Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 596: Cuồng hoan cùng mới khách tới

Chương 596: Cuồng hoan và vị khách mới đến
Alicia nhận ra đây là đám cuồng tín đồ mà bọn họ từ trước đến nay vẫn đang truy tra, bởi vì bọn chúng quá dễ phân biệt. Khuôn mặt tái nhợt, bước chân phù phiếm, trong mắt là loại cuồng nhiệt mà nôn nóng hưng phấn. Nhưng cô bé lại chẳng hề cao hứng chút nào, bởi vì số lượng đối phương hoàn toàn vượt quá dự đoán của nàng. Alicia đã điều tra nhóm người này được một thời gian rồi, biết rằng trong số đó rất nhiều người khó được thế tục dung thân, bình thường đều chọn trốn trong núi sâu hoặc những khu vắng người, nhưng không ngờ tại thành phố lớn nhất Greenland là Nuuk, ngay trước mắt bọn họ, lại có thể ẩn chứa nhiều đến vậy. Bọn chúng thường ngụy trang bằng thân phận nghệ sĩ, nhưng vụng trộm e là không ít lần tổ chức các hội nghị bí mật và tế tự đẫm máu. Alicia chú ý thấy không ít người trông còn rất trẻ, thậm chí có người còn chưa lớn tuổi bằng nàng, hiển nhiên là vừa mới bị chiêu mộ không lâu.
Điều này khiến Alicia không khỏi rùng mình, từ sau sự kiện bị tập kích năm đó, đám cuồng tín đồ hình như cũng biết những người Inuit đang tìm bọn chúng, nên đã mai danh ẩn tích một thời gian. Nhưng bây giờ xem ra bọn chúng không hề yên tĩnh, ngược lại còn âm thầm lớn mạnh, ẩn nấp mưu đồ gì đó. Đến khi động đất và cực quang đỏ xuất hiện lần nữa, bọn chúng tựa như nhận được tín hiệu gì, lại dốc toàn bộ lực lượng. Chỉ riêng ở viện bảo tàng nghệ thuật này thôi, Alicia đã thấy ít nhất ba bốn chục người, chúng rất nhanh đã vây hai người lại. May mà trừ cây xiên cá trước đó, những vũ khí sát thương mà những kẻ còn lại cầm trong tay không mạnh bằng, có người thậm chí trực tiếp lấy trường mâu trên tường nhà bảo tàng xuống, hơn nữa tình trạng cơ thể của những người này xem ra ai nấy cũng đều thiếu rèn luyện, thậm chí còn không bằng người bình thường.
Nhưng bọn chúng đông người quá, hơn nữa Alicia và Ole trong tay chỉ có một con dao nhỏ và một cây gậy bóng chày. Lúc này Ole đã múa cây gậy bóng chày thành một vòng gió, hắn không lùi mà nghiến răng nghênh đón. Ole hiểu rõ, nếu để bọn chúng hoàn toàn vây kín, vậy bọn họ chỉ còn đường chết. Thay vì ngồi chờ chết, chi bằng thử liều xem có phá vòng vây thoát ra được không. Thế nên hắn chọn hướng ít bóng người nhất mà xông tới, vung gậy đánh vào đầu một kẻ chạy lên trước, kết quả đối phương không né được, cũng không kịp làm động tác đỡ, cứ thế bị Ole đập trúng. Với sức của Ole thì chuyện này không phải trò đùa, gậy vừa chạm đầu, mọi người liền nghe thấy tiếng xương cốt gãy răng rắc. Cái đầu xui xẻo đó bị đập lõm xuống một mảng, ngã lăn xuống đất, mắt thấy không sống nổi.
Ole lập tức vung gậy về phía một tên bên cạnh, người kia cuối cùng cũng kịp phản ứng, nhưng khi thấy gậy bóng chày đánh tới, hắn lại bất ngờ không chọn phòng ngự đỡ đòn mà dùng máy khoan điện trong tay đâm thẳng vào mắt Ole, ánh mắt lóe lên vẻ điên cuồng. Ole coi đôi mắt của mình khá quan trọng, không muốn mất chúng, nhất là tay của đối phương không có gì đặc biệt, không chừng lần này đâm không trúng mắt hắn, mà lại trực tiếp mở một cái hố trên mi tâm, vì vậy hắn không thể không thu hồi gậy, nghiêng người sang bên phải để tránh né.
Nhưng như vậy thì tình thế xông ra ngoài của hắn liền bị cản trở, mà chậm lại nửa giây đó, những người khác cũng bắt đầu dồn về phía này. Dù Ole gầm thét liên tục, lại dùng gậy bóng chày nện bay ra mấy tên, cuối cùng vẫn không chịu nổi đám đông, nhất là khi một thiếu niên mười hai mười ba tuổi thừa lúc hắn không để ý cắn vào bắp đùi hắn. Ole đau quá lại định dùng gậy bóng chày đánh vào đầu thiếu niên, nhưng khi nhìn thấy gương mặt non nớt của đối phương, hắn lại do dự. Chính vì chút do dự đó, hắn đã bị một tên khác dùng dao phay chém trúng cánh tay, gậy bóng chày cũng theo đó tuột khỏi tay, sau đó lại có kẻ nhảy lên lưng hắn. Đám cuồng tín đồ thấy Ole đã đuối sức liền như lũ cá mập ngửi thấy mùi máu tươi, tất cả đều xông lên như ong vỡ tổ, muốn cùng nhau chia sẻ món mồi ngon này. Ole rất nhanh bị người đè xuống đất, dù có thần lực đầy mình, hắn cũng không chống nổi những gã to con này. Một khi ngã xuống liền không thể đứng lên được nữa, mà tình hình của Alicia ở bên cạnh còn tệ hơn, dù đã dùng dao nhỏ hạ được hai cuồng tín đồ đầu tiên tiếp cận nàng, sau đó nàng bị người khác dùng tên tẩm độc bắn vào đùi. Tệ hơn là cây tên còn có độc dược, Alicia rất nhanh liền cảm giác mất cảm giác nửa người bên trái, bị hai tên cuồng tín đồ giữ lên, ép chặt vào tường, còn một tên khác giơ trường mâu đâm về phía ngực nàng.
Chẳng lẽ hôm nay mình phải chết ở đây sao? Alicia có chút mờ mịt nghĩ, nhưng thù của cha mẹ nàng còn chưa trả được, cũng chưa tìm ra được kẻ chủ mưu đứng sau mọi chuyện, thật sự chết như vậy thì nàng không cam lòng. Nhưng dù có không cam lòng thì nàng cũng không thể ngăn cây trường mâu đâm tới mình. Nhưng may mắn thay, đạn có thể! Theo một tiếng súng vang lên, tên cuồng tín đồ đang giơ trường mâu bỗng dưng đứng khựng lại, sau đó ngã rầm xuống đất. Ngay sau đó, một tên đang cầm máy khoan điện định đục một cái lỗ trên người Ole cũng theo bạn mình xuống mồ.
Đám cuồng tín đồ xuất hiện một trận hỗn loạn, bởi vì một vị khách không mời mà đến không biết từ lúc nào đã xuất hiện trong viện bảo tàng, phá tan trận cuồng hoan này. Alicia ngạc nhiên ngẩng đầu lên, tại cửa hông của viện bảo tàng nàng nhìn thấy một thân ảnh có chút quen mắt. Là người Trung Quốc đã đánh bại nàng và Ole trước đây! Alicia hoàn toàn không ngờ lại gặp lại đối phương ở chỗ này! Hơn nữa nàng không nghĩ có ngày mình lại trở nên vui mừng đến điên cuồng khi gặp lại hắn, thậm chí còn rưng rưng nước mắt. Nhưng khi sự hưng phấn ban đầu qua đi, lòng Alicia lại chìm xuống. Bởi vì nàng thấy Trương Hằng chỉ lẻ loi một mình tới đây, dù tính cả Tùng Giai luôn đi theo hắn thì cũng khó tưởng tượng hai người họ có thể đối phó với nhiều cuồng tín đồ như vậy, kết cục cũng chỉ là đi vào vết xe đổ của nàng và Ole mà thôi. Và dường như để chứng thực suy đoán của nàng, những cuồng tín đồ kia sau khi thấy đồng bọn mình bị đạn bắn chết không hề cảm thấy sợ hãi, ngược lại còn trở nên hưng phấn hơn. Tử vong và giết chóc vốn là như thuốc phiện đối với bọn chúng, bất kể là của người khác hay của chính bọn chúng, tất cả đều khiến bọn chúng vui vẻ, bởi vậy, ngoài một phần nhỏ đang khống chế Ole và Alicia, những cuồng tín đồ còn lại đều ồ ạt xông về phía thân ảnh ở cửa hông.
Bạn cần đăng nhập để bình luận