Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 131: Báo thù hành trình

Trương Hằng cũng đứng yên lặng trên một bên mạn thuyền, nhìn về phía những đốm lửa xa xa. Dù trước đó đã trải qua chiến tranh tàn khốc, hắn vẫn khó lòng thích ứng kiểu đồ sát thuần túy thế này. Việc dùng hỏa pháo để giết những thủy thủ đã đầu hàng gần như hành quyết, khác hẳn việc giải quyết địch trong chiến đấu. Nhưng hiện tại con thuyền này hoàn toàn nằm trong tay tài công Auroff và thuyền trưởng Teach, hơn nữa chuyện này liên quan đến lợi ích của toàn thuyền, Trương Hằng biết dù mình lên tiếng cũng không thay đổi được gì. Trước kia ở khu rừng băng tuyết Phần Lan còn có Simon hầu bên cạnh hắn, còn giờ thì chỉ có Malvin. Lần này, chủ nông trường lại là lần đầu tiên không hoảng sợ, cặp mắt nhỏ ngược lại ẩn hiện vẻ hưng phấn.
Trương Hằng không thể không nhắc nhở hắn: "Dù bây giờ giết sạch bọn hải quân này cũng vô dụng, chân dung của ngươi đã bị dán ở các bến cảng rồi, thân phận hải tặc đã được xác định."
Malvin nghe vậy thì ánh mắt ảm đạm, mặt đưa đám nói: "Lần này xong thật rồi, ta nghe nói các nơi ngoài Nassau đều đối phó hải tặc theo cách giống nhau, chỉ cần vừa phát hiện sẽ trực tiếp treo cổ, xem ra ta hết cách kế thừa nông trường của cha rồi, chẳng lẽ về già ta chỉ có thể làm đầu bếp trên thuyền hải tặc thôi sao?" Nhưng không lâu sau hắn lại lấy lại tinh thần, "Cũng may còn có kho báu của Kid, chỉ cần tìm được nó thì dù không thể về thế giới văn minh ta vẫn có thể sống hạnh phúc ở Nassau, không cần phải mạo hiểm ra khơi nữa, có khi còn cưới được vài bà vợ xinh đẹp ấy chứ."
Trương Hằng không nỡ dập tắt mộng đẹp của chủ nông trường, nhìn bóng dáng con sư tử biển dần chìm xuống, cuối cùng hắn cũng hiểu ra một vấn đề mình vẫn chưa thông suốt. Trương Hằng đã nhận ra kho báu của Kid có lẽ chỉ là chuyện hoang đường, Auroff đã dùng lời nói dối tỉ mỉ này để khống chế bọn hải tặc trên thuyền, từ đó đạt được mục đích của mình. Nhưng điều hắn không hiểu là vì sao mấy tháng qua Auroff lại chỉ huy mọi người đối đầu với hải quân, hành động đó hoàn toàn không mang lại lợi ích gì cho chính hắn. Cho đến gần đây, khi Auroff ra lệnh nã pháo vào bốn trăm tên hải quân Anh đã giao vũ khí trên chiếc tàu mang hình sư tử biển, dù lý do của hắn hoàn toàn hợp lý, ngụy trang cũng rất kỹ, nhưng Trương Hằng vẫn nhận ra một tia cảm xúc thù hận trong mắt hắn.
Trương Hằng bỗng hiểu ra, Auroff khiêu chiến Hải quân Hoàng gia không phải để thực hiện mục đích gì, mục tiêu của hắn chính là Hải quân Hoàng gia, hay đúng hơn là một cá nhân trong hải quân. Tấm bản đồ kho báu bị chia làm sáu mảnh, mỗi mảnh đều là một tấm bùa đòi mạng, Auroff đã dùng cách này để dẫn dụ đám hải tặc tấn công những mục tiêu đã được định sẵn cho hắn. Đáng tiếc, mọi người trên thuyền không hề biết rằng thứ mà bọn họ đang theo đuổi không phải là một cuộc hành trình tìm kho báu và tài phú, mà là một hành trình báo thù được thuyền trưởng và tài công đạo diễn từ đầu đến cuối.
Tất cả những điều này đều xuất phát từ quan sát và phỏng đoán của hắn, Trương Hằng không có bằng chứng nào để chứng minh. Lúc này, gần như toàn bộ người trên tàu Báo thù Nữ hoàng Annie đều như Malvin, bị kho báu làm cho mờ mắt, cân nhắc đến khó khăn mà bọn họ đã đối mặt và cái giá phải trả lớn như vậy, cho dù trong lòng có nghi ngờ thì họ cũng sẽ cự tuyệt tin vào điều đó. Mà đây chính là sự cao tay của Auroff, mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay của hắn, hắn chỉ còn cách mục tiêu cuối cùng một bước chân nữa thôi.
Và đây cũng là lúc hắn cảnh giác và tấn công mạnh mẽ nhất, vào thời khắc then chốt này, hắn sẽ không cho phép bất kỳ ai phá hỏng kế hoạch của mình. Khói lửa và tiếng pháo dần tan trên mặt biển, ánh chiều tà chìm xuống đường chân trời. Trương Hằng đứng cạnh mạn thuyền cảm nhận được, quay đầu lại thấy lão tài công dưới cột buồm. Hai người ánh mắt chạm nhau, Auroff khẽ gật đầu, chỉ lên trên nói: "Gió biển sắp đến rồi, có thể phiền ngươi lên kiểm tra cánh buồm một chút không?"
"Được." Trương Hằng không chút do dự đáp lại, đưa dao găm và vũ khí cho chủ nông trường bên cạnh, rồi leo lên cột buồm ngay trước mặt Auroff. Động tác của hắn rất nhanh, chẳng mấy chốc đã lên đến đỉnh, sau đó lao xuống nói với lão tài công: "Mọi thứ đều bình thường."
Trong mắt Auroff thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, hắn vốn cho rằng Trương Hằng đã nhận ra điều gì đó và sẽ đề phòng hắn. Rốt cuộc, để một người điều khiển cánh buồm không lường trước sự cố xảy ra thì cách đơn giản nhất không gì hơn việc động tay động chân vào dây thừng, với khoảng cách từ đỉnh cột buồm xuống mặt boong tàu, một khi ngã xuống thì gần như chắc chắn không sống sót.
Nhưng có lẽ Auroff có nghĩ nát óc cũng không thể ngờ Trương Hằng lại có【Khoảnh khắc bóng ma】trên người. Trương Hằng ngày càng phát hiện ra chỗ tốt khi dùng đạo cụ này, giống như tình huống ngã từ trên cao, hắn chỉ cần vào trạng thái bóng ma là có thể nhẹ nhàng tránh được thương tổn. Vì vậy, lúc leo lên, hắn cũng không cần lo Auroff sẽ giở trò gì trên dây thừng.
Chuyện tay pháo da đen trước đây đã cho Trương Hằng thấy một thói quen của lão ta, Auroff cực kỳ thích tạo ra môi trường đầy áp lực để quan sát phản ứng của mục tiêu, và Trương Hằng cũng có thể khẳng định phản ứng của mình lúc này sẽ khiến đối phương cảm thấy nghi hoặc.
"Vất vả rồi, Rosco sẽ tự hào về ngươi." Auroff không lộ vẻ gì khác thường, lễ phép bày tỏ sự cảm kích, rồi sau đó đi kiểm tra những nơi khác. Malvin bên cạnh còn chẳng nhận ra biểu hiện của hai người có gì bất thường.
Trương Hằng không vội xuống khỏi cột buồm, lúc đầu, hắn tìm Rosco để học cách điều khiển cánh buồm, chỉ là vì nghĩ đến sau này khi làm thuyền trưởng có lẽ sẽ dùng đến kỹ năng này, nhưng sau một thời gian, hắn dần thích công việc này. Khi bạn đứng ở vị trí cao nhất, bạn luôn có thể thấy những cảnh sắc mà người khác không thể thấy.
Tính ra, hắn đã đến thế giới này được khoảng mười một tháng, ngoài việc kiếm được điểm tích lũy và kỹ năng, da của hắn đã rám nắng thành màu đồng, tay thì mọc đầy vết chai do thường xuyên leo trèo dây thừng, và điều quan trọng nhất là hắn đã dần quen với cuộc sống trên thuyền.
So với hậu thế, biển cả thế kỷ 18 lộ ra vẻ thần bí và hùng vĩ hơn nhiều. Nơi đây thiếu đủ thứ, nhưng lại không thiếu mạo hiểm và thử thách. Hôm nay, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để trở thành một thuyền trưởng, giương buồm ra khơi, nhưng trước đó, hắn vẫn phải vượt qua tháng cuối cùng trên tàu Báo thù Nữ hoàng Annie.
Và tháng này có lẽ sẽ không được bình yên. Hành trình báo thù của Auroff đã bước vào chặng cuối, dù Frazer bên kia vẫn im hơi lặng tiếng, nhưng không ai dám coi thường lão cáo già này, Trương Hằng không tin rằng hắn chỉ để lại tên thợ mộc Kent làm tai mắt trên thuyền. Cuộc so tài thực sự của hai bên e rằng còn ở Charleston. Lúc này, Trương Hằng kẹp giữa rõ ràng là nguy hiểm nhất, nhưng với hắn, chuyện này có lẽ không phải là một cơ hội tốt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận