Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 08: Sửa xe

Chương 08: Sửa xe Cửa ải cuối năm đến gần, mỗi người còn chưa về nhà đều có nỗi phiền não riêng.
Quan hệ giữa Thẩm Hi Hi và Trương Hằng rốt cuộc cũng chỉ là bạn bè bình thường, mặc dù sau lần cắm trại dã ngoại kia quan hệ hữu nghị của cả hai có tăng thêm Wechat, nhưng bình thường rất ít liên lạc. Sau khi Thẩm Hi Hi giới thiệu sơ lược về tổ chức công ích nàng đang tham gia và các hoạt động thường ngày, chủ đề của hai người liền chuyển sang chuyện thi cuối kỳ.
Bất quá điều này rõ ràng chạm vào điểm mù của Trương Hằng, đối với hắn mà nói, kỳ thi của một tuần trước đã là chuyện của hơn mười năm trước, hắn không còn nhớ được bao nhiêu chi tiết, nên chỉ có thể hùa theo vài câu với Thẩm Hi Hi.
Thẩm Hi Hi nghe ra sự khách khí xã giao trong lời nói đó, nhưng hai người cũng không gặp nhau nhiều, ngoài kỳ thi cuối kỳ ra cũng không có nhiều chủ đề khác để trò chuyện.
Mà lúc này, Thẩm Hi Hi cũng uống gần hết ly trà sữa trên tay, thế là hai người quyết định tạm biệt nhau. Nhưng trước khi đi, Thẩm Hi Hi do dự một chút, vẫn mở miệng nói: "Gần đây chú ý an toàn nhé."
"Chú ý an toàn?" Trương Hằng dừng bước.
"Đúng vậy, ý ta là thời gian cuối năm có nhiều kẻ trộm, trên đường về nhà phải cẩn thận." Có lẽ cũng nhận ra lời mình nói trước đó có hơi đột ngột, Thẩm Hi Hi lại nói thêm.
Trương Hằng khẽ gật đầu: "Ngươi cũng vậy."
...
Trở lại ký túc xá đã lâu không về, Ngụy Giang Dương vẫn còn đang đi gia sư chưa về. Trương Hằng bật đèn, bỏ túi xuống, ngồi vào bàn học. Theo thói quen, hắn lấy giấy bút ra, ghi chép lại những thông tin thu thập được trong trò chơi lần này.
Lần này do thời gian trong trò chơi khá dài, sau khi hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến, hắn vẫn còn khá nhiều thời gian rảnh. Phần lớn thời gian này hắn dùng để nâng cao kỹ năng (chủ yếu là về ngôn ngữ), mặt khác cũng để xác nhận lại những phán đoán trước đó.
Ngoài những lời mà cô Sư tử quán rượu nói, Trương Hằng muốn biết nhất là những thứ giống như Morseby, hoặc bức tường nuốt chửng ông lão nhặt ve chai, rốt cuộc từ đâu mà đến. Những đạo cụ trò chơi sở hữu sức mạnh siêu nhiên có liên quan gì tới chúng? Bí mật gì đang ẩn giấu sau việc hắn bị cuốn vào trò chơi bí ẩn này?
Không tính đến 【Cốt của Morseby】 và 【Vỏ sò của Betty】, đây là món đạo cụ thứ sáu mà Trương Hằng có được.
Hiện tại xem ra, nó là một món đồ mạnh nhất, có thể thay đổi thời tiết của một khu vực trên biển. Nhưng đồng thời nó cũng có vẻ đầy nguy hiểm, không giống những đạo cụ khác.
Liệu những thuyền viên trên chiếc tàu Clark kia có thật sự mê muội vì tham lam và tức giận như Sise nói không? Trương Hằng hoài nghi điều này.
Tuy nhiên, kết hợp với sự kiện Morseby trước đó, Trương Hằng có thể xác định được một điều: những đạo cụ này quả thật có liên quan tới những truyền thuyết thần thoại cổ xưa.
Không xét tới những món chưa rõ nguồn gốc như 【Khoảnh khắc bóng ma】 và 【Chìa khóa bóng ma】, thì bàn chân thỏ tượng trưng cho may mắn trong nhiều truyền thuyết dân gian. Chiếc dây chuyền Simon tặng hắn liên quan tới thần rừng Tháp da áo trong thần thoại Phần Lan. Còn con quái vật Morseby, theo lời Đường Trang lão nhân từng là người bảo hộ một bộ tộc có tên Alkoz ở Papua New Guinea.
Trên người hắn có 【Mũi tên của Paris】, bắt nguồn từ truyền thuyết Hy Lạp. Còn trong bản đồ Hắc Thuyền, hắn lại gặp một Cổ Thần trong thần thoại Celtic.
Đáng tiếc là khi gặp được đối phương, Cổ Thần tên Betty kia vẫn đang ở trong trạng thái hư nhược. Trương Hằng sau đó đã thử giúp nàng phát triển thêm tín đồ, nhưng không hiểu vì lý do gì, nàng không thể khôi phục được sức mạnh như lời mình nói. Vì thế, Trương Hằng không thể nói chuyện chi tiết hơn với nàng được.
Bên cạnh đó, tại buổi đấu giá, hắn đã tận mắt nhìn thấy những vật phẩm tương tự như túi xách LV, điện thoại iPhone. Mà món 【Dao găm trốn chạy】 với giá cao hai nghìn điểm tích lũy cũng có vẻ như một đạo cụ nổi tiếng trong trò chơi. Như vậy, kết luận hiện tại của hắn dường như vẫn chưa hoàn toàn đúng.
Trương Hằng khoanh tròn các truyền thuyết dân gian và thần thoại, rồi đánh dấu chấm hỏi bên cạnh. Ở một chỗ trống khác, hắn viết tên Thẩm Hi Hi và Hoàng Vũ, phía sau ghi chú chữ "người chơi?".
Trương Hằng vừa đặt bút xuống thì Ngụy Giang Dương đã mở cửa bước vào. Anh tháo đôi găng tay len màu xám đã sờn chỉ ở hai cổ tay, xoa xoa những ngón tay có chút ửng đỏ vì lạnh rồi lên tiếng: "Ô, cậu về rồi à?"
"Ừ, hôm nay sao rồi, việc gia sư có thuận lợi không?" Trương Hằng đóng sổ tay.
Ngụy Giang Dương lắc đầu: "Đứa bé đó rất khó bảo, cha nó là lãnh đạo cấp trung ở một công ty nhà nước, mẹ nó là chủ tịch chi nhánh ngân hàng, nhà có hai căn ở vành đai 3, và mỗi cái ở vành đai 4, 5. Tôi bảo với nó rằng nhà mày điều kiện tốt như thế, chỉ cần chăm học thì sau này dù muốn làm gì cũng sẽ dễ thành công. Thế mà nó nói lại một câu: Cha mẹ tao nhiều tiền như vậy, xài có hết đâu, sao tao còn phải thành công?"
"Nghe có vẻ cũng không sai."
Ngụy Giang Dương thở dài: "Cha mẹ thằng bé bận rộn cả ngày, đi giao tiếp suốt, đến tối mới về. Nó ở nhà với bà vú, bà vú lại không dám hó hé gì. Đồ ăn vặt nhập khẩu nó thích ăn tùy ý. Nó mới mười ba tuổi mà đã nặng một trăm hai mươi cân. Nghe nói ở trường nó còn là một tên Hỗn Thế Ma Vương. Mẹ nó dùng tiền thuê tôi kèm bài cho nó, mỗi tiếng 150 tệ, nếu như kết quả thi giữa kỳ và cuối kỳ mà tốt lên, mỗi khi lên được một hạng, tôi sẽ được thưởng thêm một trăm tệ."
"Vậy kết quả của nó thế nào?"
"Vẫn dậm chân tại chỗ." Ngụy Giang Dương lộ vẻ cực kỳ buồn bực. Rốt cuộc lúc trước khi bàn chuyện đãi ngộ với gia chủ, phần thưởng này cũng làm cho anh rất động lòng. Cậu bé béo đó nền tảng không tốt, nhưng điều này cũng có nghĩa là còn nhiều chỗ có thể cải thiện. Vì thế Ngụy Giang Dương cũng đã bỏ ra không ít công sức, riêng việc tổng hợp các phương pháp học cũng đủ để ghi cả một quyển sổ tay. Kết quả, khi thằng bé cầm được cuốn sổ đã cười nhạo: "Học giỏi thì được cái gì, giống anh học giỏi thế mà cuối cùng cũng phải đi làm gia sư cho tao thôi."
Chuyện này hơi nhục nhã nên Ngụy Giang Dương không nói với ai. Thực ra, nếu không phải vì gia chủ trả lương cao, anh đã muốn đổi người kèm cặp rồi. Đặc biệt là dạo gần đây thằng bé đã thích một bạn nữ, tâm trí chỉ để ở chỗ làm sao tán tỉnh người ta thôi, có lẽ thành tích học kỳ tới còn có thể giảm sút nữa.
Ngụy Giang Dương cầm bình nước nóng bên cạnh, rót một chút nước nóng vào ly, sau đó do dự một chút rồi hỏi Trương Hằng: "À, cậu biết sửa xe đạp không?"
"Sao thế?"
"Tối nay trên đường về tôi thấy xích xe có hơi lỏng." Ngụy Giang Dương nói: "Cảm giác đạp không ăn."
"Để ta xuống xem thử với cậu." Trương Hằng nói. Ở phó bản Tokyo trôi dạt, hắn đã học được một chút kiến thức về cải tạo xe ô tô. Hệ thống truyền lực của xe đạp đơn giản hơn nhiều so với xe ô tô, nên việc sửa chữa đối với hắn không có gì khó khăn.
Trương Hằng lấy đèn pin từ trong ngăn kéo, lại sang phòng bên mượn cái vặn vít của người chưa về, cùng Ngụy Giang Dương xuống tầng để xe đạp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận