Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 190: Mang tới biến hóa

Chương 190: Mang đến thay đổi? Honegger dẫn người hớt hải chạy đến bờ biển, tận mắt chứng kiến thi thể của Wilton. Cái sau bị trói vào hai mảnh ván gỗ, cùng tư thế với tên thủy thủ trẻ tuổi tên Bố Khắc mà hắn đã giết, thậm chí cả vết thương ở bụng cũng giống hệt nhau, cảnh tượng này trông thật trào phúng, bất quá khác biệt chính là vết thương này của Wilton là do sau thêm vào, thứ thật sự lấy mạng hắn là vết máu ở sau lưng, nhìn có vẻ là do mũi tên gây ra. Giống với những tên thủy thủ đã chết trên tàu Khô Lâu và một tàu hải tặc khác, kẻ gây án không để lại bất kỳ thông tin gì về thân phận, nhưng giờ thì ngay cả người mù cũng có thể nhìn ra chuyện này do ai làm. Bọn người trên tàu Khô Lâu vừa tới Nassau còn chưa đầy một ngày, duy nhất phát sinh xung đột với bọn họ chính là Trương Hằng, hai bên giao chiến ở bến cảng, Wilton không kịp phòng bị chịu thiệt nặng, kỳ hạm bị đánh cho tàn phế, cuối cùng đành phải vô điều kiện thả các thuyền viên của tàu Breeze, từ đó hai bên kết oán. Lúc ấy đã có không ít người dự cảm sự việc không đơn giản như vậy, nhưng chẳng ai ngờ kẻ ra tay trước lại là Trương Hằng, người vẫn luôn chiếm thế thượng phong, mà lại còn làm một cách quyết tuyệt như thế. Wilton đã đủ tàn nhẫn, ngay trước mặt nữ thương nhân đã xẻ bụng thuyền viên của nàng một cách tươi sống, toàn bộ quá trình đều giữ nụ cười trên mặt, khiến mọi người ở đây thấy lạnh gáy, đó là một tên điên thật sự, nhưng cách trả thù của Trương Hằng còn đơn giản và trực tiếp hơn, mà khoảng cách giữa hai sự việc chỉ cách nhau chưa đầy ba giờ. Hơn hai trăm người trên hai con tàu đều bị hắn dẫn người âm thầm giết sạch không tiếng động, không một ai sống sót. Đến khi những tia nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu xuống, ngư dân ra khơi đánh cá mới nhìn thấy thi thể Wilton trên bờ cát và ý thức được chuyện gì đã xảy ra. Sau đó toàn bộ Nassau đều sôi sục. Trước đây giữa các hải tặc trên đảo không phải là không có xung đột, nhưng phần lớn chỉ dừng lại ở giai đoạn cãi vã lẫn nhau, nặng thì có thủy thủ đánh lộn, nặng nhất thì có thuyền trưởng quyết đấu, chưa từng có chuyện một đoàn hải tặc bị một đoàn hải tặc khác tiêu diệt hoàn toàn như vậy. Đương nhiên, sau khi ra khơi thì lại là chuyện khác. Trên biển rộng mênh mông, trong tình huống không có ai tận mắt chứng kiến thì mọi chuyện đều có thể xảy ra. Nhưng cảnh tượng này lại xảy ra ở cảng Nassau. Sắc mặt của Honegger rất khó coi, trong một đêm ngắn ngủi, sự việc phát triển đã hoàn toàn vượt ra ngoài tầm kiểm soát của hắn, tối qua Trương Hằng trông có vẻ đã tiếp nhận cảnh cáo của hắn, chuẩn bị bỏ qua hiềm khích với Wilton, dưới sự điều giải của Tử Sam Hắc Vương, đồng ý cho mọi việc dừng lại. So với Trương Hằng và đội Hàn Nha của hắn, Honegger thực ra lo lắng hơn cho nhóm người trên tàu Khô Lâu, đặc biệt là Wilton, sự tàn nhẫn và ngang ngược của hắn thậm chí trong giới hải tặc cũng rất hiếm thấy. Mà người tụ theo loài, những thuyền viên đi theo hắn tự nhiên cũng chẳng phải là đèn hết dầu, Honegger không biết sau này đám người này còn gây ra rắc rối gì ở Nassau nữa, so sánh với việc đó thì Trương Hằng trông cực kỳ yên tĩnh lúc ấy nên bị Honegger theo bản năng xem nhẹ. Honegger lại liếc mắt nhìn thi thể của Wilton trên cây gỗ, xem ra cái sau cũng nhìn lầm rồi, nếu không thì trước đó trên bờ cát hắn đã phải đánh đổi việc mất kỳ hạm cũng sẽ nhất định phải giết chết Trương Hằng. "Hắn bây giờ ở đâu?" Honegger quay đầu hỏi thuộc hạ phía sau, lão hải tặc có chút xấu hổ giận dữ, cách làm của Trương Hằng chẳng khác nào đang công khai thách thức quyền uy của hắn, đối phương căn bản không xem lời cảnh cáo của hắn ra gì, hắn vừa đi, Trương Hằng đã dẫn người trực tiếp mò lên tàu Khô Lâu và giết sạch người ở trên đó, không hề chừa chút mặt mũi nào cho hắn. Nhưng thuộc hạ của hắn nghe vậy thì lại có chút do dự, thấy sắc mặt Honegger ngày càng khó coi, lúc này mới đành lên tiếng, "Trước đó có người thấy người của đội Hàn Nha ở chỗ giao dịch đồ cũ của nữ thương nhân, lần này họ ra khơi thu hoạch có vẻ rất tốt, chắc bây giờ đang chia tiền." Honegger hừ một tiếng, không nói gì nữa, đi về hướng chỗ giao dịch đồ cũ. Đội thuộc hạ của hắn liếc nhìn nhau, một người lanh lợi vội chạy về thành lũy thông báo cho Domingo, những người còn lại thì bám theo Honegger phía sau. Lão hải tặc từ xa nhìn thấy Trương Hằng đang nói chuyện với Karina trước cửa kho, liền quả quyết tăng nhanh bước chân. Trương Hằng lúc này cũng chú ý tới Honegger đang nổi giận đùng đùng, Honegger là một hải tặc có thâm niên nhất trên đảo, mà khi làm thuyền trưởng lại rất hào phóng, thường xuyên đem thuyền cướp được tặng cho thuộc hạ của mình, truyền ngôn trên đảo không sai biệt lắm một nửa số thuyền trưởng đều có ít nhiều quan hệ với hắn, cách nói này mặc dù có thành phần khoa trương, nhưng cũng phần nào chứng minh được mối quan hệ của hắn trên đảo. Vì vậy Trương Hằng đối với hắn vẫn vô cùng khách khí, chủ động tiến lên, lễ phép nói, "Thuyền trưởng Honegger, có chuyện gì sao?" Honegger vốn dĩ muốn chất vấn Trương Hằng về chuyện tối qua ngay trước mặt, nhưng khi gặp lại đối phương lại không khỏi trầm mặc. Sau khi chứng kiến cảnh tượng trên hai con tàu hải tặc kia và thi thể của Wilton trên bờ cát, không biết có phải do Honegger đã có định kiến trước không mà khi nhìn Trương Hằng, hắn lại cảm thấy người đối phương dường như đã có chút thay đổi. Mặc dù đội Hàn Nha trong thời gian gần đây trên đảo rất nổi danh, nhưng xét cho cùng thời gian quật khởi quá ngắn, phần lớn sự nổi danh này là do mâu thuẫn với liên minh Hắc Thương, thiếu tích lũy đầy đủ, những lão nhân trên đảo như Honegger có rất nhiều người thực ra không coi Trương Hằng ra gì. Nhưng sau chuyện tối qua, bây giờ Honegger đã theo bản năng coi Trương Hằng như một người ngang hàng với mình. Ngoài ra, Honegger còn chú ý đến những thủy thủ đang xếp hàng nhận tiền xu không xa, nhìn vào độ nặng của túi tiền thì có vẻ lần này bọn họ thu hoạch rất khá, những đồng tiền vàng óng ánh khiến đám hải tặc vây xem nuốt nước bọt ừng ực. Trương Hằng một lần nữa chứng minh khả năng kiếm tiền của người hắn dẫn dắt, vì vậy thứ đội Hàn Nha còn thiếu để trở thành hải tặc đỉnh cấp chỉ là thanh danh, không phải do những chuyện bát quái với liên minh Hắc Thương, mà là sự tích lũy thật sự danh tiếng, loại chuyện này vốn dĩ không có đường tắt nào, nhưng lần này nhược điểm cuối cùng của hắn cũng đã được bù đắp. Qua chuyện tối qua, Trương Hằng không chỉ giải quyết được uy hiếp do Wilton mang đến, mà còn dùng tốc độ nhanh nhất để gây dựng uy danh cho bản thân trên đảo, giờ nhắc lại đến hắn và đội Hàn Nha, không ai còn mang tâm lý xem kịch để đối đãi nữa, điểm này cũng có thể thấy được qua phản ứng của đám thuộc hạ Honegger. Khi bọn họ nghe được Honegger chuẩn bị đến gây sự với Trương Hằng, việc ai nấy đều do dự kỳ thực là một biểu hiện của sự e ngại. Phần kính sợ này là do Trương Hằng dùng hơn hai trăm mạng người sống mà tích lũy ra, ngoài việc đã pháo oanh Charlestone và xử lý hai vị Tổng đốc râu đen, giờ ở Nassau không ai khiến người ta kính sợ hơn Trương Hằng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận