Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 57: Welcome to china!

Chương 57: Welcome to china! Trương Hằng nhìn ba người Mã Nguy đều đang đưa mắt nhìn về phía bên kia, thế là cũng quay đầu nhìn qua. Ánh mắt của hắn rơi vào cổ tay cô gái, khi nhìn thấy sợi dây buộc hình mèo thần tài thì giật mình. Trước đó lúc ở Tokyo, cùng Ameko đến chùa Sensoji, đối phương tặng hắn một con búp bê thời tiết, để đáp lễ Trương Hằng cũng mua một sợi dây buộc tay giống y như vậy tặng cô bé. Vì thế Trương Hằng đi qua, thử dùng tiếng Nhật hỏi có chuyện gì, mắt cô bé lập tức sáng lên, tựa như thấy được cọng cỏ cứu mạng, nhanh chóng dùng tiếng Nhật kể cho Trương Hằng những phiền phức mình gặp phải. Tên cô là Hayai Tori, là du học sinh của trường gần đó, mới đến Trung Quốc không lâu, đối với mọi thứ ở đây đều rất hiếu kỳ, thế là khi tiếng Trung còn chưa sõi, liền không đợi được chạy ra ngoài đi dạo lung tung. Cô không quen hai người da đen kia, buổi tối đi chụp ảnh thì bị bọn họ cướp điện thoại, cô có đòi thế nào hai gã kia cũng không trả, làm cô sắp khóc, tiếng Trung của Hayai Tori không tốt, nghe không hiểu mọi người xung quanh đang nói gì, muốn tìm cảnh sát giúp đỡ lại sợ vừa buông tay hai người kia sẽ chạy mất. Điều quan trọng hơn là cô rất kém về phương hướng, không có điện thoại chỉ đường thì ngay cả trường cũng không biết đường về. Trương Hằng nghe xong cảm thấy cô nương này nói tiếng Trung của mình không tốt đúng là quá khiêm tốn, đến Trung Quốc đã ba tháng rồi, mà ngay cả câu "giúp tôi một chút" cũng không nói được, căn bản là không hề để tâm học hành. Nhưng nếu biết chuyện gì xảy ra thì dễ giải quyết thôi. Trương Hằng quay đầu nhìn hai người da đen, mở miệng nói, "Đưa điện thoại trả lại cho cô ấy." Kết quả hai người kia lại giả bộ ngớ ngẩn, đầu lắc như trống bỏi, miệng thì luôn mồm "i dont know". Hayai Tori tức đến muốn nhào qua, lại bị Trương Hằng ngăn lại, hắn lại kiên nhẫn dùng tiếng Anh lặp lại câu vừa nãy. Thấy càng ngày càng nhiều ánh mắt dồn đến, một tên da đen có vẻ mất kiên nhẫn, mở miệng nói, "Mind your own business, chink!" "Lũ ngu xuẩn không có đầu óc không chịu nghe giáo huấn thì vĩnh viễn không nhớ lâu đúng không?" Trương Hằng nghe thấy câu cuối mang đầy tính sỉ nhục kia, không nói nhảm với đối phương nữa, một đấm nện vào mặt tên da đen đó. Một đấm này hắn không hề nương tay, đấm trực tiếp nát mũi tên da đen kia, xương ngón tay hắn cũng hơi đau vì bị phản lực. Tên da đen còn lại thấy bạn bị tấn công thì không khỏi tức giận, trong mắt lóe lên tia hung ác, kết hợp với cơ bắp cuồn cuộn trong bóng đêm trông rất có tính uy hiếp. Hayai Tori sợ đến lui lại hai bước, nhưng Trương Hằng thì vẫn đứng yên không động đậy. Gã du học sinh da đen giơ nắm đấm lên, còn chưa kịp vung ra, thì mấy bàn khách đang ăn đồ nướng xung quanh đồng loạt đứng lên. Con phố ẩm thực này vốn phần lớn là sinh viên, tuổi trẻ hăng hái, không giống người trung niên sợ rắc rối, chú trọng cái gì "tình hữu nghị quốc tế", vừa rồi thấy Hayai Tori mắt đỏ hoe đã khiến không ít nam sinh khó chịu với hai tên du học sinh da đen này rồi, nghe được đối thoại của Trương Hằng và bọn chúng, nhất là cái câu chửi bới mang tính sỉ nhục của gã du học sinh da đen kia, ai nấy đều nổi giận. Mã Nguy bọn người đứng lên đầu tiên là vì lên tiếng ủng hộ Trương Hằng, ai ngờ hành động của mình lại thành mồi lửa, thấy có người dẫn đầu, sinh viên ở quán nướng tất cả đều đồng loạt đứng lên. Kết quả bên này động tĩnh quá lớn, lập tức thu hút sự chú ý của những người khác, mọi người nhao nhao quay sang hỏi han là có chuyện gì, thế là số người tham gia càng lúc càng nhiều, cuối cùng có đến nửa con phố người đang ăn cơm đều đứng lên cả. Gã du học sinh da đen hiển nhiên chưa từng thấy tình huống này bao giờ, giật mình kêu lên. Bị một đám đông đen kịt vây giữa, áp lực này chắc người ngoài cuộc rất khó tưởng tượng được, đêm nay coi như đổi Tyson đối diện với tình huống này cũng sẽ run sợ, gã cuối cùng cũng nhận ra mình và đồng bọn đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng. Trong số đó không ít người trước đây ở nước mình vốn cũng chẳng tốt đẹp gì, lăn lộn ngoài đời không nổi nên mới chạy đến đất nước phương Đông cổ kính này, ở đây chúng có thể thoải mái chọn trường, được miễn học phí, lại còn có một khoản trợ cấp, trở thành một bộ phận của công trình mặt mũi, lúc xung đột với sinh viên bản địa thì trường thường sẽ đứng về phía chúng vì coi trọng đại cục, vì thế sau một thời gian ngắn bọn chúng lại bắt đầu đắc ý quên hình. Đêm nay hai người chúng ra ngoài muốn kiếm chút thú vui, thấy Hayai Tori thì nảy ý đồ xấu, lấy điện thoại chỉ là giả, muốn dùng điện thoại để dụ cô ta đến thuê phòng mới là thật, có điều không ngờ giữa chừng lại phát sinh chuyện ngoài ý muốn, đụng phải Trương Hằng hiểu được tiếng Nhật. Vì xấu hổ hóa giận nên chúng không nhịn được mà thốt ra cái câu thường xuyên bị chúng treo ở đầu môi trước khi xuất ngoại. Thế là Trương Hằng cũng chẳng thèm chiều theo chúng, hắn ra tay trước nhanh chóng đánh bại một tên, còn tên còn lại thì với thân thủ hiện tại của hắn, cho dù một chọi một cũng nắm chắc phần thắng. Có điều không ngờ ngoài việc Mã Nguy và mọi người kiên định đứng sau lưng hắn ra, cuối cùng còn có cả nửa con phố bị cuốn vào, sự việc vượt ngoài dự đoán của Trương Hằng, cảnh tượng này hắn cũng lần đầu gặp, chỉ có thể nói là đám khốn này bình thường làm quá trớn, không ít người không có chút thiện cảm nào với chúng cả. Cuối cùng, Trương Hằng lạnh lùng nói với tên da đen kia vẻ mặt đã hoàn toàn khiếp đảm, "Welcome to china!" Tên kia căn bản không dám nấn ná, đưa điện thoại lại cho Hayai Tori, sau đó lôi theo đồng bọn mặt đầy máu của mình cúi đầu tiu nghỉu bỏ chạy. Không biết ai hô hào trước, trên đường phố vang lên tiếng hò reo vang dội, Ngụy Giang Dương là người đầu tiên chạy tới, hưng phấn nói, "Lợi hại quá! Lợi hại quá! ! ! Chuyện này đêm nay anh em có thể kể cả chục năm! Mấy người không thấy khí thế vừa rồi mọi người cùng nhau đứng lên à, lũ người da đen ngu xuẩn kia chắc sợ tè ra quần hết rồi." Mã Nguy giơ ngón tay cái lên, ít lời mà nhiều ý, "Đàn ông! Chuẩn men!" Người kích động nhất là Trần Hoa Đống, "Sao tự nhiên ông học được tiếng Nhật vậy! Ông học tiếng Nhật khi nào! ! ! Mẹ nó, có còn thiên lý hay không vậy! ! ! ! Còn có thiên lý không vậy! ! ! Còn gì mà ông không biết vậy! ! ! Tao nói thật, vừa nãy cú đấm của ông đẹp trai vãi! Hôm nào cũng dạy tao với nha!" Hayai Tori cái gì cũng không hiểu, nhưng có lẽ là bị không khí lây nhiễm nên cũng đứng bên cạnh cười ngây ngô. Trương Hằng nói với cô, "Cô về sớm đi, sau này đừng đêm hôm khuya khoắt đi ra ngoài một mình, coi như nhất định phải ra ngoài thì cũng học vài câu tiếng Trung đi." Mặt Hayai Tori đỏ lên nhỏ giọng nói, "Tôi còn mấy bạn cùng đi du học từ Nhật Bản đến nữa, tiếng Trung của họ tốt lắm, bình thường chúng tôi hay đi cùng nhau." Sau đó cô tò mò hỏi, "Anh cũng là du học sinh Nhật Bản à? Anh học trường nào vậy, tiếng Trung của anh giỏi quá đi, cả tiếng Anh cũng biết nữa." Trương Hằng biết đối phương hiểu lầm rồi, lắc đầu nói, "Tôi là người Trung Quốc, chỉ là trước kia từng du học ở Tokyo hơn một năm."
Bạn cần đăng nhập để bình luận