Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 152: Mới gặp Commodus

Trước khi Trương Hằng xuất phát cũng đã nhận được tài liệu do Marcus cung cấp, trong đó đối tượng cần chú ý trọng điểm có tên Satonolos này. Kẻ này là một đấu sĩ cùng thời với Cisnertus, nhưng khi hắn bắt đầu lộ rõ tài năng thì Cisnertus đang ở đỉnh cao, vì vậy danh tiếng của hắn hoàn toàn bị Cisnertus che lấp. Satonolos tất nhiên rất không phục, thế là đã đưa ra lời khiêu chiến với Cisnertus.
Nhưng hai người lại thuộc về các đấu trường khác nhau, bình thường sẽ không đối đầu, nếu Satonolos muốn khiêu chiến Cisnertus thì cần cả hai đấu trường đồng ý. Có điều lúc đó Cisnertus đã bắt đầu xuống dốc, Marcus không muốn để danh tiếng mà Cisnertus vất vả tích lũy lại trở thành áo cưới cho đấu sĩ của đấu trường khác, mà mặt khác đấu trường của Satonolos cũng nghi ngờ việc Satonolos có thể chiến thắng Cisnertus hay không, vì Cisnertus đã rộ tin đồn chuẩn bị giải nghệ. Cứ vậy chờ đối phương rời đi, rồi để Satonolos trực tiếp lên ngôi là cách làm an toàn nhất.
Ngược lại, nếu hai người đối chiến, Satonolos thắng đương nhiên là chuyện tốt, danh tiếng tăng lên, cũng có nghĩa là việc chuyển giao quyền trượng đấu sĩ số một. Nhưng nếu thua thì sao? Dù sao Cisnertus chuẩn bị lui, còn Satonolos đang ở độ tuổi tráng niên, đấu trường của hắn còn trông chờ hắn kiếm lời lớn trong vài năm tới. Vì cân nhắc đến việc rủi ro và lợi ích không tương xứng, cuối cùng chuyện này không giải quyết được.
Nhưng không thể phủ nhận, Satonolos thực sự là đấu sĩ tiếp cận nhất với Cisnertus thời bấy giờ. Sau khi Cisnertus rời đi, cũng có người cho rằng hắn chính là đấu sĩ số một ở La Mã. Tuy nhiên gần đây lại có tin đồn nói không biết vì sao Satonolos đột nhiên trở nên nghiện rượu, hiện giờ đã trọn một tháng không tham gia biểu diễn. Hôm nay nhìn thấy người thật, dường như lời đồn này là có thật.
Dù vậy, chiến tích trước đây vẫn còn đó, những đấu sĩ ở La Mã vẫn vô cùng kiêng kỵ hắn, chỉ có những kẻ nhà quê ở ngoài thành không biết mức độ mới dám cả gan trêu chọc Satonolos. Kết cục của kẻ xui xẻo kia đương nhiên rất thảm, chẳng những mặt bị hủy, mà xem bộ dạng cũng không thể tham gia các trận đấu sau này được nữa. Nhưng chuyện như thế này đương nhiên có đấu trường phía sau lo liệu.
Sau khi Satonolos quay người ngồi trở lại bậc thềm, lập tức có nô lệ tới kéo tên kia đang hấp hối dưới đất ra ngoài. Mà đám đông nhìn Satonolos ánh mắt cũng bất giác mang theo nhiều vẻ kính sợ.
Vì đoạn nhạc đệm ngắn này, ngược lại khiến phòng trước vốn có chút ồn ào trở nên yên tĩnh hơn. Các đấu sĩ cũng cẩn thận hơn, vì cuộc đấu sắp bắt đầu, không ai muốn vì xung đột nhỏ mà bị loại sớm.
Sau đó không lâu, một người hầu đi từ giữa phòng ra, đến chỗ chủ nhân các đấu trường. Marcus nghe người đó nói, cuối cùng cũng phấn chấn tinh thần, lập tức tập hợp đấu sĩ của mình đứng trước sảnh. Bọn họ đã đợi một thời gian tương đối dài trong đêm nay, sớm đã có chút mất kiên nhẫn, vì ở các đấu trường, bọn họ đều là thổ hoàng đế, thường chỉ có người khác chờ mình, ai lại đứng ở trong đình viện uống gió lạnh chứ. Nhưng ngay sau đó, khi nhìn thấy một đám người từ phòng ăn bước ra, cả nam lẫn nữ, mỗi người đều cố gắng nở nụ cười.
Giống như Marcus nói, những người xuất hiện ở đây tối nay đều là tầng lớp có quyền lực nhất La Mã, tùy tiện chọn một người ra cũng có thể gây sóng to gió lớn trên chính trường, là những chủ đấu trường như Marcus không dám đắc tội. Mà ở trung tâm của đám người quyền lực này là một người trẻ tuổi và một người trung niên.
Trong đó người trung niên chính là chủ nhân của bữa tiệc đêm nay, Dior, trong nguyên lão viện có hơn sáu trăm người, hắn trực tiếp nắm trong tay khoảng năm mươi ghế, ngoài ra còn có hơn một trăm ghế khác cũng phải nghe theo sự điều khiển của hắn. Nói cách khác, ở nguyên lão viện, bất kỳ đề nghị nào muốn được thi hành đều phải thông qua sự đồng ý của hắn, mà những đề nghị bị hắn phản đối thường cũng chỉ có thể rơi vào quên lãng.
Vậy mà một nhân vật có quyền lực ghê gớm như vậy, hiện tại lại cung kính với một người trẻ tuổi. Không cần người khác giới thiệu, Trương Hằng cũng biết người trẻ tuổi bên cạnh hắn là ai.
Ngoại trừ Hoàng đế bệ hạ của đế quốc La Mã cổ đại, không ai đáng để Dior phải hạ mình như thế. Còn những người khác dù xuất thân bất phàm, nhưng hiện tại cũng chỉ như quần tinh vây quanh mặt trăng, đứng quanh hai người.
"Bệ hạ, đây là những đấu sĩ mà ta tìm đến tham gia cuộc đấu ngày mai." Dior nói.
Một đám quý tộc đi xuống bậc thang, tựa như đang lựa hàng trong cửa hàng, hiếu kỳ đánh giá các đấu sĩ ở trước phòng, thỉnh thoảng có người vỗ vai người này, xoa bóp ngực người kia.
"Bọn họ nhìn đều rất cường tráng, ngày mai hẳn là sẽ có một trận hay." Hoàng đế trẻ trong mắt lóe lên một vòng khác thường, nhất là khi nhìn thấy người khổng lồ lực lưỡng kia. Hắn đưa tay muốn sờ vào da đối phương, nhưng khi động tác chỉ mới được một nửa thì dường như nhớ ra gì đó, liền lại rụt tay về, ho khan hai tiếng, đổi sang vẻ mặt nghiêm túc, "Công việc của ngươi hoàn thành rất tốt, nguyên lão Dior, nhân dân sẽ cảm tạ ngươi."
"Cảm ơn ngài khích lệ, bệ hạ. So với sự nghiệp vĩ đại của ngài, việc ta làm căn bản không đáng nhắc đến. Ngài đã giải quyết phiền phức do đám man tộc ở biên giới gây ra cho đế quốc, mang lại hòa bình lâu dài cho La Mã, đó là điều mà phụ thân ngài tại vị cũng không thể hoàn thành. Có thể vì ngài chia sẻ chút việc vặt là vinh hạnh của ta và nguyên lão viện. Xin ngài yên tâm, những chuyện này chúng ta đều làm trôi chảy, sau này biểu diễn cũng sẽ không có sai sót gì, toàn bộ người dân La Mã đều sẽ biết ơn ngài khi được thưởng thức trận đấu cao cấp này."
"Nếu thực sự là như thế thì còn gì bằng." Hoàng đế trẻ dừng lại một chút rồi nói, "Ta biết ta còn kém xa phụ thân ta, ta chỉ cố gắng làm theo lời dạy của người, lấy người làm gương. Phụ thân ta luôn nói, ở cùng người khôn ngoan cũng sẽ tăng trưởng trí tuệ, ta cho rằng ngài và các vị trong nguyên lão viện đều là những người khôn ngoan."
"Ngài thật sự làm ta vô cùng vinh hạnh." Dior hơi khom người, nhưng rồi có chút do dự.
"Sao vậy?" Hoàng đế trẻ hỏi.
"Ta hy vọng ngài không hiểu lầm, bệ hạ. Phụ thân ngài, không còn nghi ngờ gì, là một vị hoàng đế vĩ đại, mất đi ngài ấy là một tổn thất của toàn La Mã. Nhưng, may mắn là chúng ta vẫn còn ngài. Ngài đã coi ta là người khôn ngoan, vậy có lẽ ta cũng có thể đưa ra một vài ý kiến nhỏ cho ngài."
"Ta xin rửa tai lắng nghe."
"Ta nghe nói, quân đội có một số người không ủng hộ việc ngài ngưng chiến với các bộ lạc Germanic, cảm thấy điều này vi phạm di chiếu của phụ thân ngài. Nhưng ta hy vọng ngài biết, nguyên lão viện vĩnh viễn đứng về phía ngài, những lựa chọn của ngài đều chính xác. Như ta đã nói, phụ thân ngài thật vĩ đại, nhưng có lẽ đã đến lúc chúng ta phải hướng về phía trước. Ngài là hoàng đế La Mã, đôi khi ngài không cần quá bận tâm đến việc nếu là phụ thân ngài thì sẽ làm gì, hoặc ông ấy mong đợi ngài làm gì. Chuyện ngưng chiến ngài làm cực kỳ tốt, mọi người ủng hộ ngài, cho nên những chuyện khác ngài cũng có thể tùy ý một chút." Dior nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận