Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 345: Cô độc cao bồi

Chương 345: Gã cao bồi cô độc.
Tính đến trước ngày hôm nay, Trương Hằng mới có hai lần kinh nghiệm cưỡi ngựa, mà lại đều là hồi còn bé, ở công viên cưỡi loại ngựa nhỏ đồ chơi dành cho trẻ con, có người dắt, với tốc độ cỡ mười bước một giờ chạy vòng vòng quanh bãi đất bé xíu.
Nói cách khác, đây trên thực tế là lần đầu tiên hắn chọn ngựa làm phương tiện di chuyển thật sự, dù trong lòng rất mong có cảnh tượng cưỡi tuấn mã phi nhanh vun vút, nhưng từ góc độ an toàn mà nói, Trương Hằng vẫn quyết định bắt đầu từ độ khó sơ cấp, từng bước một.
Thế là hắn chọn lấy một con ngựa lùn nhất, gầy nhất, còn có chút lông rụng, là một con ngựa tông. So với những bạn ngựa khác, trông nó có vẻ hiền lành và ngoan ngoãn hơn một chút, khi Trương Hằng tới gần nó cũng không tỏ vẻ kháng cự lắm. Trương Hằng thừa dịp nó đang cúi đầu ăn cỏ đi đến bên cạnh nó.
Thử vuốt lưng nó, con ngựa tông lông rụng khịt mũi một cái, vặn vẹo người hai cái. Thấy Trương Hằng không có ý rời đi, nó cũng không có động tác mạnh hơn, tiếp tục vùi đầu gặm cỏ.
“Vậy là ngươi.”
Trương Hằng thầm quyết định trong lòng, hắn không phải không biết con ngựa này không tốt bằng mấy con ngựa khác, nhưng đồ tốt cũng cần gặp được người chủ phù hợp mới phát huy được tác dụng, đối với Trương Hằng mà nói hiện giờ không con ngựa nào có tính cách “phật hệ” hợp với hắn hơn con này.
Chạy không nhanh cũng có cái hay của chạy không nhanh, ít nhất rủi ro hắn bị ngã ngựa sẽ thấp hơn rất nhiều.
Chọn được ngựa cưỡi xong, Trương Hằng liền thả con ngựa kia đi, để chúng không bị nướng theo cái quán rượu.
Sau đó Trương Hằng không vội lên đường, mà là cưỡi con ngựa mới của mình chạy hai vòng trong thị trấn nhỏ, ôn lại cảm giác cưỡi ngựa.
Những thứ hắn học được ở công viên năm nào vẫn còn nhớ chút ít.
Tỉ như không được nhét bàn chân quá chặt vào bàn đạp, để tránh lúc bị ngã thì bị ngựa kéo lê; cách nắm dây cương cũng có phương pháp, bất quá Trương Hằng quên rồi, tư thế ngồi cũng tương tự vậy, hắn cũng không nhớ nổi nữa, nhưng cách đi và giảm tốc thì hắn ngược lại vẫn còn nhớ chút, cách chuyển hướng thì hắn nghiên cứu một lúc rồi cũng miễn cưỡng làm được, chỉ là không được thuần thục.
Cái này cũng hết cách, hắn rốt cuộc cũng chỉ là một người mới tự mình tìm tòi, trên thực tế vì hắn có khả năng giữ thăng bằng và năng lực khống chế thân thể ưu việt nên đã làm tốt hơn rất nhiều người mới học khác rồi.
Luyện thêm một lúc, Trương Hằng thấy mình có vẻ có thể lên đường rồi, liền đội mũ mềm vào, kéo dây cương xuất phát về phía quận Lincoln.
Trên sa mạc bao la, một người cao bồi mang hai khẩu súng, cưỡi con ngựa của mình lướt đi khi mặt trời đã xuống, khung cảnh như vậy rất có cảm giác trong phim cao bồi.
Đương nhiên, cái này tùy thuộc vào việc bạn định nghĩa “lướt đi” thế nào, trên thực tế tốc độ của Trương Hằng và con ngựa lông rụng của hắn chỉ nhỉnh hơn đi bộ một chút.
Bất quá vì không phải tự mình đi, Trương Hằng không còn gì để mà phàn nàn hơn, hắn cũng không dám thả thật để con ngựa này chạy hết tốc lực, một là vì sự an toàn của chính mình, hai cũng để phòng trước khi đến được đích, con ngựa trông đã không có sức lực này sẽ tự tung vó, như vậy thì Trương Hằng chỉ còn cách đi bộ mà thôi.
Một người một ngựa cứ như vậy mà bắt đầu cuộc hành trình.
Đến khi mặt trời lên đến vị trí cao nhất trên bầu trời, Trương Hằng vẫn như lệ cũ, tìm một chỗ có chút bóng mát, xuống ngựa tiếp nước uống và đồ ăn, tiện tính toán theo tốc độ của hắn bây giờ, đến quận Lincoln chắc phải mất đến năm ngày nữa. Đồ ăn thì không thành vấn đề, nhưng nước thì nếu tính thêm phần của ngựa, đại khái chỉ đủ dùng ba ngày. Đương nhiên, không uống nước một hai ngày cũng không chết được, nhưng Trương Hằng không có thói quen hành hạ mình.
Theo như lời Richie đã kể thì từ thị trấn mỏ đến quận Lincoln còn có các thị trấn khác, nhưng phải đi đường vòng. Nếu tính cả thời gian đi vòng thì có lẽ hắn phải mất đến bảy ngày mới đến được quận Lincoln.
Cũng may Trương Hằng hiện tại không thiếu thời gian.
Ăn trưa xong Trương Hằng lại tiếp tục lên đường cùng con ngựa lông rụng của hắn, lần này bọn họ đi năm tiếng.
Cảnh sa mạc vốn có vẻ gì đó thê lương, hùng vĩ, nhưng nhìn lâu cũng sẽ thấy đơn điệu.
Hơn nữa, ngồi trên lưng ngựa quá lâu như vậy, cơ bắp của Trương Hằng cũng bắt đầu nhức mỏi, cộng với sự ma sát của yên ngựa, hai bên đùi của hắn cũng hơi khó chịu, mà đây mới chỉ là ngày đầu tiên của hắn.
Nghe nói hồi mà đường sắt còn chưa xây xong, các cao bồi đôi khi vì đuổi trâu sẽ phải gian khổ bôn ba mấy tháng, trong lúc đó chẳng những phải chăm sóc cả ngàn con trâu, phòng bị sói và rắn độc, mà đôi khi còn phải đối mặt với sự phục kích của các bộ lạc da đỏ. Ngay cả sau khi mạng lưới đường sắt đã được xây dựng sơ bộ xong, việc mua bán trâu bò vẫn cần cao bồi đi đến những nơi xa xôi.
Cho nên, những người có thể đảm đương được công việc này đều là những chiến sĩ thật sự, chẳng trách văn hóa cao bồi lại có thể lưu hành ở nước Mỹ nhiều năm như vậy.
Hành trình một mình về miền tây của Trương Hằng bị gián đoạn vào đêm ngày thứ hai. Lúc đó hắn vừa nhóm lửa xong để nấu cơm, uống cạn cháo ngô vừa nấu, sau đó liền nghe được tiếng vó ngựa.
Trương Hằng lấy kính loại bỏ trên người ra. Chờ người nọ vào phạm vi hiệu quả của kính loại bỏ thì hắn đã thấy rõ tướng mạo của đối phương, là một người trung niên, để ria mép, có vẻ đã chạy trên sa mạc một thời gian, người đầy bụi bẩn nhưng cũng không che được vẻ tuấn tú của khuôn mặt.
Nhưng thứ đầu tiên Trương Hằng chú ý đến lại là phù hiệu cảnh sát ở ngực trái của hắn. Tuy vậy phù hiệu cảnh sát cũng không khiến hắn bớt cảnh giác.
Nơi này chính là vùng miền tây hoang dã nổi tiếng với cái tên “vùng đất vô pháp”, ngoài súng trên tay mình ra thì căn bản không ai đáng tin cả, ngay cả những người thi hành pháp luật hoặc cảnh sát tòa án cũng có không ít kẻ nửa chính nửa tà, trong đó những tên lợi hại thậm chí còn ăn cả trắng lẫn đen.
Những người như vậy thậm chí còn nguy hiểm hơn cả bọn đạo tặc thật sự.
Trương Hằng không nói gì, trực tiếp rút súng lục ổ quay Colt ở bên hông ra.
Phản ứng của đối phương cũng rất nhanh, thấy thế cũng theo bản năng rút súng.
Nhưng mà khoảng cách giữa hai người còn cách nhau khoảng 250 mét, hơn nữa lại là ban đêm, với kính loại bỏ hỗ trợ, hắn không thể nào là đối thủ của Trương Hằng.
Trương Hằng thậm chí còn có thời gian đợi hắn rút súng ra, mới bóp cò. Vì suy xét đến thân phận của đối phương, viên đạn này chỉ mang tính cảnh cáo. Viên đạn bắn trúng vào ria mép, làm khẩu súng trong tay hắn văng ra ngoài.
“Khoan, khoan, bạn hiền, tôi là chấp pháp quan, không có ác ý.” Người ria mép giữ chặt dây cương để ngựa dừng lại, hắn vô tình lộ chiêu cưỡi ngựa kia lại làm Trương Hằng rất hâm mộ.
“Có gì tôi có thể giúp ông không, thưa ông chấp pháp quan?” Trương Hằng nghe vậy không hề phản ứng gì, bình tĩnh nói, cũng không hề thu súng trong tay lại.
Vị cảnh sát tòa án kia hiển nhiên cũng hiểu được sự cảnh giác của Trương Hằng. Cũng giống như lúc trước khi gặp chuyện thì hắn cũng sẽ rút súng ra trước rồi mới lựa chọn nói chuyện, ở những nơi hoang dã ít người qua lại thế này thì cẩn thận đến đâu cũng không thừa.
Hắn giơ hai tay lên, ra hiệu mình không hề có ý đồ gây rối, thúc ngựa lại gần đống lửa, rốt cuộc có thể đại khái nhìn rõ được diện mạo của Trương Hằng, sửng sốt, “Ngươi là người Anh-điêng sao?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận