Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 995: Lựa chọn tự do

“Nói thẳng là chuyện gì đi.”

Thanh đao Damascus xoay chuyển trong tay Tô Hiểu, sắc bén lóe ra.

Một tên lão Mặc đứng dậy, hắn ta quay lưng về phía Tô Hiểu, kéo áo lên, ở chỗ eo hắn ta có dấu vết băng bó. Lão Mặc này trực tiếp cởi băng gạc dính máu kia, lộ ra vết thương dưới băng gạc.

Nhìn thấy vết thương này, đồng tử của Tô Hiểu co rút nhanh. Vết thương này hắn không thể quen thuộc hơn, đây là vết thương do “Hạt Tử Chủy” tạo thành. Chỉ có một người sử dụng vũ khí độc môn loại “Hạt Tử Chủy” này, đó chính là Hải Đông.

Từ tình huống vết thương có thể thấy, vết thương này tạo thành dạo gần đây, nhưng mà Hải Đông đã chết, Tô Hiểu tự tay mai táng Hải Đông.

Tô Hiểu bước nhanh về trước, dùng thanh đao Damascus trong tay đẩy vết thương hình tròn do “Hạt Tử Chủy” tạo thành, lão Mặc kia không biểu cảm.

Sau khi quan sát bước đầu Tô Hiểu phát hiện đây không phải vết thương do “Hạt Tử Chủy” tạo thành, bên ngoài rất giống, bên trong có chút không giống. Vết thương do Hạt Tử Chủy tạo thành hình tròn, bên trong là một đống thịt rữa, mà vết thương này cũng không phải là như vậy.

Tô Hiểu lập tức nghĩ tới, đây là có người mô phỏng phương pháp giết người của Hải Đông, cũng giả tạo Hạt Tử Chủy, chuyện như vậy không hiếm thấy trong ngành sát thủ, giội nước bẩn lẫn nhau mà thôi. Huống hồ Hải Đông có chứng ép buộc, không thể sử dụng loại Hạt Tử Chủy thấp kém này, huống chi là dùng nó tập kích lão Mặc. Hải Đông đã thành quá khứ, có lẽ chỉ có Tô Hiểu mới nhớ tới có một người tên Hải Đông.

“Đây không phải là Hải Đông làm, cho nên không liên quan tới ta.”

Tô Hiểu cho thấy thái độ của mình, hai tên lão Mặc đầu trọc có chút bất ngờ, trái lại đôi mắt lạnh lẽo.

Sở dĩ hai bọn họ tới tìm Tô Hiểu, chính là muốn khi trả thù tránh liên lụy đến thế lực bên Tô Hiểu. Tuy thế lực bên Tô Hiểu chỉ có mình hắn, nhưng từ tính cách hiện giờ của hắn có thể nhìn ra, khi hắn làm sát thủ tuyệt đối không dễ trêu, thuộc loại trêu chọc hắn sẽ lập tức bị trả thù.

Thế lực của bên lão Mặc đầu trọc không phải e ngại Tô Hiểu, mà là không muốn mở rộng tình thế. Mỗi ngành nghề đều có quy tắc ngầm, không phải vạn bất đắc dĩ, ai cũng không muốn lưỡng bại câu thương.

Bây giờ Tô Hiểu chắc chắn vết thương này không phải do Hạt Tử Chủy tạo thành, lửa giận của hai tên lão Mặc dấy lên, bọn họ bị chơi. Bị một tên hàng giả chơi, vì chuyện này, bọn họ trả giá tặng rất đắt.

Hai tên lão Mặc cùng nhìn về phía thanh đao Damascus trong tay Tô Hiểu.

“Bố Bố, tiễn khách, thuận tiện nói cho người bên kia, Tô Hiểu ta đã không còn là sát thủ, loại chuyện này sau này ít tìm ta, chuyện trong giới sát thủ không liên quan tới ta.”

Đồ đã đến tay có thể trả lại sao? Đương nhiên không thể.

Hai lão Mặc mặt âm trầm rời đi, từ đầu tới cuối bọn họ chỉ nói hai chữ, chính là quà tặng, tư duy của những người này không thể dùng lẽ thường phán đoán.

Bên trong tiệm trang sức, cho dù Tô Hiểu hơi nghi ngờ một chút, nhưng hắn không định tham dự vào chuyện của sát thủ. Với thực lực của hắn hiện giờ, những sát thủ này hắn hoàn toàn có thể một tay treo lên đánh, hắn cũng không có hứng thú trở thành thủ lĩnh trong đám sát thủ, đó là hành động ngu ngốc tự gây phiền phức.

Chuyện này như một hòn đá nhỏ ném vào trong hồ nước, gợn sóng chậm rãi biến mất, Tô Hiểu xem như là người được lợi trong đó, được một thanh đao Damascus quý báu. Cũng tuyên bố với bên ngoài, hắn không còn là sát thủ, người nào tới tìm hắn chơi chết người đó.

Tô Hiểu trở lại trấn nhỏ xong, đã sớm nghĩ tới sẽ có người tới tìm hắn, không ngờ tới là hai “người câm”.

Thực ra Hải Đông chết, Tô Hiểu đã không chuẩn bị tham gia vào chuyện trong ngành sát thủ. Lúc trước hắn trở thành sát thủ, một là vì rèn luyện năng lực chiến đấu, hai là thời cuộc bức bách, không cho phép hắn lựa chọn.

Hiện giờ hắn đã đủ mạnh, hắn có quyền lựa chọn, ai dám can thiệp quyền lựa chọn của hắn sẽ phải trả giá thật đắt.

Chỉ có đủ mạnh mới có thể sống tự do, câu này nói được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn trong chuyện này.

Cuộc sống yên bình ở hiện thực bắt đầu, chuyện làm ăn trong tiệm trang sức của Tô Hiểu đã không thể dùng thảm đạm để hình dung. Bắt đầu từ khi hắn trở lại trấn nhỏ, tiệm trang sức này chưa từng khai trương, hay là nói, từ khi tiệm này khai trương tới nay, cơ bản không bán được đồ.



Chạng vạng, Tô Hiểu ngồi trước tiệm trang sức, gió nhẹ phất phơ, Bố Bố ngồi bên cạnh đang chơi game, thỉnh thoảng bị tức xù lông, đó là bị đồng đội mắng.

Tô Hiểu nghe thấy rõ tiếng mắng chửi tuyệt vọng truyền từ trong di động ra, Bố Bố dùng cẩu trảo gõ chữ đáp trả. Nhưng có thể làm gì, Bố Bố ngây thơ không mắng lại đối phương, hơn nữa phương thức “mắng người” của Bố Bố rất kỳ lạ, ví dụ như:

“Ngươi ngu, ngươi ngu, ngươi ngu…”

“Ngươi rất ngu…”

“Cắn trả, cắn trả, cắn trả lại đi…”

Bố Bố tức giận đến mức đưa di động cho Tô Hiểu, ánh mắt giống như muốn nói: “Chủ nhân, giúp ta mắng tên ngốc này.”

Bảo Tô Hiểu chém người hắn am hiểu, bảo mắng người ta, vẫn nên quên đi.

Tô Hiểu cầm di động, năm phút sau hắn ném di động cho Bố Bố, tiếng mắng chửi của đội hữu đã biến mất.

“Thói xấu.”

“Đây tuyệt đối là đổi người chơi.”

Đồng đội của Bố Bố trong game truyền ra tiếng thổn thức, nếu nói trò chơi của Tô Hiểu là độ khó ác mộng, vậy game của Bố Bố nhiều nhất là cấp độ nhập môn.

Cuộc sống yên bình trôi qua rất nhanh, lúc trước Tô Hiểu chiến đấu liên tục hai thế giới, bây giờ thần kinh căng thẳng được thả lỏng và thanh tĩnh lại. Sự thực chứng minh, ở thế giới hiện thực thả lỏng tinh thần là quá trình không thể thiếu, Luân Hồi Nhạc Viên sẽ không lập ra quy tắc vô dụng.

[Nhắc nhở: Thế giới diễn sinh mới sắp mở ra, Liệp Sát Giả sắp trở về Luân Hồi Nhạc Viên, mong đảm bảo bên cạnh không có người chứng kiến.]

[Đang truyền tống… Hoàn thành truyền tống.]

Khi Tô Hiểu lấy lại tinh thần, hắn đã ở trong phòng chuyên thuộc.

A Mỗ ngồi dưới đất, trước khi Tô Hiểu rời đi ra lệnh cho nó, chính là thành thật ở lại phòng chuyên thuộc.

A Mỗ vô cùng nghe lời, nó không chỉ thành thật đợi ở phòng chuyên thuộc, còn ngồi dưới đất không nhúc nhích. Sau khi Tô Hiểu rời đi, A Mỗ chưa từng uống một giọt nước.

Ùng ục…

Bụng A Mỗ kêu vang ùng ục, lúc trước Bố Bố chuẩn bị cho nó lượng lớn đồ ăn, nó căn bản không cử động.

Tô Hiểu và Bố Bố đều hơi nghi ngờ một chút, con hàng này lại tuyệt thực sao? Nhìn kỹ, căn bản không phải có chuyện như vậy, A Mỗ đang mở to mắt nhìn trừng trừng đồ ăn, đôi mắt trâu sắp tái đi.

“Ăn đi.”

Tô Hiểu vừa ra lệnh, A Mỗ trực tiếp lao về phía những đồ ăn kia. Thịt thăn, hải sản, rau dưa salad đều nhét hết vào miệng.

“Chết đói ta mất.”

A Mỗ ăn quá hăng say, khiến Bố Bố ở một bên nhìn đều đói bụng.

[Nhắc nhở: Liệp Sát Giả sẽ tiến vào thế giới diễn sinh vào 50 phút sau.]

Nhắc nhở của Luân Hồi Nhạc Viên xuất hiện, Tô Hiểu lần này tiến vào thế giới diễn sinh bình thường, đã lâu rồi hắn không nhận được nhiệm vụ chính. Thế giới Ác Ma Cổ Bảo không có nhiệm vụ chính, thế giới Toaru Majutsu không có nhiệm vụ chính, cuộc chiến tranh đoạt thế giới cũng không có. Tuy thế giới Chén Thánh có nhiệm vụ chính, nhưng bị người của Huyết Môn quấy đến hỏng bét.

Nhiệm vụ cũng phân chia cấp độ, khen thưởng cao nhất là nhiệm vụ chiến tranh, thứ yếu là nhiệm vụ chính, lại sau đó là nhiệm vụ ẩn giấu. Bên dưới nhiệm vụ ẩn giấu là nhiệm vụ nhánh, còn các loại nhiệm vụ săn giết không dễ thống kê.

Là nhiệm vụ chính khen thưởng xếp hạng hai, đương nhiên rất được Khế Ước Giả hoan nghênh, Tuy nhiệm vụ chính trừng phạt cơ bản đều là trừ thuộc tính hoặc cưỡng ép xử quyết, nhưng mà nhiệm vụ chính liên kết chặt chẽ với nội dung vở kịch của thế giới diễn sinh, sẽ tiếp xúc với nhiều nhân vật trong vở kịch và sự kiện, vậy thì đại biểu càng có nhiều cơ hội đạt được lợi ích.

Tô Hiểu im lặng đợi thế giới diễn sinh mới hàng lâm, bây giờ hắn còn sót lại 500 điểm Nhạc Viên Tệ. Sau khi chế tạo A Mỗ, Tô Hiểu còn thừa 24.500 điểm Nhạc Viên Tệ, trong đó 2 vạn Nhạc Viên Tệ dùng để chế tạo dược tề số 1, còn lại 4.500 điểm Nhạc Viên Tệ bị hắn tiêu vào phố máy móc, dùng để làm ra một loại đạn dược đặc biệt.

[Nhắc nhở: Bởi vì Liệp Sát Giả đã lên cấp 3, cần cưỡng chế trải qua mở ra tính thế giới cỡ lớn (một lần).]
Bạn cần đăng nhập để bình luận