Đừng nói đến chuyện Trương Hằng chỉ bằng mấy món đồ chơi lắp ghép bằng gỗ đã biến ra một chiếc xe thật, quả thực là làm cho tam quan của anh đều bị đảo lộn, mãi đến khi Trương Hằng gọi tên của anh thì anh mới từ trong hồi ức một lần nữa trở về thực tại.
"Có thể nhờ ngươi giúp ta một việc được không?" Trương Hằng hỏi sau đó.
"Đương nhiên." Mã Lục không hề hỏi là chuyện gì mà đã lập tức đáp ứng, vì anh biết rõ nếu không phải có Trương Hằng, thì anh chắc chắn không có cách nào quay trở lại mặt đất, gặp lại vợ con của mình, cho nên anh đã hạ quyết tâm rồi, bất kể Trương Hằng muốn anh làm gì, có khó khăn thế nào, anh đều sẽ không cự tuyệt.
Kết quả anh lại nghe Trương Hằng tiếp lời, "Tốt quá, vậy làm phiền Mã sư phó hãy quên hết tất cả chuyện đã xảy ra ở dưới đi."
"Cái gì?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận