Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 30: Thứ 2 vòng trò chơi

Chương 30: Vòng thứ hai trò chơi
Trình Thành ngày thứ hai không đến trường học, nghe nói đêm đó được xe cứu hộ đưa đi cấp cứu, bác sĩ cuối cùng chẩn đoán là bị ngâm nước, nhưng kỳ lạ là theo chính hắn kể lại, lúc đó hắn đang nằm trên giường trong quán trọ, căn bản không hề tiếp xúc với bất kỳ nguồn nước nào. Nhưng so với thể xác, trạng thái tinh thần của hắn càng tệ hơn, hắn như thể gặp phải cú sốc tinh thần lớn, bác sĩ đề nghị sau khi điều trị xong nên chuyển sang khoa tâm thần theo dõi, cha mẹ hắn đã chi ra một khoản tiền lớn để mời chuyên gia nổi tiếng quốc tế về cho hắn, sau hai đợt điều trị thì cảm xúc của Trình Thành mới dần ổn định lại. Một tháng sau, cuối cùng hắn cũng có thể quay lại trường học, mấy người bạn khá thân thiết đã đặc biệt tổ chức một bữa tiệc đón gió tẩy trần cho hắn, vốn còn muốn gọi cả cô bạn gái nhỏ đến, nhưng chuyện đêm đó đã làm Trình Thành quá sợ hãi, dù đã xác nhận chuyện đó không liên quan đến cô bạn gái đang tắm cùng, nhưng hiện giờ hắn thà gọi điện thoại gọi một cô gái làng chơi còn hơn là liên quan đến những người hôm đó.
Đêm đó, Trình Thành uống chút rượu, trong lúc mọi người nâng ly chúc tụng thì tâm trạng hắn cũng có chút khởi sắc, đồng thời cũng nguyện ý tin tưởng lời chuyên gia nói, thôi miên mình rằng đó chỉ là một cơn ác mộng. Lần này trở lại trường học, hắn quyết định sẽ chấn hưng lại, nghĩ cách cưa đổ Thẩm Hi Hi, người chính là vậy, càng không có được thì càng cảm thấy tốt, lúc đầu hắn chỉ cảm thấy cô nàng này xinh xắn, hát hay trong buổi tiệc đón tân sinh viên nên muốn theo đuổi chơi đùa, kết quả Thẩm Hi Hi không cho hắn cơ hội nào, ngược lại hắn càng thêm dấn thân vào. Chuyện này gần như đã trở thành nỗi ám ảnh trong lòng hắn, mỗi khi cưỡi trên thân hình cô người mẫu, Trình Thành lại lấy gối che mặt, tưởng tượng đó chính là Thẩm Hi Hi, điều này còn khiến hắn hưng phấn hơn bình thường rất nhiều. Ráng gồng được ba phút hắn mới ngã xuống, sau đó một cơn mệt mỏi ập đến đầu óc, Trình Thành mệt mỏi nhắm mắt thiếp đi, kết quả nửa đêm tự dưng tỉnh dậy, hắn cảm giác như có thứ gì đó trên mặt, mở mắt ra thì thấy con thú bông quỷ bé con đang dán sát mặt vào mặt mình, khoảnh khắc này toàn thân Trình Thành đều nổi hết cả da gà. Tiếng kêu thảm thiết của hắn chẳng những đánh thức cô gái làng chơi đang ngủ bên cạnh mà còn làm ồn đến những khách khác trong cùng tầng, Trình Thành không kịp mặc cả quần áo, chỉ mặc độc chiếc quần cộc vừa la hét vừa cắm đầu chạy trối chết ra ngoài.
Kết quả họa vô đơn chí, hắn vừa chạy ra khỏi khách sạn chưa được bao xa thì một chiếc xe MiniBus liền dừng lại trước mặt hắn, cửa xe mở ra, đám thanh niên xăm trổ bên trong nhếch miệng cười với hắn một tiếng, "Thành ca, bọn chó con đến đón anh về nhà đây." Nói xong mấy người trong xe liền kéo thẳng Trình Thành đang hoảng sợ lên xe. Về sau một đoạn video ngắn dài 15 giây cảnh Trình Thành đeo vòng cổ chó, vừa sủa gâu gâu vừa ăn đồ ăn cho chó xuất hiện trên diễn đàn trường, dù bị nhân viên quản lý gỡ xuống rất nhanh, nhưng ảnh hưởng mà nó gây ra là vô cùng nghiêm trọng, cả trường náo loạn cả lên, bất quá Trình Thành vốn thanh danh đã chẳng tốt đẹp gì, ngoại trừ mấy tên chó săn hội học sinh ra vẻ căm phẫn ra thì đa số chỉ là đám quần chúng thích hóng chuyện cười trên nỗi đau của người khác. Một tuần sau, bố mẹ Trần Thành đến trường làm thủ tục tạm nghỉ học rồi vội vàng rời đi, có tin đồn nói họ đã đưa con trai ra nước ngoài an dưỡng.

Những chuyện sau đó Trương Hằng không còn quan tâm, trên thực tế đã tốn công cảnh cáo Trình Thành thì sau này hắn nên lo chuyện của mình đi là vừa, con thú bông kia cũng chỉ là tiện tay ném ra, chỉ muốn cho Trình Thành có chút chuyện để làm, để hắn đừng rảnh rỗi như vậy, không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến thế. Về sau Trương Hằng còn cố ý thử một chút, dán con quỷ bé con lên mặt trong căn phòng tối om, ừm... quả thật là có chút đáng sợ, hơn nữa nghĩ đến Trình Thành đã bị dọa một lần, tinh thần yếu ớt, thêm một lần nữa thần kinh của hắn sụp đổ cũng không phải là không thể, còn chuyện Ngô Phàm sau đó xuất hiện thì Trương Hằng không hề biết. Tóm lại chuyện này đến đây cũng xem như có một kết thúc, Trương Hằng thật ra không tốn bao nhiêu sức lực vào Trình Thành, gây rối cũng chỉ là tiện đường, khoảng thời gian này hắn bắt đầu dùng kế hoạch mới để sắp xếp, một bên lên lớp, một bên chuẩn bị cho vòng trò chơi tiếp theo.
Việc tập thể hình của hắn đã có thể thấy một chút hiệu quả, Trương Hằng cũng không cố ý theo đuổi hiệu quả cơ bắp cuồn cuộn, so với sức mạnh thì hắn lại chú ý đến sự mềm dẻo hơn, leo núi cũng xem như đã nhập môn. Thời gian vòng hai của trò chơi đã rất gần, trên lý thuyết thì hắn có thể kéo đến cuối tháng mới tham gia trò chơi, nhưng Trương Hằng không muốn quá mạo hiểm như vậy, nhỡ khi đó hắn bị ốm hay bị trẹo chân thì có mà toi mạng. Cho nên thấy còn năm ngày nữa là đến cuối tháng mười một, Trương Hằng liền trở lại quầy rượu ở Dục Vọng Đô Thị. Lần này hắn không cần phải lộ số hiệu người chơi trên cánh tay nữa, hai gã lực lưỡng canh cầu thang liền tự động nhường đường. Trương Hằng sau khi nói lời cảm ơn thì đẩy cánh cửa sắt kia ra, trong phòng nghỉ so với lần trước không khác gì, chỉ là nhạc đã đổi thành nhạc jazz. Cô nàng pha rượu đêm nay xem ra có tâm trạng rất tốt, đang pha một ly đồ uống không rõ gì đó, thấy Trương Hằng vậy mà chủ động chào hỏi, hỏi hắn, "Một tháng nay thế nào, có muốn uống chút gì không?"
"Cũng không tệ, đồ uống thì không cần đâu."
Như thể biết hắn đang nghĩ gì, cô nàng pha rượu liền đẩy ly nước vừa pha chế xong đến trước mặt người nào đó, "Anh đừng tưởng rằng lần trước mình xỉu là vì ly nước chanh kia nhé, dù anh không làm gì thì đến giờ anh cũng sẽ bị đưa vào trò chơi thôi."
"Trước cô nói ngoại trừ thời gian trò chơi vòng một là cố định ra thì sau này tôi có thể tự chủ chọn lựa đúng không?" Cô nàng pha rượu chỉ ra chỗ ghế dài phía không xa, "Thấy dãy ghế dài đó không? Mỗi chiếc ghế dài đều có một chiếc chuông báo, chọn một chỗ ngồi xuống, chỉnh kim đồng hồ của chuông báo đến thời gian anh muốn, đến lúc đó trò chơi tự nhiên sẽ bắt đầu."
"Cảm ơn, có điều rượu thì không cần, dù sao cũng sắp bắt đầu trò chơi rồi, tôi vẫn là tỉnh táo thì hơn."
"Đây không phải cocktail, chỉ là mấy loại nước trái cây trộn lẫn vào nhau thôi." Cô nàng pha rượu cau mày, xem ra sắp mất hết kiên nhẫn.
Trương Hằng rất thức thời cầm ly nước không rõ thành phần lên, nhìn vẻ ngoài thì thứ này đúng là thừa hưởng hoàn hảo phong cách nấu nướng của quán cà phê hầu gái, nói thẳng ra thì trông rất đáng nghi. Mà sau khi thức dậy, Trương Hằng cũng đã đến cái quán cà phê kia mấy lần, có điều cô nàng pha chế ở đó dường như không biết hắn, vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng của mình.
"À đúng rồi, trước cô còn nói ở đây có bán hộp gỗ làm bằng cây tule, có thể ngăn cách siêu sức mạnh tự nhiên, bán giá thế nào?" Trương Hằng nếm thử một ngụm chất lỏng kia, nó có vị rất kỳ lạ, hơi giống sầu riêng, lại có chút giống xoài, bên trong hình như còn trộn lẫn mít tố nữ và bơ, tóm lại là cực kỳ quái dị, thế là Trương Hằng quyết định đổi chủ đề, lặng lẽ đặt cái ly kia xuống.
Theo những thông tin mà hắn thu thập được, thì trò chơi này có hai điểm đáng giá nhất, một là gần như mô phỏng hoàn toàn cảm giác bối cảnh, có thể cho người ta có thêm một đoạn kinh nghiệm hay kỹ năng trong mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi, hai là những đạo cụ trò chơi. Loại vật phẩm siêu tự nhiên mà có thể tiếp tục phát huy tác dụng ở thế giới hiện thực này có lợi ích như thế nào thì không cần phải nói nhiều, cái chân thỏ may mắn Trương Hằng đã đeo hơn một tháng rồi, trên đường còn nhặt được tiền hai lần, dù chỉ một hai đồng, mà phẩm chất của nó vẫn chỉ là cấp E, nói cách khác, phía trên hẳn còn có A, B, C, D. Thế nhưng vì đạo cụ trò chơi không thể xác định hiệu ứng nên khi chưa rõ tác dụng đã đeo lên người thì không nghi ngờ gì là việc làm rất nguy hiểm, hắn không thể nào lúc nào cũng may mắn được như vậy, nhất định phải có phương pháp thu nhận phù hợp, lần trước cô nàng pha chế có nhắc đến cây tule, Trương Hằng về nhà tra thử trên Baidu thì phát hiện loại cây này chỉ có ở Mexico Oaxaca, mà người dân ở đó cực kỳ sùng bái loại cây này, muốn kiếm hộp làm bằng cây đó gần như là không thể. Bởi vậy nên cuối cùng hắn vẫn phải mua nó ở chỗ cô nàng pha chế, có cái cảm giác biết rõ là sẽ bị xẻo thịt nhưng vẫn cứ đưa cổ ra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận