Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 237: 1 một chút vết thương nhỏ

"Chương 237: Vài vết thương nhỏ Đội đường Baker, một trong những quân bài tẩy của Holmes trong nguyên tác.
Đây là một đám trẻ lang thang đường phố bẩn thỉu, được Holmes tập hợp lại, dùng chúng để theo dõi mục tiêu, thu thập tin tức, bởi vì tuổi tác và thân phận của bọn chúng, không ai đề phòng bọn chúng, trong thành phố này, chúng như những bóng ma, cho dù ngang nhiên theo sau lưng ai cũng không bị nghi ngờ.
"Thay vì để chúng lang thang đầu đường vô định, chi bằng tìm cho chúng chút việc làm, đừng xem thường bọn chúng, có khi còn dễ dùng hơn cảnh sát, chỗ nào cũng chui vào được, chuyện gì cũng nghe thấy." Holmes nói như vậy, đồng thời lấy ra cây đàn violon, hỏi Trương Hằng, "dù sao sau này chúng ta cũng không có việc gì, ngươi muốn nghe bản nhạc nào không?"
"Cứ tự nhiên."
"Vậy thì tấu khúc 'Điệu nhảy kích nổ Lhasa' cùng 'Vũ điệu Tara trên đỉnh tháp'." Holmes nói xong đặt cây violon trong tay lên xương quai xanh bên trái, tự mình kéo lên.
Trương Hằng đoán trình độ chơi violon của Holmes đại khái ở giữa lv1 đến lv2, so với người biểu diễn chuyên nghiệp thì kém một chút, nhưng người bình thường đoán chừng cũng nghe không ra sự khác biệt, khi hắn dụng tâm diễn tấu, vẫn có thể mang đến cho người nghe không ít niềm vui hưởng thụ.
Sau đó Holmes hoàn toàn chìm đắm trong biển cả âm nhạc, Trương Hằng nhân cơ hội này nhìn lại vào hồ sơ vụ án trong tay.
Bình tĩnh mà xem thì việc này thật thú vị.
Nhất là cân nhắc đến trên vòng phó bản hắn học được lập trình và thông tin trong thời gian dài, so ra thì chí ít hiện tại những vụ án này về độ thú vị hơn hẳn, nhất là nhiều đoạn trích dẫn từ báo chí đọc lên tựa như một thiên tình cảm dạt dào, mà tình tiết lại hết sức ly kỳ khúc chiết.
Trương Hằng lại có chút hiểu được vì sao Holmes lại đam mê phá án đến vậy, chuyện này giống như là chơi trò chơi điền chữ, cần bạn điều động toàn bộ kiến thức dự trữ và lực chú ý, tìm ra đáp án bản thân nó có thể mang lại đủ sự thỏa mãn và cảm giác thành tựu.
Đương nhiên, Trương Hằng dưới mắt còn có chuyện quan trọng hơn muốn làm, đợi Holmes kéo đàn xong, Trương Hằng hỏi hắn, "Ngươi có cách nào kiếm tiền không?"
"Sao vậy, gần đây ngươi thiếu tiền sao?" Holmes nhướng mày, "Đối với người chưa gặp mặt, đã gửi trước nửa quý tiền thuê nhà làm tiền đặt cọc mà nói, thiếu tiền cũng không phải chuyện bình thường đâu."
"Tiền là do một người bạn lớn tuổi của ta tìm được nhà giúp thanh toán, trên thực tế trên người ta không còn nhiều tiền mặt." Trương Hằng mặt không đổi sắc nói.
Sau khi phó bản bắt đầu, Trương Hằng cũng kiểm tra túi tiền của mình, bên trong đại khái chỉ có năm bảng Anh bảy xu, mặc dù tiền thuê nhà đã trả trước, mà lại ba bữa cơm một ngày đều có thể ăn tại nhà, nhưng số tiền kia rõ ràng hoàn toàn không đủ cho hắn chi tiêu hàng ngày.
Holmes nhún vai, "Ta ngược lại thật ra rất muốn thuê ngươi làm trợ lý, cùng ta phá án, trước đó trong xưởng may sự phối hợp của chúng ta đã rất tốt, nhưng có lẽ ta không thể trả nổi lương cho ngươi, nếu không ta cũng không cần tìm người ở ghép."
"Phá án vốn là việc ta rất hứng thú, cho nên ngươi không cần trả cho ta bất kỳ tiền lương nào, chỉ là bây giờ xem ra ta phải tìm việc khác, tốt nhất là không chiếm quá nhiều thời gian của ta." Trương Hằng nói.
Mặc dù thời gian phó bản còn rất dài, nhưng việc muốn thắng được Holmes không hề dễ dàng, Trương Hằng chuẩn bị dốc toàn lực vào đó, trên thực tế hắn không có quá nhiều nhu cầu về tiền tài, chỉ cần đủ tiêu là được, bởi vì có nhiều tiền hơn nữa cũng không mang ra khỏi phó bản được.
Kỳ thật nói cho cùng, Trương Hằng vẫn có không ít biện pháp để kiếm tiền ở thời đại này, nhưng phần lớn đều tốn rất nhiều thời gian, và điều quan trọng nhất là hắn còn phải giải thích nguồn thu nhập cho Holmes.
"Ngô... Ta ngược lại thật ra biết một cách có thể kiếm tiền." Holmes sờ cằm, "Ta đã từng làm một thời gian, mặc dù lúc đó không phải vì mục đích kiếm tiền, nhưng nó thật sự mang lại cho ta không ít thu nhập, và rất phù hợp với yêu cầu của ngươi, sẽ không chiếm của ngươi quá nhiều thời gian, chỉ cần có thời gian rảnh rỗi bỏ ra một đêm là được, nhưng mà..."
Holmes nói tới đây dừng lại, "Phần tiền này không dễ kiếm, ngươi phải cho ta thấy thực lực của mình có đủ để kiếm phần tiền này đã."
Nói xong, hắn từ trên ghế salon đứng dậy, "Đi theo ta, không cần đội mũ hay mặc áo khoác, chúng ta sẽ quay lại sớm thôi."
Hai người đi ra khỏi số nhà 221B phố Baker, đến một mảnh đất trống không người, Holmes dừng lại, quay người đối diện với Trương Hằng, không nói một lời giơ nắm đấm đấm về phía người sau.
Trương Hằng phản ứng cũng rất nhanh, nghiêng người tránh khỏi cú đấm đó.
"Không tệ lắm." Holmes tán thưởng, "Ta thấy vóc dáng và bộ dạng của ngươi chắc đã luyện tập qua cách đấu, vậy thì còn gì bằng, tiếp theo ta sẽ không nương tay nữa."
Nói rồi hắn bắt đầu bước đi thoăn thoắt, khiến người khác không thấy rõ được bước tiếp theo hắn sẽ ra chiêu từ đâu.
Trương Hằng vẫn đứng im tại chỗ, không có động tác gì.
Sau một khắc, Holmes bỏ thăm dò, đột nhiên lại xuất quyền lần nữa, Trương Hằng cũng không còn né tránh, đưa tay đỡ lấy cú đấm này, quả nhiên, cả lực và tốc độ đều mạnh hơn lần trước không ít.
"Phòng thủ tốt." Holmes bị chặn một cú đấm thì không kinh sợ mà còn mừng rỡ, có thể thấy hắn có vẻ như cũng rất hào hứng, bị khơi dậy lòng hiếu thắng, sau đó cả người càng thêm tập trung.
Bình tĩnh mà nói, lực đấm của hắn không phải là quá xuất sắc, nhưng được cái ra chiêu nhanh lẹ, gọn gàng, không hề hình thức, có nghĩa là trên một phương diện nào đó, hắn và Trương Hằng lại rất giống nhau.
Chỉ là quyền pháp của Holmes cũng giống như tiếng đàn violon của hắn, đều thuộc loại nghiệp dư đỉnh cao, đủ dùng với nghề thám tử, nhưng so với Trương Hằng, người đã trải qua hơn mười năm rèn luyện trong chiến tranh sinh tử thì vẫn có không ít chênh lệch, cho dù hiện tại Trương Hằng không có đao trong tay, thực lực có giảm sút đôi chút, chỉ cần dựa vào thân pháp, cũng có thể né tránh tuyệt đại đa số công kích của Holmes.
"Ta muốn bắt đầu phản công." Một phút sau Trương Hằng lên tiếng nhắc nhở.
Holmes do dự một chút, thực ra đến đây hắn đã cảm thấy thực lực của Trương Hằng hơn mình rồi, nhưng điều đó lại càng khiến hắn tò mò, muốn xem rốt cuộc trình độ của đối phương đạt đến mức nào, thầm nghĩ đã đến bước này rồi, cũng không ngại tiếp tục thêm một chút.
Thế là năm phút sau Holmes mắt bầm tím cùng Trương Hằng trở về chỗ ở.
"Có cần ta tìm cho ngươi chút thuốc mỡ gì để bôi không?" Trương Hằng hỏi.
"Không cần, chỉ là chút vết thương nhỏ," Holmes nói, "khi còn làm quyền thủ ta phải hứng chịu những đòn tấn công còn ác liệt hơn thế này nhiều." Bất quá sau khi nói xong câu đó, hắn lại cảm thấy việc này có vẻ như không có gì đáng tự hào.
"Nói tóm lại, ta có thể giới thiệu cho ngươi vài đấu trường quyền kích dưới lòng đất, nhưng nếu ngươi thật sự định kiếm tiền bằng cách này thì tốt nhất nên nhường một chút, đừng thắng quá dễ dàng, nếu không các trận đấu mất đi sự hồi hộp, nhà cái cũng khó làm ăn."
Bạn cần đăng nhập để bình luận