Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 600: Nghe Lén

Chương 600: Nghe Lén

Bà ấy kéo khăn choàng, đi được hai bước, đột nhiên lại dừng lại.

Trên mặt bà ấy đầu tiên là lộ ra vẻ nghi hoặc, sau đó là vẻ ngạc nhiên, rồi sau đó nữa lập tức chuyển sang thành khiếp sợ.

Vừa rồi bà ấy có phải……có phải đã nhìn thấy một đôi giày của phụ nữ ở sau cánh cửa không???

Ôn Hoa Anh trợn to hai mắt, sau đó lại quay trở lại trước cửa, dụi dụi hai mắt của mình, đột nhiên hít một hơi thật mạnh.

Mặc dù bây giờ cửa đã đóng, bà ấy không nhìn thấy gì nữa, nhưng bà ấy tự hỏi bản thân vẫn chưa đến lúc già cả mắt mờ, đó chắc chắn là một đôi giày của phụ nữ, hơn nữa lão ngũ khẳng định không có sở thích đi giày nữ, cho nên……

Có một người phụ nữ ở trong phòng của đứa con trai chưa lập gia đình của bà ấy???

Đêm qua lão ngũ dẫn theo một người phụ nữ về phòng???

Ý nghĩ này giống như một tia sét đánh thẳng vào đầu của Ôn Hoa Anh, lại giống như có ai dội thẳng một gáo nước lạnh xuống đầu bà ấy vậy, tê dại cả người, nhưng sau khi suy nghĩ cẩn thận, trong lòng bà ấy càng thấy tò mò hơn là kinh ngạc.

Bà ấy chợt nhớ đến mấy ngày trước, trong bữa tối gia đình, lão ngũ nói rằng mấy ngày nữa sẽ đưa con dâu về cho bà ấy.

Trong lúc nhất thời, Ôn Hoa Anh cảm giác như có ngàn con kiến đang gặm cắn ruột gan của mình.

Bà ấy không kìm được, lại dán tai lên cửa lắng nghe, mặc dù cũng không nghe thấy được động tĩnh gì, nhưng bà ấy vẫn miệt mài dán trên cửa giống như con tắc kè, dùng sức lắng tai nghe.

Thỉnh thoảng có mấy người khách đi ngang qua hành lang, nhìn bà ấy với ánh mắt kỳ lạ, bà ấy lập tức nghiêm túc đứng thẳng dậy, ho vài tiếng, vuốt thẳng khăn choàng của mình, bày ra dáng vẻ của một phu nhân kiêu kỳ quý phái.

Nhưng khi người ta đi rồi, bà ấy lại lập tức dán tai lên cửa.

Lặp đi lặp lại mấy lần, cửa phòng lại lần nữa bị mở ra.

Thi Liên Chu mím môi mỏng, sắc mặt không vui nhìn chằm chằm Ôn Hoa Anh, nhưng nếu như nhìn kỹ, vẫn có thể khóe mắt của anh ấy hơi co giật.

Khách sạn gọi điện đến phòng, báo có người đang rình coi ở trước cửa phòng anh, mà người rình coi này, anh ấy không cần nghĩ cũng đoán được là ai.

Vừa nhìn thấy Thi Liên Chu, Ôn Hoa Anh liền lùi lại hai bước, giả vờ như vừa mới đến, hắng giọng, xấu hổ cười nói: “Lão ngũ à, ừm, con đưa chìa khóa xe cho mẹ, mẹ định lái xe đến chợ hoa.”

Thi Liên Chu nửa nheo mắt nhìn bà ấy, thẳng đến khi cả người bà ấy đều cảm thấy mất tự nhiên, mới nói: “Mẹ, mẹ không biết lái xe.”

Nụ cười của bà cự lập tức cứng lại, càng cảm thấy xấu hổ hơn, luống cuống chân tay, nhưng mắt lại vẫn liếc nhìn vào trong phòng, cố gắng nhìn rõ bên trong rốt cuộc có cô gái nào ở đó hay không, là con dâu tương lai của bà ấy hay là……

Lão ngũ nhà bà ấy sẽ không bị bắt vì tội ‘quấy rối’ chứ?

Sự tò mò ban đầu lập tức biến thành sự lo lắng hãi hùng, cuối cùng bà ấy không nhịn được nữa, kéo lấy cổ áo của con trai, nói: “Lão ngũ, con nói thật cho mẹ biết, trong phòng của con có phải có một cô gái đang ở đây hay không?”

Thi Liên Chu lại rất bình tĩnh, không hề cảm thấy xấu hổ khi bị mẹ mình phát hiện ra, cực kỳ tự nhiên nói ‘Vâng’ một tiếng.

Ôn Hoa Anh thấy con trai mình thừa nhận dứt khoát như vậy, lập tức vỗ đùi, nhảy dựng lên nói: “Lão ngũ, con xem lại con đi, nếu như để ba con biết được con làm ra những hành vi đồi bại như vậy, con nói xem ông ấy có thể đánh gãy chân con hay không?”

Bạn cần đăng nhập để bình luận