Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 21: Trong núi kiến trúc

Chương 21: Kiến trúc trong núi
Nếu không phải cô Mị Ma chỉ đường, Trương Hằng đoán chừng mình cũng rất khó tìm được nơi này.
Từ bên ngoài nhìn, kiến trúc trong núi này không có bất kỳ biển hiệu hay dấu hiệu nào, trông có vẻ thần bí, rất khó biết bên trong là gì, nhưng Trương Hằng để ý thấy bãi đỗ xe nhỏ ngoài cửa có không ít xe sang trọng, chủ yếu là các dòng xe Land Rover, Audi và Porsche.
Trương Hằng đỗ chiếc Polo của mình bên cạnh một chiếc Macan màu xám, rồi bước xuống.
Cô Mị Ma theo sát phía sau, cũng duỗi lưng một cái, "Ngươi đúng là không biết nghỉ ngơi, đi suốt đêm đến đây, làm hại ta cũng không ngủ được, làm việc và nghỉ ngơi không điều độ chính là khắc tinh của mỹ nữ đấy."
"Nhưng chẳng phải ngươi luôn làm việc vào ban đêm sao?" Trương Hằng đóng cửa xe.
"Không phiền toái như ngươi nghĩ đâu, bình thường khách hàng chúng ta nhận tiền xong, đưa cho họ một giấc mộng xuân đã cài đặt sẵn là được," cô Mị Ma ngáp một cái, "Đương nhiên là họ sẽ không biết chuyện này, còn chúng ta, muốn làm gì thì làm, ta quen dùng thời gian này để ngủ bù rồi."
"Vậy chẳng phải các ngươi đang cung cấp dịch vụ ảo sao, không sợ bị khiếu nại à?"
"Một trong những cái lợi khi làm nghề này là không bị Hiệp hội Người tiêu dùng quản lý."
Trong khi nói chuyện, hai người cũng đi tới trước cửa lớn tòa nhà.
Mặc dù bây giờ mới năm giờ sáng, nhưng trong đại sảnh đèn vẫn sáng trưng. Sau khi nhấn chuông cửa, một người phụ nữ Ai Cập mặc váy ống dài, từ ngực thả xuống tới mắt cá chân, trên tay đeo vòng tay châu báu, đi tới.
Trương Hằng liếc mắt hỏi cô Mị Ma xem người này có phải là Isis không, kết quả cô Mị Ma lắc đầu.
"Hai vị quý khách, không biết đến đây có chuyện gì?" Người phụ nữ Ai Cập lên tiếng, giọng Trung không chuẩn, nhưng vẫn miễn cưỡng nghe hiểu được.
"Chúng ta đến tìm Rania đại sư ở đây." Cô Mị Ma nói.
"Hai vị có hẹn trước không?"
"Không có."
"Vậy ta e là hai vị khó có thể gặp được Rania đại sư trong thời gian ngắn, lịch của chúng tôi luôn rất kín, hầu như vừa mở lịch là hết chỗ ngay. Để ta xem sao." Người phụ nữ Ai Cập nói xong liền cầm chiếc máy tính bảng trên tay lên, vừa nói vừa dùng ngón tay lướt, "Ừm, lịch học các lớp nhỏ đã kín hết đến tháng chín rồi, hai vị chỉ có thể tranh suất vào tháng mười, có thể cho ta tên và thông tin liên lạc, khi nào đặt hẹn được ta sẽ báo trước cho hai vị một ngày."
Nói đến đây, nàng ta dừng lại một chút, có vẻ đang đánh giá trang phục của Trương Hằng và cô Mị Ma, sau đó đưa ra một phán xét về xuất thân của họ, "Là hai vị muốn đến học hay người lớn trong nhà? Nếu gấp quá thì hai vị có thể thử các lớp VIP, mua gói này nhiều nhất một tuần là sẽ gặp được Rania đại sư, còn được đại sư đích thân giảng dạy một kèm một, đương nhiên, về mặt giá cả thì... cũng không rẻ đâu. Một tiết học là mười vạn tệ đấy."
"Cám ơn, nhưng chúng tôi không đến để học." Cô Mị Ma cuối cùng cũng tìm được cơ hội, mở miệng nói, "Làm phiền cô báo với Rania đại sư một tiếng, nói bạn cũ Trista đến tìm nàng."
"Còn vị này thì sao?" Người phụ nữ Ai Cập nhìn về phía Trương Hằng.
"À, hắn là vệ sĩ kiêm cộng sự tạm thời của ta." Cô Mị Ma cười toe toét nói.
Chờ người phụ nữ Ai Cập lên lầu, Trương Hằng hỏi cô Mị Ma, "Trista, đây là tên thật của cô à? Rania đại sư lại là sao?"
"Trista không phải tên thật của ta, Mị Ma bọn ta không có cái gì tên thật tên giả, dù sao cứ cách một hai trăm năm ta lại đổi tên một lần, Trista là một cái tên ta từng dùng hai trăm năm trước, không có ý nghĩa đặc biệt gì, còn Rania đại sư... Chẳng phải ở chỗ này không được truyền đạo tùy tiện sao, rất nhiều người vừa đến đây đã chịu không ít thiệt thòi rồi, cơ quan đơn vị sẽ xử lý, người nhà sẽ báo cáo, còn có mấy bà bác ở tổ dân phố xuất quỷ nhập thần ngày đêm canh chừng, nên để làm việc cho tiện, nhiều thần đành phải tự đặt cho mình cái tên khác.
Cô Mị Ma giải thích, "Như ngươi thấy đấy, Isis ở đây mở câu lạc bộ chăm sóc sức khỏe, hình như nàng còn có ba cái khác ở các tỉnh khác, sắp làm thành một chuỗi rồi. Mụ này đầu óc kinh doanh giỏi thật, biết hiện tại giới có tiền muốn gì, tìm chỗ nào môi trường tốt, đem yoga, pilates, cả trị liệu tinh thần cái gì cũng trộn chung vào, lại thêm chút yếu tố Ai Cập, thần bí ảo diệu một chút, tự mình đóng vai thành đại sư, rất nhanh đã có người tới ném tiền rồi."
"Mặt khác, dù sao nàng cũng là Thần Sinh Mệnh, nên cũng có chút thực học, cái này khiến câu lạc bộ của nàng càng hút khách. Nghe nói có người thuê cả máy bay riêng từ xa đến học đấy, ngươi nghe báo giá vừa rồi của người kia rồi đó, lớp VIP một kèm một mười vạn một buổi, chú ý đấy, là một buổi, tức là cùng nàng thư giãn 45 phút thôi, ngươi đã mất mười vạn rồi, tốc độ kiếm tiền còn hơn cả cướp ngân hàng."
Đến đây, cô Mị Ma chợt im bặt, bởi vì người phụ nữ Ai Cập kia lại trở xuống, lần này vẻ mặt nàng càng thêm cung kính, không hề nhắc đến cái danh hiệu lừa bịp 'Rania đại sư' gì nữa, mà nói thẳng, "Thì ra là bạn của Isis đại nhân, Isis đại nhân vừa tỉnh dậy, đang tắm rửa thay đồ, nàng dặn tôi đưa hai vị lên phòng khách trước."
Nói xong người phụ nữ Ai Cập dẫn Trương Hằng và cô Mị Ma lên tầng bốn vào một căn phòng.
Khi cả ba đi lên, họ đi ngang qua khu nghỉ tương tự ký túc xá, thấy có mấy học viên đang học ở đây. Trương Hằng thuận miệng hỏi một câu, thì phát hiện rằng lớp rẻ nhất một buổi cũng mất 500 tệ tiền học phí, mà một ngày thường cũng phải có ít nhất ba buổi. Nói cách khác mất 1500 tệ, một tháng đã là 45 nghìn tệ, đó còn chưa tính tiền ăn ở tại đây.
Theo như Trương Hằng thấy, phòng ở của các học viên bình thường ở đây cũng chẳng khác gì chuồng ngựa, trên giường chỉ có ít cỏ khô với một cái gối, nhưng ai cũng ngủ ngon giấc, nhìn biểu hiện lúc ngủ của họ giống như đang ngủ trên giường lớn trải lông nhung thiên nga vậy.
Khi nhìn thấy cảnh này, khóe mắt của cô Mị Ma cũng khẽ nhăn lại, cô mở miệng như muốn nói gì đó, nhưng nhớ ra hiện giờ mình đang ở địa bàn của người khác, lại nuốt lời vào.
Hai người được người phụ nữ Ai Cập đưa vào phòng khách. May mắn, nơi này không còn ghế gỗ và cỏ khô, khác hẳn với chỗ ở của các học viên ở dưới. Bên trong phòng khách trang trí vô cùng xa hoa, dưới sàn trải thảm Ba Tư, dựa vào tường là những chiếc ghế sofa hạng nhất của một hãng đồ nội thất sang trọng, ngoài ra còn có một quầy bar nhỏ bày đầy rượu nổi tiếng, đồ ăn vặt và trái cây.
"Mời hai vị cứ tự nhiên." Người phụ nữ Ai Cập nói xong liền khẽ cúi người rồi đi ra ngoài.
Trương Hằng liếc mắt nhìn bức tượng đồng bên tay trái, đó là tượng một người phụ nữ đội vương miện "vương tọa", trên tay bế một đứa bé, đang cho hài nhi bú.
Bạn cần đăng nhập để bình luận