Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 1009: Gặp Lại Nhau

Chương 1009: Gặp Lại Nhau

Khương Chi dừng lại một lúc, sau đó dứt khoát ôm lấy làn khí lạnh đang ập về phía mình, mũi cao nghẹn ngào không kìm được, vành mắt liền cảm thấy ướt át

“Em vẫn luôn đi tìm anh.”

Cô ngẩng đầu lên một chút, đập vào mắt cô là một chiếc cằm có đường cong lạnh lùng.

Đôi mắt hẹp của Thi Liên Chu nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt. Khi nhìn thấy cô, thậm chí anh không thể tin vào mắt mình.

“Cuối cùng em đã tìm thấy anh rồi.” Đôi mắt đen láy của Khương Chi loang loáng nước mắt, giọng nói cũng mang theo chút tủi thân. Cô vươn hai tay ôm lấy eo Thi Liên Chu không nỡ buông tay, có trời mới biết cô sợ hãi đến mức nào, sợ anh thật sự đã chôn thây nơi biển rộng.

“Đừng sợ.” Giọng nói khàn khàn của Thi Liên Chu cất lên, trong đó tràn đầy tình cảm sâu đậm.

Tròng mắt đen của anh phản chiếu khuôn mặt trắng bệch của cô, trong lòng anh hơi rung động, anh không nhịn được cúi xuống hôn lên trán cô.

Hai người ôm chặt lấy nhau như muốn khảm đối phương vào thân thể mình, giam mình trong một thế giới khép kín, không còn ai khác.

Một lúc lâu sau, Khương Chi mới lùi lại từ vòng tay anh một chút, kiểm tra anh từ trên xuống dưới, giọng điệu có chút lo lắng: “Không phải nói là anh bị trúng đạn sao? Vết thương thế nào rồi? Có bị nhiễm trùng không?”

Mặc dù nói vậy nhưng Thi Liên Chu ngoài mái tóc rối bù, chiếc áo khoác trên người không biết bị thứ gì cào xước thì không có dấu hiệu suy yếu nào, càng làm tôn lên khuôn mặt lạnh lùng rung động lòng người. Cho dù một thân nhếch nhác cũng không che được khí chất cao quý toát ra từ xương cốt.

Thi Liên Chu nhướng mày: “Bị thương do súng bắn sao? Không, người bị thương không phải anh.”

“Không phải anh sao?” Khương Chi có hơi thắc mắc, nhưng Thi Liên Chu không bị thương cũng coi như một điều may mắn.

Cô lại không nhịn được hỏi: “Vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Thi Liên Chu nắm chặt tay cô, mắt phượng quét một vòng xung quanh, trầm giọng nói: “Ở đây không an toàn, đi thôi.”

Anh kéo Khương Chi đi từng bước một, khoảng nửa tiếng sau, mới đến khu vực đá trên bãi biển bên kia hòn đảo.

Khu vực bãi biển này có đá biển rải rác, cao thấp uốn lượn, có thể che giấu thân hình rất tốt. Hơn nữa trên bãi biển còn có nhiều con cua biển và cây dừa, cũng không lo thiếu ăn uống, cũng không có gì lạ khi nhìn Thi Liên Chu không chịu nhiều khổ sở.

Thi Liên Chu nắm tay Khương Chi, đưa cô đến túp lều dựng tạm của mình, rồi mới bắt đầu kể lại chuyện mình gặp nạn trên biển.

Khương Chi nhìn quanh túp lều, lại nhìn sang Thi Liên Chu, một chàng công tử con nhà quyền quý thì không khỏi cảm thán câu đừng nhìn mặt mà bắt hình dong.

Ngày thường Thi Liên Chu đã quen được hưởng thụ, những tháng ngày trải qua đều là cuộc sống của người có tiền, vốn tưởng rằng là cậu chủ mười ngón tay chưa từng dính nước mùa xuân, không ngờ sau này lại ngoài ý muốn lưu lạc nơi hoang đảo, trải qua những ngày trái ngược hoàn toàn với cuộc sống thoải mái trước kia.

Hoá ra ngày đó hành tung của bọn họ bị Kiyoshi Oishi phát hiện, hắn ta triển khai càn quét, Nguy Di trúng đạn, còn một mình anh dụ đám người kia đi.

Vào lúc ấy, nơi nguy hiểm nhất này ngược lại là nơi an toàn nhất.

Anh dựa theo kế hoạch ban đầu leo lên du thuyền tổ chức tiệc tối, sát thủ theo sát phía sau, sau đó anh lại bắt Kiyoshi Oishi, phá rối tiệc tối hỏng bét. Lúc hai bên liều mạng thì anh mới nhảy xuống biển mặc kệ đám người tổ chức Yamaguchi.

Nói tới đây, Thi Liên Chu chặt một trái dừa ra đưa cho Khương Chi.

Khương Chi im lặng, lấy ra một ít thức ăn, đồ hộp, mứt và chảo tự nóng.

Thi Liên Chu nhìn thấy thức ăn xuất hiện một cách đột ngột thì bật cười, quên mất rằng vợ của mình không phải là người bình thường.

Khương Chi dùng chảo tự sôi nấu đồ ăn, lại đưa đũa qua cho anh: “Ăn chút đồ nóng đi.”

“Đây là gì?” Thi Liên Chu nhìn thứ chỉ cần cho thêm nước vào là sẽ tự bốc hơi nóng thì cảm thấy có hơi ngạc nhiên. Đây là sản phẩm công nghệ cao gì, không cần lửa cũng có thể ăn được cơm nóng hổi?

Bạn cần đăng nhập để bình luận