Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 132: Ngươi đi qua thị trường sao?

"Chương 132: Ngươi đã từng đi chợ chưa?
Lão huấn luyện sư trong sân tìm một bậc thang rồi ngồi lên, "sát thủ, là một trong những nghề cổ xưa nhất của nhân loại, bởi vì phần lớn mọi phiền não đều bắt nguồn từ con người, giải quyết được những kẻ gây phiền não cho ngươi cũng chính là giải quyết được phiền não của chính ngươi."
"Nói như vậy khiến người khó mà phản bác." Trương Hằng nói.
Dadatis tiếp lời, "Người sát thủ đầu tiên là ai thì không ai biết, vì những người làm tốt công việc này đều là người vô danh, một khi nổi danh thì xem như cũng chẳng còn sống được bao lâu, chúng ta khác với tử sĩ, thứ chúng ta theo đuổi là thù lao, và điều quan trọng nhất để nhận được thù lao chính là phải sống sót, dù trong lịch sử không có tên chúng ta, nhưng thân ảnh chúng ta thì ở khắp mọi nơi, từ ngàn năm nay, chúng ta hoặc ẩn mình trong bụi cỏ, nỗ lực giải quyết những phiền não trong cuộc sống của người bình thường, hoặc phục vụ đế vương tướng tá, dùng dao găm trong tay thay đổi dòng chảy lịch sử."
"Ồ, nghe có vẻ các ngươi cũng rất bận."
"Đương nhiên, ban đầu, các sát thủ cơ bản đều là một mình tác chiến, không có mấy khi gặp nhau, mỗi người có đối tượng phục vụ khác nhau, điều này đương nhiên mang lại cho chúng ta sự tự do vô song, nhưng cũng bởi vì thiếu niềm tin nên từ đầu đến cuối chúng ta vẫn ở trong trạng thái cát cứ năm bè bảy mảng, tình huống này tiếp diễn cho đến khoảng một ngàn năm trước, khi có một vị tiền bối sau khi về hưu đã nhận được thần dụ của Claye, bắt đầu tìm cách để hợp nhất lực lượng của các sát thủ."
"Vậy nên đây chính là nguồn gốc của hội anh em sát thủ sao?" Trương Hằng chen ngang.
Lão huấn luyện sư nghe vậy thì giật mình, "Cái gì hội anh em sát thủ?"
"Xin lỗi, ta lỡ kênh qua Ubisoft, mời tiếp tục." Trương Hằng nói.
Lão huấn luyện sư nhíu mày, hắn không hiểu lỡ kênh, Ubisoft là có ý gì, nhưng xét đến việc Trương Hằng đến từ phương Đông xa xôi, có chút khác biệt trong giao tiếp giữa hai bên cũng là điều bình thường, miễn không phải là thông tin quá quan trọng thì hắn cũng không định xoắn xuýt chuyện này.
"Vị tiền bối kia đã tìm được sáu sát thủ lợi hại nhất lúc bấy giờ, truyền đạt ý chỉ của Claye cho bọn họ, nhưng ban đầu mọi việc không thuận lợi, vì những người làm công việc này thì vốn dĩ không thích bị ràng buộc, nhưng vị tiền bối kia nói với những người khác rằng việc gia nhập tổ chức sẽ không ảnh hưởng quá nhiều đến sinh hoạt thường ngày của họ, ngược lại tổ chức có thể trở thành cầu nối để họ trao đổi thông tin, chia sẻ tài nguyên và hỗ trợ lẫn nhau."
Lão huấn luyện sư ngừng một chút rồi nói, "Tuy sát thủ thích hành động đơn độc, nhưng điều đó không có nghĩa là một người có thể lo liệu hết tất cả, để tiếp nhận ủy thác thì cần người trung gian, mà một người trung gian sẽ có mối quan hệ rộng, tiện tìm đến những người thuê mướn, mặt khác có thể giúp sát thủ tránh đối mặt trực tiếp với người thuê, làm vậy cũng để bảo vệ an toàn cho sát thủ, suy cho cùng ám sát không phải chuyện gì vẻ vang, có những kẻ thuê mướn sau khi giải quyết xong vấn đề sẽ muốn loại bỏ luôn cả mối họa này, triệt để ngăn ngừa lo lắng về sau."
"Mà việc điều tra mục tiêu trước đó cũng cần người giúp đỡ, có thể là lưu manh trộm cắp ngoài đường, cũng có thể là quý tộc hay thương nhân giỏi giao tiếp, thuận tiện tiếp cận các mục tiêu khác nhau, ngoài ra trong giai đoạn rút lui thì đôi khi sát thủ cũng cần sự trợ giúp, tóm lại phía sau bất cứ một vụ ám sát hoàn mỹ nào cũng là quá trình điều tra kỹ lưỡng, vô số lần diễn tập cùng những công đoạn xử lý hậu quả tương ứng, rốt cuộc chúng ta cũng là người chứ không phải thần."
"À, vậy cũng có thể xem như là một dạng tinh thần tương thân tương ái." Trương Hằng nói.
"Tóm lại, tin rằng ngươi cũng có thể thấy được chỗ tốt của việc thành lập tổ chức, có thể tập hợp tài nguyên của các thành viên, tạo thành một mạng lưới thông tin, cuối cùng phục vụ các thành viên trong tổ chức, hơn nữa khi thành viên của tổ chức gặp nguy hiểm, những người khác cũng có thể cung cấp viện trợ cho hắn, rốt cuộc, đối phó với một sát thủ khác hẳn với việc trêu vào một đám sát thủ."
"Cực kỳ hợp lý, nhưng vấn đề là người triệu tập có được lợi ích gì không? Lúc trước ông đã nói lúc ấy hắn đã về hưu rồi mà, vì sao còn phải hao tâm tổn trí xây dựng một tổ chức mà bản thân lại không dùng đến."
"Giống như ta đã nói, mấy ngàn năm qua giới sát thủ vẫn luôn ở trong trạng thái cát cứ năm bè bảy mảng, nguyên nhân sâu xa nhất cũng là do họ thiếu tín ngưỡng, thiếu một mục tiêu chung có thể đoàn kết họ, đây chính là điều mà người sáng lập cân bằng chi nhận ban đầu muốn làm, chúng ta tin vào Claye, nàng là thần của mưu sát và sát thủ, nắm giữ sự cân bằng vi diệu giữa vạn vật, và việc chúng ta phải làm chính là thông qua ám sát để bảo vệ sự cân bằng ấy cho nàng."
Lão huấn luyện sư nhìn vào mắt Trương Hằng, chân thành nói, "Cân bằng rất quan trọng, vì chỉ có cân bằng mới là trạng thái tốt nhất của vạn vật, có thể giúp mọi người trên thế gian, đặc biệt là thường dân và nô lệ ở tầng lớp thấp nhất được lợi, đương nhiên, cân bằng chi nhận quan tâm đến lợi ích của mọi giai cấp, về nguyên tắc, tất cả mọi người đều là một phần tử của thế gian, cùng nhau tạo nên sự cân bằng, nhưng chúng ta quan tâm nhất đích thực vẫn là đại chúng ở tầng lớp thấp, lý do rất đơn giản, vì số lượng họ đông nhất."
"Các ngươi muốn để nô lệ được lợi, vậy sao không giải phóng bọn họ cho rồi?" Trương Hằng hỏi.
"Chúng ta thả nô lệ rồi, sau đó thì sao?" Lão huấn luyện sư hỏi ngược lại, "ngươi đã từng đi chợ chưa?"
"Rồi."
"Chợ tựa như phiên bản thu nhỏ của thế giới này, bên trong có đủ mọi loại người, thợ rèn, nông dân, thợ mộc, thợ may... Ai nấy đều bán những món đồ của mình, chúng ta đều có thứ để bán và có thứ cần mua, và tất cả những điều đó hợp lại là sự cân bằng, bây giờ, nếu ngươi lôi người nông dân ra khỏi chợ, vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra? Thợ may sẽ không có vải, quán rượu sẽ không có nguyên liệu để ủ rượu, phụ nữ không mua được đồ ăn, cân bằng bị phá vỡ, mọi người đều bị thiệt hại."
"Nô lệ cũng tương tự, cân bằng chi nhận của chúng ta đã tồn tại hơn ngàn năm, chúng ta đã chứng kiến quá nhiều chuyện, quốc gia hưng vong, vương triều thay đổi, thành thị phồn vinh và hủy diệt, trong đó cũng có những người bị nô dịch đã thành công giết được kẻ nô dịch mình, nhưng sau đó thì sao, nô lệ có thực sự giành được tự do như những gì họ tuyên bố không? Không, họ chỉ biến thành một nhóm chủ nô mới. Những người ở tầng lớp dưới thường không ý thức được một sự thật là dù xã hội có thay đổi ra sao thì tầng lớp dưới cùng vẫn luôn tồn tại, giống như ngươi không thể loại bỏ người nông dân khỏi chợ được, đó là một phần của cân bằng."
"Ý các ngươi là có khuynh hướng bảo vệ người cai trị đương nhiệm?" Trương Hằng nhướn mày.
"Không, chúng ta chỉ bảo vệ cân bằng." Lão huấn luyện sư nói, "chúng ta tin rằng một cấu trúc cai trị ổn định có thể giúp tất cả giai cấp có được lợi ích lớn nhất, nhưng chúng ta cũng hiểu rõ là không tồn tại vương triều hay chính quyền vĩnh hằng, giống như hỗn loạn là con đường mà trật tự mới phải trải qua, chúng ta cũng không bài xích hỗn loạn."
"Vậy lập trường của các ngươi là gì?" Trương Hằng nhíu mày.
"Để vạn vật đều ở trong trạng thái cân bằng." Lão huấn luyện sư đáp, "Nếu thế lực quý tộc quá mạnh thì chúng ta sẽ bẻ gãy cánh của quý tộc, khi quyền lực của hoàng đế quá lớn thì chúng ta sẽ tìm cách hạn chế hoàng quyền, khi dân thường và nô lệ xảy ra những cuộc bạo động vô nghĩa, chúng ta cũng sẽ trợ giúp quân đội trấn áp bạo loạn trong thời gian ngắn nhất, để tránh gây tổn thất lớn hơn, còn khi hỗn loạn kéo đến, chúng ta cũng sẽ giúp chân vương đăng cơ, thiết lập lại sự cân bằng."
Bạn cần đăng nhập để bình luận