Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 340: Đàm phán cùng tiền thưởng

Người chuyên kiếm tiền trừng lớn mắt, há to miệng, một bộ không biết nên nói gì cho phải, giờ phút này hắn giống như một diễn viên kịch câm.
Cảnh lão đầu thấy thế thở dài, "Ta đã sớm nói với ngươi, đồ của ngươi đối với hắn vô dụng, còn không bằng vừa lên đã thẳng thắn một chút."
"Ngươi không phải nói hắn là bảo tiêu sao, lại nói lúc trước hắn rốt cuộc làm gì, thám t·ử à?" Người kiếm tiền mặt lộ vẻ khó tin.
"Cũng không kém bao nhiêu." Trương Hằng nói, rồi sau đó lại kéo chủ đề về quỹ đạo, "Vậy một trăm điểm tín dụng một cái, giá này được chứ?"
Người kiếm tiền nghe vậy lập tức xụ mặt xuống, "Cái này, cái này... giá này thật sự là quá ít, mặc dù đồ của ta phần lớn đều nhặt được, nhưng mà ngươi biết rác thải xử lý trận bên kia đợi thu gom rác rưởi đến tột cùng là bao nhiêu không, huống chi ta còn phải mạo hiểm rất nhiều mới mang đồ ra ngoài được, nói thật, mỗi tuần ta nhiều nhất cũng chỉ có thể mang được vài món, mang theo đ·ĩa nhạc cánh kiến đỏ thì những cái khác không mang được nữa, hơn nữa lúc tan ca còn phải bị quét hình, ta dựa vào cái ba lô tự chế có thể che mắt máy quét mới đem đồ ra được."
"Vậy nếu ta báo cáo với rác thải xử lý trận, ngươi vĩnh viễn không thể kiếm được khoản thu nhập ngoài giờ này." Trương Hằng nói.
Mặt người kiếm tiền càng khó coi hơn, bất quá hắn biết ngay lúc này mình càng không thể lùi bước, nếu không sẽ càng bị động, thế là cắn răng nói, "Chỉ cần ta không làm chuyện này nữa, ngươi sẽ không có chứng cứ báo cáo ta."
"Ai nói, ta còn thu âm." Trương Hằng giơ tay phải đang đeo vòng tay, sau đó bấm p·h·át, bên trong truyền ra âm thanh hai người vừa mới gặp mặt tự giới thiệu.
"Cái gì, sao ngươi lại còn làm chuyện này!" Dân đãi vàng tức giận đến nói không nên lời.
Cuối cùng vẫn là Cảnh lão đầu đứng ra hòa giải, trấn an nói, "Mọi người đừng nóng vội, có chuyện từ từ nói."
"Từ từ cái gì," dân đãi vàng giận dữ nói, "Đây là ngươi giới thiệu cho ta khách hàng lớn, vừa lên lầu liền bật ghi âm, rõ ràng là đến l·ừ·a ta."
"Đây chỉ là để phòng ngươi dùng nhiều t·h·ủ ·đ·o·ạ·n mà thôi," Trương Hằng bình tĩnh nói, "Nhất là cân nhắc việc bằng hữu của ngươi trước đó đã có tiền lệ."
Cảnh lão đầu sắc mặt khó xử, "Ờm, bốn ngàn là giá cao, nhưng mà một trăm thì quá vô lý... Vậy đi, nể mặt ta nên hai người cứ từ từ nói chuyện."
"Ta cảm thấy một trăm giá đã không ít rồi."
Trương Hằng còn chưa nói hết thì thấy dân đãi vàng đã phẫn nộ đứng phắt dậy, chuẩn bị bỏ đi, nhưng ngay sau đó hắn lại nghe Trương Hằng nói, "Nhưng mà ta đích x·á·c có thể cho ngươi thêm một khoản tiền thưởng."
"Tiền thưởng? Tiền thưởng gì?" Cảnh lão đầu kéo dân đãi vàng lại.
"Ngươi đưa thêm cho ta hai mươi chiếc đĩa nhạc cánh kiến đỏ, ta sẽ trả cho ngươi gấp đôi giá." Trương Hằng nói, "Ví dụ như, hai mươi chiếc đĩa nhạc cánh kiến đỏ đầu tiên, ta trả mỗi chiếc một trăm điểm tín dụng, chiếc thứ hai mươi mốt đến bốn mươi, mỗi chiếc ta sẽ trả hai trăm điểm, chiếc thứ 41 đến 60, mỗi chiếc bốn trăm điểm... Cứ thế mà tính, đến chiếc thứ một trăm hai mươi mốt, ngươi có thể lấy được 3600 điểm tín dụng, gần sát với mức giá trước kia ngươi ra."
"Nhưng ta tìm đâu ra nhiều đĩa nhạc cánh kiến đỏ thế?" Dù miệng nói vậy nhưng dân đãi vàng vẫn dừng bước, sau đó bổ sung, "Mà sao ta biết đây không phải kế của ngươi, ngươi chỉ muốn mua mấy cái đĩa nhạc cánh kiến đỏ giá rẻ phía trước, đợi cho ngươi gom được sáu mươi, tám mươi chiếc đĩa nhạc cánh kiến đỏ xong là sẽ không thu nữa?"
"Ta có thể đảm bảo với ngươi, bất kể ngươi có bao nhiêu đĩa nhạc cánh kiến đỏ, ta đều sẽ mua, mục đích ta đến Tân Thượng Hải 0297 chính là vì những chiếc đĩa nhạc này, đương nhiên để tránh số lượng về sau phình to, ta sẽ đặt ra một mức giá trần, từ chiếc thứ một trăm sáu mươi mốt trở đi, ta sẽ mua với giá một vạn điểm tín dụng một chiếc." Trương Hằng nói.
Mức giá này đương nhiên là Trương Hằng đã tính kỹ, hắn có thể dùng chuyện dân đãi vàng làm để uy h·iếp đối phương, nhưng ra một cái giá cố định hoàn toàn sẽ làm mất đi tính tích cực của dân đãi vàng, khiến gã lười biếng tiêu cực, nên khoản tiền thưởng là điều bắt buộc, và chỉ có cách trả thưởng theo hình thang này mới có thể kích thích lòng nhiệt tình của dân đãi vàng một cách tối đa.
"Ta sẽ ở Tân Thượng Hải 0297 nghỉ ngơi khoảng tám tháng," Trương Hằng nói tiếp, "Chỉ cần trong thời gian này ngươi tìm được đĩa nhạc cánh kiến đỏ đều có thể mang tới bán cho ta."
"Tám tháng." Dân đãi vàng nhíu mày, trong lòng tính toán thời gian dài như vậy rốt cuộc mình có thể kiếm được bao nhiêu tiền, rồi sau đó dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Trương Hằng từ trên xuống dưới, "Đến lúc đó nếu ta đưa cho ngươi hơn một trăm chiếc đĩa nhạc cánh kiến đỏ, ngươi có thể bỏ ra được bao nhiêu tiền?"
"Điểm này ta có thể đứng ra làm đảm bảo." Cảnh lão đầu nói, "ta thấy Trương Hằng ra tay rồi, nếu cậu ấy chịu kiếm tiền thì chắc kiếm cũng tốt lắm, hơn nữa G tiên sinh và F tiểu thư đều cực kỳ coi trọng cậu ấy, khen ngợi không ngớt lời, thật không được thì cậu ấy có thể đi làm cho G tiên sinh."
Dân đãi vàng do dự một lát, cuối cùng vẫn ngồi xuống, "Vậy có thể để G tiên sinh làm người bảo đảm được không?"
"Chuyện này không thể nào." Trương Hằng lắc đầu nói, "Ngươi không muốn để chuyện giao dịch giữa chúng ta bị người khác biết, ta cũng vậy. Chuyện này tốt nhất chỉ có ba người chúng ta biết." Trương Hằng nói xong còn nhìn Cảnh lão đầu một cái.
Cảnh lão đầu giơ tay lên, "Yên tâm đi, các ngươi không cần lo cho ta, ta chẳng mấy chốc sẽ rời khỏi Tân Thượng Hải 0297." Rồi sau đó ông lại nói với dân đãi vàng, "Trương Hằng người này, tuy rằng nói chuyện có thể không dễ nghe, nhưng thuộc dạng có gì sẽ nói ra, cách hành xử của hai người rất giống nhau, và chỉ cần cậu ta đã hứa thì chắc chắn sẽ làm được, điểm này ta dám chắc."
"Bởi vì mấy hôm trước cậu ta đã hứa làm bảo tiêu cho ta, kết quả sau đó chúng ta gặp một đám người bạo tẩu tộc, lúc đó bọn họ rất đông, hơn nữa ai cũng có v·ũ k·hí, còn mang theo s·ú·n·g, ngay trong tình huống như thế Trương Hằng vẫn thực hiện đúng lời hứa của mình, không bỏ rơi ta, nên vấn đề tiền bạc thì ngươi không cần lo, chỉ cần cậu ta đã hứa thì nhất định sẽ trả."
"Được rồi." Dân đãi vàng có vẻ bị thuyết phục, lại cầm đôi đũa trước đó bị chính mình đập xuống bàn lên, cắn răng nói, "Vậy ta lại tin ngươi một lần."
"Cảm ơn."
Khi đã thống nhất tiền công xong, Trương Hằng lại trở về bộ dáng khách khí trước đó, nhưng dân đãi vàng đã không còn dám coi thường đối phương như trước nữa, nhất là khí thế ẩn ẩn lộ ra khi nãy lúc Trương Hằng đàm p·h·án khiến cho bắp chân của dân đãi vàng không kìm được hơi run lên, dường như lúc đó nếu Cảnh lão đầu không kéo hắn lại, thì có lẽ hắn cũng không thể đi được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận