Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 214: Đoạt thời gian

Chương 214: Đoạt thời gian.
Cân nhắc đến hành động lần này độ khó cũng không có gì cần phải giữ bí mật, vì vậy Hắc Vương Tử Sam sớm một đêm trước khi xuất phát đã đem lộ trình của chiếc thuyền châu báu Tây Ban Nha nói cho năm vị thuyền trưởng. Nếu Giả Duy Nhĩ thật sự phản bội những người khác, hắn có cơ hội đêm đó tiết lộ tin tức này cho hải quân, và bây giờ nhớ lại thì tàu Dũng Sĩ của hắn trong quá trình di chuyển phần lớn thời gian đều bị bỏ lại phía sau, điều này cũng thuận tiện cho hắn liên lạc với hạm đội theo sau. Cộng thêm chuyện Harry nghe được, về cơ bản có thể khẳng định bọn họ lần này bị người mưu hại, nên bây giờ vấn đề là còn bao nhiêu thời gian cho bọn họ.
Bằng mắt thường, trong tình huống bình thường có thể quan sát được tàu thuyền ở khoảng cách mười hải lý. Tuy nhiên, vì lý do an toàn, hạm đội kia bình thường nên ở cách xa khoảng hai mươi hải lý để theo sau, như vậy nếu có người trên đảo báo cho chúng thì cũng cần ít nhất năm tiếng, do đó thời gian phát động tấn công không nhiều, có lẽ vào lúc trời sắp sáng.
Trương Hằng lắc đầu, "Chỉ sợ tình huống không được lạc quan như vậy, bây giờ là ban đêm, tầm nhìn của chúng ta chỉ một hai hải lý, bọn chúng không nhất thiết phải đợi ở quá xa như vậy, sớm không đến một giờ hạm đội đó có thể đến nơi, nhưng đây chỉ là tình huống cực đoan nhất, ngươi thấy con thuyền đó rời đi khi nào?"
Những lời cuối này của Trương Hằng là nói với Harry, người sau run rẩy vì gió lạnh nói, "Ta không biết nữa, lúc đó ta rất khẩn trương, không để ý thời gian, nhưng chắc chắn là đã hơn nửa giờ từ khi ta ngã xuống vách núi."
"Nói cách khác, hạm đội kia có thể xuất hiện trước mặt chúng ta bất cứ lúc nào." Annie cau mày.
"Chúng ta phải nhanh chóng thông báo cho người trên bờ biển, nếu không một trận cũng không cần đánh, đợi hạm đội kia đến, bọn chúng sẽ đánh chìm hết tàu thuyền của chúng ta đang đậu ở cảng, thậm chí không cần lên đảo, cũng có thể bỏ đói bọn ta đến chết." Dufresne nghiêm mặt nói.
"Nhưng chúng ta mất hơn một tiếng mới tới được đây, bây giờ quay lại ít nhất cũng phải mất bốn mươi phút." cô gái tóc đỏ nói.
"Đừng hành động cùng nhau, ta và ngươi về trước, những người khác có thể chậm một chút." Trương Hằng vừa nói vừa cởi áo khoác ngoài, khoác lên người Harry, bốn khẩu súng ngắn kíp giao cho Dufresne ba khẩu, mình giữ lại một khẩu phòng thân, quân đao cũng đưa nốt, cố gắng giảm bớt gánh nặng, Annie cũng làm như vậy, cuối cùng cô chỉ giữ lại một con dao găm. Sau đó hai người cùng nhau chạy về phía bãi biển.
Trong khoảng thời gian ở chung, Annie thường xuyên như cá ướp muối ngồi lì trên ghế, Trương Hằng chưa từng thấy nàng nghiêm túc rèn luyện lần nào, nhưng vóc dáng nàng vẫn duy trì rất tốt, mỗi thớ cơ đều săn chắc, sở hữu sức bật không tưởng và sức mạnh vượt trội phần lớn nam giới, ngoại trừ vòng một mãi không phát triển được thì cơ thể nàng gần như hoàn hảo (trên thực tế bản thân nàng cũng không quá quan tâm đến chuyện ngực).
Khi bắt đầu chạy trong rừng, nàng giống như một chú nai con mạnh mẽ. Tuy nhiên, về mặt sức bền, Annie đích thực có điểm yếu, dù sức bền của cô gái tóc đỏ có mạnh hơn người bình thường, nhưng so với Trương Hằng luôn kiên trì chạy đường dài thì vẫn kém hơn một bậc.
Mười phút đầu Annie vẫn chạy lên trước, nhưng sau đó dần dần bị tụt lại phía sau, nhưng hai người cũng đã chạy gần một nửa quãng đường.
Annie dừng bước, thở hổn hển nói với Trương Hằng, "Ngươi đi trước đi, không cần để ý đến ta, lát nữa ta sẽ đuổi kịp."
Trương Hằng khẽ gật đầu, lúc này không phải lúc để tỏ vẻ phong độ quân tử, sớm một phút đến được bãi biển nói cho những người khác biết chuyện Giả Duy Nhĩ phản bội, có thể giúp mọi người chuẩn bị trước một phút để nghênh đón trận chiến sắp tới.
Trương Hằng duy trì tốc độ và nhịp thở, chạy xuyên qua rừng cây, dùng tay đẩy những cành cây chắn đường. Kết quả là ngay sau đó, bên tai hắn đột ngột vang lên tiếng súng.
May mắn là người nổ súng còn cách hắn một đoạn, độ chính xác của súng kíp luôn có vấn đề, hắn lại đang di chuyển, viên đạn cuối cùng bắn vào một cây nhỏ phía sau bên phải hắn. Sau khi nghe tiếng súng, Trương Hằng ngay lập tức lăn xuống đất.
Hắn nhớ đến hai người mà trước đó đã đẩy Harry xuống vách đá, hẳn là tâm phúc của Jarvis, Trương Hằng không ngờ bọn chúng còn ở trong rừng, hẳn là trước đó nghe được người của Hàn Nha gọi tên Harry, chúng biết vị trí của đám Trương Hằng, nên đã mai phục trên đường quay lại của hắn.
Thấy Trương Hằng toàn lực chạy đến, ý thức được kế hoạch có thể bị bại lộ, bọn chúng quả quyết chọn hành động. Trương Hằng đã định vị được phương hướng, ngẩng đầu nhìn kẻ tập kích, cách hắn khoảng hai mươi mét, một tên trốn sau cây để ngắm bắn, một tên còn lại đang vội nạp thuốc súng và đạn, Trương Hằng không do dự bóp cò, viên đạn trúng đích tên đang ngắm bắn.
Sau đó, hắn lăn từ dưới đất lên, lao về phía tên còn lại, kẻ kia thấy Trương Hằng xông đến thì hơi hoảng hốt, thuốc súng trên tay vẫn còn dang dở, bất đắc dĩ phải vứt bỏ súng kíp, rút loan đao ra chuẩn bị nghênh chiến.
Khi sắp đến gần mục tiêu, Trương Hằng ném khẩu súng ngắn hết đạn đi, đối phương dùng dao đỡ một chút, sau đó bị Trương Hằng đá vào cổ tay, loan đao rơi khỏi tay, ngay sau đó Trương Hằng tung một cú đấm chuẩn bị sẵn vào cằm của hắn.
Tên kia ăn trọn cú đấm này đầu óc choáng váng, lảo đảo mấy bước, ngã nhào xuống đất, sau đó Trương Hằng thừa thế cưỡi lên người hắn, nhưng hắn chưa kịp bồi thêm đòn quyết định thì một bóng đen đột ngột từ trên cây nhảy xuống, một đao bổ vào sau lưng hắn.
Sự việc lần này ngoài dự đoán của Trương Hằng, bởi vì Harry nói rằng chỉ có hai người đối phó hắn, và sau khi bị đánh lén Trương Hằng cũng nhanh chóng xác định được hai người đó, điều này dường như khớp với những gì Harry nói trước đó, nên hắn hoàn toàn không ngờ còn có người thứ ba ở đây, lần này khiến hắn khá chật vật.
Dù hắn nghiêng người tránh né, nhưng vẫn bị đường đao kia sượt vào lưng, rạch một vết thương, may mà chỉ là vết thương ngoài da, nhưng lúc này hắn phải cùng lúc đối mặt hai đối thủ, mà hắn lại không có vũ khí, dù Trương Hằng có biết chút Karate nhưng đao pháp mới là kỹ năng cận chiến mà hắn luyện tập lâu nhất, mà hạm đội kia có thể đến hải cảng bất cứ lúc nào, hắn không thể trì hoãn ở đây quá lâu.
Nhưng ngay sau đó, hắn đã nhìn thấy mái tóc ngắn màu đỏ quen thuộc trong rừng, Annie sau khi nghỉ ngơi một lát đã chạy đến, nói, "Ngươi đi bãi biển đi, chỗ này giao cho ta." Cô gái tóc đỏ rút dao găm bên hông ra, liếm môi một cái, "Trước đó đánh nhau ta không có cơ hội ra tay, hy vọng lần này các ngươi có thể làm ta đổ mồ hôi chút."
Bạn cần đăng nhập để bình luận