Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 642: Hủy Dung

Chương 642: Hủy Dung

Người bình thường làm sao có khả năng tiếp xúc với axit sunfuric đậm đặc, ai có thể nghĩ đến chỉ một cái bình nho nhỏ như thế lại có lực sát thương lớn như vậy?

Lê Đăng Vân hoảng hốt chạy đến cạnh Trương Nhân, anh ấy quỳ trên mặt đất, hai tay luống cuống không biết làm thế nào, anh ấy ôm Trương Nhân lên, hốt hoảng hét về phía Lê Minh: “Mau! Lái xe! Đưa đi bệnh viện! Mau đưa đi bệnh viện!”

Lê Minh nghiêm túc nghe theo, lúc này anh ấy cũng không chú ý đến cuộc tranh cãi vừa rồi nữa.

Bác sĩ Trương vội vàng chạy đến, nhìn thấy Trương Nhân yếu ớt, giống như không còn hô hấp đã được Lê Đăng Vân ôm vào lòng thì ông ấy hoảng sợ đến mức hai chân lảo đảo, nước mắt lập tức rơi đầy mặt ngay tại chỗ.

Ông ấy chỉ có một đứa con gái duy nhất thôi!

Bác sĩ Trương quay đầu, hung ác nhìn về phía Thi Liên Chu và Khương Chi: “Con gái tôi mà xảy ra chuyện gì thì các người đều không thoát khỏi liên quan!”

Ôn Hoa Anh vừa nghe nói, đôi mắt phượng trở nên nghiêm khắc, bà ấy bất mãn lên tiếng: “Lời này của ông là có ý gì? Lẽ nào chuyện này còn có thể đổ lên đầu con dâu và con trai tôi?”

Lê Đăng Vân ở bên cạnh đã hốt hoảng, trên đầu đổ đầy mồ hôi, căn bản không để ý đến mà chen lời vào.

“Ở đây chỉ có mấy người bọn họ, không phải họ làm gì còn có thể là ai? Là ai?” Giọng nói của bác sĩ Trương trở nên điên cuồng.

Khương Chi còn chưa kịp mở miệng thì Thi Liên Chu đã thốt lên, giọng nói của anh ẩn chứa sự tàn bạo: “Không thoát khỏi liên quan sao? Thế nào? Chú muốn thế nào? Con gái chú suýt nữa đã làm người yêu của tôi bị thương, việc này đúng là chưa xong đâu.”

Ánh mắt anh nheo lại như một lưỡi dao sắc, cả người như tỏa ra khí lạnh khiến người ta sợ hãi.

Thi Liên Chu nắm chặt cổ tay Khương Chi, anh chỉ sợ hơi lỏng tay sẽ xảy ra chuyện gì khác. Trong chớp mắt vừa rồi, Khương Chi cũng xem như vừa thoát khỏi tử thần, làm sao anh không nổi giận?

Khương Chi trở tay nắm lấy tay anh, ngước mắt nhìn gương mặt đã ngơ ngác của bác sĩ Trương.

Ông ấy giống như không thể tin được người có ý muốn gây tổn thương cho người khác trước lại chính là con gái bảo bối tự tay ông ấy nuôi lớn.

“Bác sĩ Trương không thắc mắc cô ta đã lấy được axit này từ đâu ra sao? Không bằng ông hãy kiểm tra lại trong hòm thuốc của mình xem! Trời hại còn có thể tha thứ nhưng tự mình hại người thì không thể tha. Tôi chưa khởi tố cô ta tội cố ý gây thương tích cho tôi là đã nể tình ông lắm rồi.”

Trọng giọng nói của Khương Chi như lộ vẻ mỉa mai, cô vừa dứt lời mọi người vây quanh cũng đã hiểu sơ lược những gì đã xảy ra.

Cô dâu mới vì yêu mà sinh ra thù hận, có ý muốn tạt axit vào người ta nhưng lại không cẩn thận tự làm tổn thương đến chính mình.

Ánh mắt của khách khứa xung quanh chỉ xoay chuyển quanh bốn người Thi Liên Chu, Khương Chi, Lê Đăng Vân và Trương Nhân, trong ánh mắt của bọn họ vừa cảm thấy kỳ quái vừa phức tạp. Làm sao lại trở nên hỗn loạn thế này?

Sắc mặt của bác sĩ Trương như tro tàn.

Lúc này Lê Đăng Vân đã ôm Trương Nhân đi.

Một buổi hôn lễ đã kết thúc trong hỗn loạn, vẻ mặt của khách khứa đều thổn thức mà rời đi.

Thi Liên Chu cũng lười ở lại nhà họ Lê thêm giây phút nào nữa, anh lái xe trở về nhà khách.

Bạn cần đăng nhập để bình luận