Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 259: Nghỉ phép

Chương 259: Nghỉ phép Sau khi Trương Hằng trở về trường học vẫn còn nhớ câu nói cuối cùng của cô nàng pha rượu, cô nàng đã nói khi Trương Hằng chuẩn bị rời khỏi quầy rượu, "Gần đây xuất hiện không ít kẻ kỳ quái, ngươi tốt nhất nên tránh xa cái tên có túm tóc ngốc trên đầu ra."
Túm tóc ngốc trên đầu? Trương Hằng ngẫm nghĩ, người khá phù hợp với đặc điểm này cũng chỉ có Mukaichi Nakado, đồ đệ mới nhận của Trần Hoa Đống.
Mukaichi Nakado là đàn em của Hayai Tori, là sinh viên trao đổi mới đến Trung Quốc không lâu, Trương Hằng từng gặp đối phương một lần cách đây không lâu, giúp Mukaichi Nakado tìm được cuốn sách nàng muốn mua ở tiệm sách, nhưng sau đó thì Đường Trang lão nhân không biết từ đâu xuất hiện, Trương Hằng đành cáo biệt Mukaichi Nakado và Trần Hoa Đống.
Vậy nên nghiêm chỉnh mà nói, hắn và Mukaichi Nakado không có tiếp xúc quá thân mật, chỉ là theo tình hình lúc đó thì Mukaichi Nakado biểu hiện rất bình thường, nhưng Trương Hằng tin rằng cô nàng pha rượu sẽ không nói bừa, thêm vào việc Đường Trang lão nhân xuất hiện cũng cho thấy Mukaichi Nakado có lẽ có một vài vấn đề.
Tuy rằng Đường Trang lão nhân trông suốt ngày chẳng làm gì tử tế, nhưng nếu suy nghĩ lại một chút sẽ phát hiện mỗi lần tên kia xuất hiện đều có lý do, ngoài lần đầu gặp là để ký hợp đồng đại diện với Trương Hằng ra, mấy lần còn lại cơ bản đều xuất hiện vào lúc Trương Hằng gặp phiền phức, ví dụ như lần thứ hai là vì Morseby xâm nhập thế giới đứng im, lần thứ ba là do Trương Hằng đối mặt với nữ thần công lý Justitia, sau đó là lần ở tiệm sách cách đây không lâu, Đường Trang lão nhân đuổi theo những quyển sách đáng lẽ không nên xuất hiện ở đó mà trước đó hắn đã cầm trên kệ sách.
Giờ xem ra, có khả năng rất lớn là những quyển sách kia xuất hiện ở đó là có liên quan tới Mukaichi Nakado.
Sau khi nhận ra điều này, Trương Hằng muốn nhắc nhở Trần Hoa Đống một chút, để hắn chú ý an toàn khi tiếp xúc với Mukaichi Nakado, nhưng khi hắn nhìn thấy Trần Hoa Đống đang khoanh tay máy móc cười ngây ngô, hắn biết rằng lời nhắc nhở của mình chắc chắn không có tác dụng gì, may mà đối phương đến đây hẳn là vì mình nên cũng không làm khó dễ Trần Hoa Đống....
Từ khi cuộc c·hiến t·ranh người đại diện bắt đầu, Trương Hằng rõ ràng cảm thấy mình càng bận rộn hơn, khoảng thời gian giữa các phó bản không những rút ngắn đi mà còn bất giác đã đến tháng sáu, tức là lại đến kỳ thi cuối kỳ, nhất là Trương Hằng đã ngâm mình ở thời La Mã cổ đại những một năm rưỡi, trí nhớ có lẽ sẽ bị ảnh hưởng.
Nhưng cũng may một ngày hắn có 48 tiếng, dù có nước đến chân mới nhảy thì cũng có thời gian ôn gấp đôi so với Trần Hoa Đống và Ngụy Giang Dương, hơn nữa Trương Hằng phát hiện, không biết có phải vì đã học cách suy luận hay không, mà trí nhớ của hắn dường như tốt hơn trước rất nhiều, trước kia ở Luân Đôn, hắn đã thử làm theo lời của Holmes, xây dựng một tòa cung điện ký ức trong đầu, đem những thông tin thu thập được phân loại cất giữ trong cung điện ký ức để ứng phó bất kỳ tình huống nào.
Cũng nhờ vậy mà về sau ở La Mã, hắn có thể nhanh chóng tìm ra mối liên hệ ẩn giấu giữa những sự việc tưởng chừng không liên quan, Mà bây giờ tòa cung điện ký ức này cũng đã giúp hắn tiết kiệm được một phần lớn thời gian ôn lại kiến thức, giúp Trương Hằng hoàn thành kế hoạch ôn tập nhanh hơn dự tính.
Ngay khi Trương Hằng một lần nữa lao vào thư viện, bật chế độ học tập, một chiếc Tesla ModelS vội vã lái vào trường, sau khi thu hút vô số ánh mắt ngoái nhìn, nó dừng lại trước ký túc xá của Trương Hằng.
Cửa xe mở ra, người bước xuống đầu tiên là một đôi chân dài tuyệt đẹp, sở hữu đường cong hoàn mỹ không tì vết, ngay lập tức thu hút ánh mắt nóng rực của đám nam sinh phía trước khu ký túc, sau đó chủ nhân của đôi chân cũng bước ra từ xe, tháo kính râm.
Hàn Lộ nhìn Ngụy Giang Dương đang chuẩn bị cơm trưa để mang về ký túc xá ăn, "Ôi, hay quá, cậu là cậu bạn lần trước cùng Trương Hằng chơi bóng rổ đúng không, có thể nhờ cậu gọi cậu ấy xuống dưới giúp mình không?"
Ngụy Giang Dương há hốc miệng, một lúc sau mới thốt ra được một câu, "Trước không phải cô lái Lexus sao?"
"Tôi đâu phải chỉ có một chiếc xe, hơn nữa," Hàn Lộ nhún vai, "Chiếc lc kia tôi đã tặng người khác rồi, so với m·ạng của tôi thì chiếc xe kia không đáng gì, tuy rằng nghiêm túc mà nói, người cứu tôi lần đó thật ra là Trương Hằng."
"Trương Hằng đã cứu m·ạng của cô?" Ngụy Giang Dương cảm thấy mình giờ chẳng khác nào đám c·ẩu t·ử đang đeo ống kính trường và ống kính ngắn, mai phục bên nhà minh tinh, ngửi được mùi bát quái.
Nhưng sau đó Hàn Lộ lại dường như không có ý muốn tiếp tục triển khai đề tài này, cô chỉ cười rồi nói, "Cậu có thể gọi cậu ấy xuống được không? À, đừng nói là tôi tìm cậu ấy, tôi muốn tạo bất ngờ cho cậu ấy."
"A a, không vấn đề, nhưng cậu ấy giờ không ở trong ký túc xá, có lẽ đang ở thư viện." Ngụy Giang Dương lắp bắp nói, khi đối diện với Hàn Lộ, anh luôn không kìm được hồi hộp, chủ yếu là do danh tiếng của Hàn Lộ quá lớn, hơn nữa việc cô thường xuyên quản lý tài chính kinh doanh, khiến cả người cô toát ra khí chất quyết đoán, sắc bén, Ngụy Giang Dương không hiểu Trương Hằng làm cách nào để hòa hợp với một nữ cường nhân như vậy.
Dù sao trong mắt anh, Hàn Lộ trông thì rất đẹp, nhưng nếu mà ở cùng đối phương một ngày thì chắc là một chuyện rất khổ sở.
Sau đó Trương Hằng bị Ngụy Giang Dương tùy t·i·ệ·n tìm lý do gọi từ thư viện xuống, vừa đi ra khỏi cửa lớn, qua tấm kính liền thấy chiếc ModelS đang dừng ở dưới, Hàn Lộ hạ cửa sổ ghế lái phụ, nói thẳng với hắn, "Lên xe đi."
Trương Hằng nhướn mày, đưa máy tính và sổ b·út ký trong tay cho Ngụy Giang Dương bên cạnh, nhờ cậu mang về ký túc xá, sau đó mở cửa xe, đến khi hắn đã ngồi ổn định và đóng cửa, hắn mới hỏi, "Chúng ta đi đâu?"
"Hawaii, bạn tôi vừa mua một chiếc du thuyền ở đó, tôi đã nhờ hắn cho mượn chơi vài tháng."
Trương Hằng nghe vậy lại lắc đầu, "Hawaii xa quá, ta còn phải thi cuối kỳ."
"Vậy Nhật Bản thì sao, ở đó cũng có rất nhiều hòn đảo nhỏ xinh đẹp, mà đi máy bay rất nhanh, chỉ cần ba, bốn tiếng." Hàn Lộ nói, "Ngươi nói ngươi sắp thi cuối kỳ, nhưng cũng cần phải kết hợp giữa khổ nhọc và nghỉ ngơi chứ, chúng ta có thể đến một hòn đảo nhỏ phong cảnh đẹp ở đó hai đêm thư giãn rồi về, ta nghe Thẩm Hi Hi nói dạo này các ngươi cũng bận lắm, tuy nàng không chịu nói cho ta các ngươi rốt cuộc đang bận cái gì, nhưng đúng lúc công việc của ta cũng vừa kết thúc, ta nghĩ hay là chúng ta cùng nhau đi nghỉ một chút.""Vậy sao ngươi không nói trước gọi điện hỏi ta?"
"Vì ta không muốn ngươi có thời gian tìm lý do từ chối ta." Hàn Lộ cài đặt chế độ tự lái cho xe rồi lái đến sân bay, sau đó quay sang nhìn Trương Hằng đang ngồi bên cạnh, "Ngươi đã cứu ta, ta biết ngươi có lẽ cũng không để chuyện này trong lòng, nhưng ta không thể coi như chuyện trước kia chưa từng xảy ra được, ta cũng muốn vì ngươi làm một chút gì đó, hay là chúng ta cứ bắt đầu từ những việc nhỏ trước đi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận