Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 537: Châu Chấu Buộc Trên Cùng Một Sợi Dây

Chương 537: Châu Chấu Buộc Trên Cùng Một Sợi Dây

Dương Nghị cũng có mặt ở sở cảnh sát lúc này, anh ấy đang hỗ trợ một người dân, vừa nhìn thấy Khương Chi thì đổi vị trí cho một đồng chí cảnh sát khác, Dương Nghị chủ động đứng lên chào, cười nói với Khương Chi: “Bây giờ cô đến đây có chuyện gì cần giải quyết sao?”

Khương Chi nhìn khắp bốn phía, nói như có ý khác: “Sở cảnh sát đã thay đổi rồi.”

Dương Nghị hơi dừng lại, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Bí thư Mẫn rơi đài, lãnh đạo trên trấn bị liên lụy cũng không ít người, một trận thanh tẩy lớn như vậy, muốn không thay đổi cũng khó. Nhắc đến thì người dân nơi này vẫn phải cảm ơn cô mới đúng.”

Khương Chi chỉ cười mà không nói.

Cô đưa sổ hộ khẩu lên, chỉ vào Tiểu Ngự và Tiểu Tông: “Tôi muốn làm hộ khẩu cho hai đứa bé này.”

Dương Nghị cũng giật mình nhưng vì đã có kinh nghiệm trước đó nên anh ấy không hỏi nhiều mà lập tức gọi người đến xử lý như thường lệ, chỉ chốc lát sau hai cái tên Khương Nam Ngự và Khương Nam Tông đã xuất hiện trên sổ hộ khẩu.

Khương Chi nhìn rồi đưa cho hai đứa bé đứng cạnh mình xem, cho dù không biết chữ nhưng hai đứa bé đều cực kỳ thỏa mãn.

Tiểu Ngự nhận lấy sổ hộ khẩu, cậu nhóc liếc Khương Chi, nói: “Từ nay về sau chúng ta đã là năm con châu chấu trên cùng một sợi dây thừng rồi, mẹ phải đối xử tốt với bọn con, hiểu không? Nếu không con sẽ dẫn mấy người bọn họ trốn nhà đi.”

Khương Chi bật cười, Dương Nghị đứng một bên cũng cười lắc đầu.

Lúc này, giống như nhớ đến chuyện gì đó, Dương Nghị do dự nói: “Người em gái kia của cô, cô đã biết chuyện của Khương Đinh Hương chưa?”

Giọng nói của Khương Chi rất thản nhiên, giống như không có khói lửa gì cả: “Không biết”.

Dương Nghị nhìn cô, tuy thấy Khương Chi không có hứng thú gì với việc này nhưng nghĩ đến dù sao đó cũng là việc nhà của cô thì Dương Nghị thuận miệng nói: “Cô ta gây chuyện ở trước sở cảnh sát, sau đó thì bị bắt lại.”

Nói đến đây, Dương Nghị hơi dừng lại, vẻ mặt anh ấy nhìn Khương Chi rất phức tạp, tiếp tục nói: “Sau này mới phát hiện cô ta mang thai, vợ của bí thư Mẫn đã tự mình đến bảo lãnh người nhưng cô ta cũng không mang ơn, hai người họ xô đẩy nhau trước sở cảnh sát, khiến Khương Đinh Hương sinh non, lúc đó có rất nhiều người đã vây xem, chỉ sợ gần đây gia đình cô không được yên ổn lắm.”

Sau khi nghe xong, trong thoáng chốc Khương Chi cũng im lặng.

Gần đây nhà họ Khương đúng là đã nghèo còn gặp hạn, vốn dĩ là một gia đình hài hòa nhưng bởi vì một đứa con riêng mà trở nên căng thẳng, đôi vợ chồng già cũng cách lòng, lại thêm con gái trong nhà không hiếu thảo, tình trạng gia đình không khác gì một quả cà héo.

Khương Đinh Hương sắp được gả cao, đây có thể xem là một chuyện vui vẻ nhất của gia đình bọn họ.

Đáng tiếc, chuyện vui duy nhất này cũng thay đổi, hoàn toàn trở thành chuyện tồi tệ. Đã từng có một đứa con gái chưa có chồng đã sinh con như “cô”, bây giờ lại còn thêm một đứa con gái khác cũng chưa kết hôn mà đã sinh non, hiện nay nhà họ Khương cũng chỉ còn lại một mình Khương Quế Hoa chưa gả ra ngoài nhưng xem ra, muốn tìm một mối hôn sự ra dáng cũng rất khó.

Nói tóm lại tình trạng hiện nay của nhà họ Khương không phải không tốt mà là rất kém.

“Tôi biết rồi, cảm ơn anh.” Khương Chi nói cảm ơn rồi dẫn hai đứa bé rời khỏi sở cảnh sát.

Còn về phần Khương Đinh Hương và chuyện nhà họ Khương, Khương Chi chỉ xem như vừa nghe thấy một tin đồn mà thôi, hoàn toàn không liên quan đến mình.

Vừa ra khỏi sở cảnh sát, Tiểu Ngự đã la hét nói: “Con muốn ăn kẹo hồ lô!”

Khương Chi liếc nhìn cậu nhóc, rồi quay đầu nhìn Tiểu Tông: “Tiểu Tông có muốn ăn không?”

Tiểu Ngự hầm hừ một tiếng, phồng má lên như một con ếch xanh. Cậu đã biết mà, người phụ nữ này thích lão nhị nhất!

Bạn cần đăng nhập để bình luận