Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 238: Thảm

Tối hôm đó Wiggins trở về báo cáo, tiểu đội ở phố Baker đã theo dõi Pearson cả buổi mà không thu được gì, hắn vẫn đi làm ở nhà máy hóa chất như thường lệ, không có hành động khác thường nào. Holmes không hề nóng vội, chỉ bảo đám tiểu quỷ tiếp tục theo dõi, còn hắn thì bắt tay vào hoàn thành bài luận về ảnh hưởng của đối thủ cùng ngành nghề hôm đó. Kết quả, sáng ngày thứ hai, Wiggins đã vội vã chạy tới gõ cửa, bà Hudson đang nướng bánh mì trong bếp giật mình kêu lên, Trương Hằng cũng bị tiếng động làm thức giấc, từ trong nhà đi ra chỉ thấy Holmes ở dưới lầu đang cười ha hả, đưa bảy đồng cho Wiggins và nói, "Mỗi đứa một đồng, riêng ngươi hai đồng, đi tìm cảnh sát trưởng Gregson, bảo là Holmes gọi hắn tới số 221B phố Baker." Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn Trương Hằng từ trên cầu thang đi xuống.
"Xong rồi, vụ án này cuối cùng cũng có thể kết thúc, bắt Pearson, thủ phạm chính cũng không thoát được."
"Ừm?" Trương Hằng nhướng mày, "Ngươi thu thập đủ chứng cứ rồi?"
"Không sai," Holmes nói, xoa xoa hai bàn tay, "Chúng ta ăn điểm tâm trước đi, tiện thể chờ Gregson, đến lúc đó ta nói một thể."
Khoảng một giờ sau, cảnh sát trưởng Gregson mới miễn cưỡng đến số 221B phố Baker, vừa vào cửa đã gắt giọng, "Tôi đã nói vụ án này xong rồi mà, ngài còn tìm tôi làm gì, cảnh sát chúng tôi cũng bận lắm, tối qua tôi không ngủ được đấy."
"Thật sao, anh đang bận gì vậy, có vụ án mới à? Hay là đang chờ cục trưởng khen ngợi?" Holmes cười nói.
Gregson đỏ mặt, lẩm bẩm, "Tôi cũng là vì thành phố này cống hiến thôi mà, mấy ngày nay trên báo toàn vụ này, cục trưởng xem trọng cũng là chuyện bình thường."
"Vâng vâng vâng, nhưng tôi thấy vẫn nên đợi bắt được hung thủ thật sự rồi chúc mừng không muộn." Holmes nói.
"Hung thủ thật sự?" Gregson ngẩn người.
"Đi với tôi một chuyến đi, không tốn của anh bao nhiêu thời gian đâu." Holmes nói, "À, anh có mang còng tay không?"
"Mang theo mang theo." Gregson bực bội nói, "Súng cũng mang theo, mấy thứ này tôi không bao giờ rời người."
"Súng chắc là không dùng được đâu, đối phương rốt cuộc không phải hạng người hung ác gì, hơn nữa bên chúng ta còn có cao thủ." Holmes vừa nói vừa liếc Trương Hằng, hắn rất khó quên chuyện xảy ra ngày hôm qua, mắt đến giờ vẫn còn hơi sưng.
"Đi thôi, các quý ông."
Ba người không lập tức đến nhà máy hóa chất mà trước đó đi xe ngựa đến một cửa hiệu cầm đồ, Holmes hỏi ông chủ hiệu cầm đồ, "Trước đó có người đến cầm cố một tấm thảm, tấm thảm đó đâu?"
Nghe vậy, mặt ông chủ hiệu cầm đồ lập tức lộ vẻ khẩn trương, thầm chửi một tiếng, "Tôi biết ngay mà."
"Ừm?"
"Không phải nói các ngài, mấy vị tiên sinh, tôi nói là thằng nhóc đến cầm cố thảm trước đó ấy, lúc đó tôi đã nghi ngờ hắn rồi, không giấu gì các ngài, tôi làm nghề này lâu như vậy rồi đôi mắt này thấy qua nhiều người lắm, nhìn cái kiểu ăn mặc đó thì biết là dân khổ cáp, sao có được tấm thảm xịn như thế, mà còn cố tình chọn đúng sáng sớm, vừa mở cửa là tới giao dịch, lúc đó tôi đã lẩm bẩm trong lòng, thứ này chắc chắn là hắn trộm được."
"Ôi, vậy mà ông còn dám thu?" Gregson nói.
Ông chủ nghe vậy nở một nụ cười ngượng ngùng.
"Ông đưa cho hắn bao nhiêu tiền?" Holmes hỏi.
"Hai... Hai bảng Anh." Ông chủ nói, "Tôi thấy cái kiểu chế tác và vật liệu đó, mà muốn ra ngoài mua thì ít nhất cũng phải hai ba chục bảng mới có thể mua được."
"Vậy ra là ông muốn quay một vòng đã có thể có lợi gấp mười à." Holmes nói, "Được rồi, ông đừng khó chịu, thứ này là vật chứng, liên quan đến một vụ án mạng, chúng ta dùng xong rồi biết đâu chừng còn có thể trả lại cho ông, giờ thì dẫn bọn tôi đi xem một chút đi."
"Thật... Được rồi."
Ông chủ dẫn ba người vào kho chứa đồ cầm cố, Holmes ngồi xuống, không cần kính lúp cũng có thể thấy vết máu còn lưu lại trên tấm thảm.
Nơi đó hiển nhiên đã bị người lau chùi qua.
Nhưng không thể lau sạch.
"Chuyện này đâu có nói lên điều gì." Gregson nói, nhưng có thể nghe thấy giọng điệu đã hơi dao động, trong lòng anh ta cũng có chút hoảng, dường như đang tự an ủi mình, nói thêm, "Vả lại ông chủ đã nói thứ này rất có thể là đồ trộm được."
"Đây là thảm trong văn phòng của John Jones." Holmes nói, "Thật tình mà nói, tôi cũng không nghĩ mọi chuyện lại suôn sẻ như vậy, tôi còn tưởng hắn sẽ dùng biện pháp kín đáo hơn để xử lý thứ này."
"Cái tên này nghe sao mà quen thế, chờ chút... Đây là ông chủ hiện tại của xưởng may John?" Gregson cuối cùng cũng nhớ ra cái tên này từ đâu mà có, "Hôm trước đến xưởng may chính là hắn tiếp đón chúng ta, nhìn người cũng có vẻ tốt mà."
"Mấy nữ công trong xưởng may không nghĩ vậy đâu, đây không phải lần đầu tiên hắn quấy rối mấy nữ công trong xưởng." Holmes nói, "Mặc dù mọi người đều không muốn nói chuyện này, nhưng tôi vẫn cố thăm dò được, ngay từ năm ngoái, khi hắn nhận lại xưởng may từ cha mình, những nữ công ở đây thường xuyên xảy ra chuyện có thai ngoài ý muốn, tất nhiên là cuối cùng đa số mọi người đều không lộ ra, nhận tiền rồi rời xưởng may."
"Chuyện này thật sự không có gì hay ho cả." Thái độ của Gregson đã dịu đi một chút, ngừng một lát nói, "Được rồi, tôi thừa nhận trước đó có lẽ đã bỏ sót vài chi tiết, ông John này cũng có chút khả nghi, nhưng tôi vẫn muốn nói cái thằng nhóc tên Paul vẫn là nghi phạm số một của tôi, rốt cuộc quần áo dính máu dưới giường hắn là thật."
"Đừng vội, nghe tôi nói hết đã." Holmes cười nói.
"Đêm xảy ra chuyện là ca của Mạc Lỵ dọn vệ sinh, nàng là người cuối cùng rời đi, vừa lúc khi đó đèn trong văn phòng của John cũng nhấp nháy, nên lúc cuối chỉ còn hai người bọn họ ở nhà máy, điều này cho hắn thời gian gây án, ngày thứ hai tôi với Trương đến thăm xưởng may, gã ở cổng nói cho chúng ta biết là John không có ở đó, bản thân chuyện này đã vô cùng đáng nghi, sau khi xảy ra chuyện như vậy, lẽ ra gần đây hắn phải ở nhà máy để nghĩ cách trấn an nữ công mới đúng chứ, tôi tranh thủ chạy vào văn phòng của John, nhận thấy tấm thảm của hắn có vết tích bị thay, tấm thảm mới kích thước rõ ràng không vừa vặn, đoán chừng là hắn vội vã ôm từ nhà đến, ở góc chiếc bàn làm việc khí phách kia cũng có vết máu mơ hồ, thấm vào trong vân gỗ, nhưng như anh nói đó, điều này vẫn không thể giải thích được quần áo của Mạc Lỵ ở dưới gầm giường Paul."
Gregson có thể ngồi lên vị trí cảnh sát trưởng cũng không phải là một kẻ hoàn toàn đần độn, nghe vậy lắc đầu nói, "Đừng nói với tôi là John giá họa cho Paul, một là Paul làm ở nhà máy hóa chất ngay bên cạnh, John chắc gì đã biết hắn, hai là dù hắn biết có người tên Paul đi nữa, cũng không thể biết được hắn ở đâu, cái khu dân nghèo đó có thể làm John hoa mắt chóng mặt, người thân phận như hắn mà lui tới nơi đó sẽ rất dễ bị để ý."
"Đúng vậy không sai, cho nên tôi xác định vụ án còn có một đồng phạm." Holmes nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận