Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 88: Đầm lầy

Chương 88: Đầm lầy
Ngọn lửa theo tiếng rít chói tai trong nháy mắt đã nuốt chửng con quái vật nửa người nửa cá có hình dạng ếch kia, trên người nó bắt đầu bốc cháy rừng rực, đồng thời cũng làm chậm bước chân của kẻ phía sau. Trương Hằng thừa dịp khe hở hiếm hoi này, cắm lại súng săn vào hành trang, quay người chạy về phía hành lang bên kia. Nơi đó, Farber Cort đã dùng móc câu bám vào bệ cửa sổ, còn hắn thì đang trèo ra ngoài, hai tay bám lấy dây thừng, từ từ theo vách tường trượt xuống. Trong lúc đó hắn ngẩng đầu, thấy Trương Hằng cũng từ trong nhà leo ra. Trương Hằng động tác nhanh nhẹn, không cần dây thừng, đã bò đến chỗ của hắn. Trương Hằng liếc nhìn xuống phía dưới đám quái vật đang dùng âm tiết kỳ quái kêu gọi đồng bọn, nói với Farber Cort vẫn còn do dự: “Ngươi tốt nhất nên nhanh lên một chút, bởi vì nếu tình thế nguy cấp, ta sẽ không cố tình chờ đợi.” Nói xong, Trương Hằng hơi động thân thể, đổi vị trí ba lô, để trước ngực, sau đó gập đầu gối lấy lực, trực tiếp nhảy qua bầy quái vật phía dưới, chính xác rơi xuống nóc nhà đối diện. Có ba lô làm đệm, giúp hắn giảm lực rất nhiều. Tất nhiên, khuyết điểm cũng có. Trương Hằng sau đó kiểm tra hai chiếc bình tự chế dễ cháy, phát hiện dù có bảo vệ vẫn có một chiếc bị vỡ. Còn Farber Cort nghe vậy không dám chần chừ nữa. Hắn không có sức bật và giữ thăng bằng tốt như Trương Hằng, nhưng may còn có dây thừng để lợi dụng. Hắn cố gắng nắm chặt dây thừng bắt chước Trương Hằng, dùng chân đạp vào mặt tường. Sau ba lần thử thấy lực không khác biệt lắm, hắn thả lỏng tay khỏi dây thừng rồi nhảy. Cuối cùng, Farber Cort cũng thành công đáp xuống nóc nhà, nhưng không được dễ dàng như lúc Trương Hằng tiếp đất. Lưng anh ta đập xuống đất, mà vận khí cũng không tốt lắm, điểm rơi lại đúng chỗ cũ kỹ ít được sửa chữa, kết quả nơi đó không chịu nổi xung lực lớn như vậy, bị hắn đập thành một cái hố. Thấy Farber Cort sắp sửa rơi vào cái lỗ mới tạo đó, Trương Hằng bên cạnh đã nhanh tay lẹ mắt, kéo hắn lên. "Cảm ơn." Farber Cort còn chưa hết kinh hãi nói. Trương Hằng chỉ nói đơn giản: "Đuổi theo." Đám Hắc Ảnh vốn tập trung trước Lữ Xá Gillman sau khi nghe thấy tiếng đồng bạn triệu hồi đã nhao nhao đổi hướng vọt tới đây. Đồng thời, những kẻ trong lữ xá cũng vượt qua được đường lửa mà Trương Hằng tạo ra, thò đầu ra ngoài cửa sổ. Thậm chí có kẻ còn sốt ruột nhảy luôn lên nóc nhà. Kết quả có hai tên thành công, nhưng một tên không may rơi vào ngay cái hố do Farber Cort tạo ra, còn một tên vừa nhảy xuống, đứng không vững đã bị Trương Hằng đạp thẳng xuống nóc nhà. “Bên này.” Trương Hằng nhanh chóng đảo mắt xung quanh, di chuyển về phía đầm lầy Hồi Hương. Ngoài việc phía bên đó có vẻ ít kẻ địch hơn thì còn vì địa hình ở đó phức tạp hơn, tuy nhiên trước khi tới được đó họ cần phải băng qua một mảnh kiến trúc nhỏ ở giữa. “Hình như bọn chúng ngày càng đông.” Farber Cort vừa chạy vừa kinh hoảng kêu lên, trong đám người hắn còn thấy một bóng người đầu đội kim quan, chính là kẻ ở giáo đường trước đó. Trong lòng Farber Cort dâng lên một cảm giác khó chịu mạnh mẽ không thể tả được, hắn gần như lập tức rời mắt đi, theo Trương Hằng nhảy xuống mái nhà bên dưới. Nhưng dù bọn họ chạy về hướng nào vẫn có thể nhìn thấy những con quái vật xấu xí kia, hơn nữa bọn họ cũng không thể cứ ở mãi trên nóc nhà vì khoảng cách giữa hai tòa nhà sẽ sớm khiến họ không thể nhảy qua nữa. Vì thế hắn thấy Trương Hằng đổi hướng, nhảy xuống từ mái nhà. Địa điểm họ đáp xuống lại vừa vặn có năm con quái vật nửa người nửa cá đang đứng, Farber Cort lo lắng. Nhưng rồi anh ta thấy Trương Hằng rơi thẳng lên người một con quái vật, cắm một con dao bếp vào đỉnh đầu đối phương, một kích đoạt mạng, rồi vì việc rút súng trường trong ba lô cần thời gian nên đối diện với bốn con quái vật còn lại đã lao tới, Trương Hằng chuyển sang rút hai khẩu súng lục ổ xoay từ bên hông. Tốc độ rút súng của anh đã được cường hóa trong phó bản miền tây, động tác bây giờ còn nhanh hơn, từ lúc rút súng đến lúc khai hỏa chưa tới một giây. Kết quả, bốn con quái vật kia đều lần lượt đi theo đồng bọn. Nếu không phải còn có quân truy đuổi đang đến gần, Farber Cort có lẽ đã hét ầm lên rồi. Khi lần đầu tiên anh thấy những con quái vật đó trong lữ xá, anh đã cảm thấy một dự cảm mãnh liệt không cách nào đánh lại được, chỉ muốn quay người bỏ chạy. Hoàn toàn không ngờ rằng vẫn có người có thể chính diện đối đầu với những con quái vật này, lại còn tỏ ra nhẹ nhàng thành thạo như vậy. Trương Hằng giải quyết năm con quái vật giống như không tốn chút sức nào vậy. “Xuống đi.” Trương Hằng cất súng lục ổ xoay, sau đó lại đến bên thi thể của con quái vật đầu tiên rút con dao bếp ra, lau vết máu trên người nó. Farber Cort vừa leo xuống từ mái nhà vừa nói: “Tiếp theo phải làm gì?” Anh ta bất giác đã chuyển từ chỗ cảnh giác và không tin tưởng Trương Hằng trở thành việc gì cũng muốn tìm kiếm ý kiến của đối phương. Bản thân Farber Cort còn chưa ý thức được, giờ anh ta đã sinh ra ỷ lại với Trương Hằng, chỉ cần Trương Hằng nói, chỉ cần không quá đáng, anh ta sẽ không do dự làm theo. Nhưng đáng tiếc là Trương Hằng giờ không có thời gian để hỏi anh ta về chuyện ở thị trấn. Hai người cứ như vậy, người trước người sau tiếp tục chạy về phía đầm lầy Hồi Hương. Phải thừa nhận là con đường Trương Hằng chọn vẫn rất hợp lý, trên con đường này bọn họ không gặp phải số lượng lớn quái vật, lác đác vài con vừa chạm mặt đã bị Trương Hằng giải quyết, Farber Cort cũng chỉ cần cắm đầu chạy. Vì ham thích du lịch và thám hiểm, thể năng của anh ta được xem là khá tốt trong những người cùng trang lứa, nhưng so với đám quái vật nửa người nửa cá kia thì lợi thế này lại chẳng có ý nghĩa gì. Farber Cort có thể cảm thấy quân truy đuổi phía sau ngày càng đông, những âm thanh kỳ quái không thuộc bất kỳ loại ngôn ngữ nào của con người, mùi hôi thối ngày càng nồng nặc, còn cả tiếng chân màng chà xát trên mặt đất phát ra đều đang nhắc nhở anh ta, địch nhân ngày càng đến gần. Nhưng tin tốt là họ sắp thoát khỏi khu kiến trúc này, tiến vào đầm lầy. Trương Hằng dùng nốt chiếc bình tự chế dễ cháy cuối cùng, một lần nữa làm chậm bước chân quân truy đuổi. Mà đám cỏ dại và cây bụi trong đầm lầy có thể sẽ tiếp tục yểm trợ cho họ. Sau khi xông vào đầm lầy, Farber Cort học theo Trương Hằng cúi thấp người, cố gắng che giấu mình sau bụi cỏ, nhưng hai người vừa chạy chưa xa, những âm thanh kỳ quái lại vang lên lần nữa, kèm theo đó là tiếng cỏ hoang bị giẫm đạp, điều này có nghĩa đám quái vật vẫn không hề từ bỏ việc truy đuổi, cùng tiến vào đầm lầy. Mà càng tồi tệ hơn là khoảng cách giữa hai bên đang thu hẹp nhanh hơn cả khi ở trong khu dân cư.
Bạn cần đăng nhập để bình luận