Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 713: Sinh Vật Không Dễ Chọc

Ryuudou Temple cháy mười phút, dưới nỗ lực của mấy trăm tên Oán Thị, tuy hỏa lực được khống chế, nhưng không có cách nào tiêu diệt hoàn toàn.

Lúc Oán Thị thủ lĩnh dẫn mọi người tới con đường thông giữa đại vương điện và công đường, đập vào mắt là mười mấy thi thể.

Những thi thể này đều không hoàn chỉnh, rải rác trên con đường rộng ba mét, mùi máu tanh nồng nặc xông vào mũi.

- Đuổi theo, tuyệt đối không thể để kẻ xâm lấn tiến vào cung điện chính.

Vẻ mặt Oán Thị thủ lĩnh âm u, dẫn người xông vào trong công đường.

Công đường ở giữa Ryuudou Temple, nơi này chiếm diện tích không rộng, nhưng rất nhiều phòng, những phòng này có một số dùng để tĩnh tu, có một số thì dùng để ở.

Lúc này ở sâu trong công đường, trước một cánh cửa đi về phía cung điện chính.

Mấy chục tên Oán Thị canh giữ ở đây, cho dù Ryuudou Temple cháy bọn họ cũng không dao động, chỉ canh giữ ở đây.

Trên đỉnh một căn phòng cách đó không xa, Tô Hiểu ngồi xổm trên ngói lưu ly, hắn giết một đường từ đại vương điện tới đây, trong lúc đó giết ít nhất mấy chục tên Oán Thị.

Trải qua một quãng thời gian thích ứng, Tô Hiểu đã quen với biến hóa của đao thuật.

Nếu là lúc trước, khi đối mặt với mấy chục tên Oán Thị hắn sẽ không có biện pháp, nhưng bây giờ đã khác, nếu như xông vào, những Oán Thị này không ngăn được hắn.

Sở dĩ Tô Hiểu vẫn không cử động, là vì trong mấy chục tên Oán Thị có một con động vật.

Oán sinh vật không hoàn toàn chỉ có nhân loại, trong đó còn có các loại động vật, chỉ là ngoại trừ chuột ra, oán sinh vật loại động vật rất hiếm.

Hình thể của động vật kia gần giống báo săn, bộ lông trên người phần lớn là màu đen, lông ở đỉnh đầu và sau lưng có màu trắng.

Tô Hiểu nhìn thấy con này, mơ hồ có cảm giác quen thuộc, trong lúc nhất thời không nhớ ra được, sau khi nghĩ một lát, cuối cùng hắn cũng nhớ ra là gì.

Đây là một con lửng mật chuyển hóa thành oán sinh vật, không biết những Oán Thị này lấy lửng mật đâu ra.

Lửng mật thuộc loại động vật ăn thịt, hình thể không lớn, thích ăn ong mật, có lúc cũng ăn rắn độc, ăn rắn hổ mang dễ dàng như ăn spicy strip, tính khí của con vật này nóng nảy, trong giới tự nhiên căn bản không có sinh vật nó sợ, trong cuộc đời không phải đang đánh nhau, thì là đang trên đường đi đánh nhau, bởi vì có đặc điểm bộ lông trắng trên đầu, cho nên được gọi là anh đầu húi cua.

Sau khi con lửng mật này biến thành oán sinh vật, rõ ràng là hình thể to hơn, anh đầu húi cua vốn có hình thể cứng đối cứng được với sư tử, báo săn, sau khi hình thể lớn hơn, nhất định là sức chiến đấu tăng mạnh.

Tô Hiểu từng thấy được một tin, có một anh đầu húi cua làm hàng xóm với sư tử, phía giữa cách một song sắt, nhưng vì sư tử khiêu khích, anh đầu húi cua đào động suốt đêm, cuối cùng vượt qua song sắt dưới đất, thành công đại chiến với sư tử, càng quan trọng hơn là, anh đầu húi cua lại thắng, con sư tử kia vì mặt bị anh đầu húi cua cắn một cái rất tàn nhẫn, cuối cùng nằm viện, đây là tin tức chân thật, không phải vô căn cứ.

Tô Hiểu nhìn về phía anh đầu húi cua cách đó không xa, trên bộ lông của nó còn có thể thấy một ít vết máu.

Ngay lúc Tô Hiểu tính toán vào cung điện chính kiểu gì, tiếng bước chân dồn dập truyền tới, là Oán Thị thủ lĩnh dẫn người tới.

Oán Thị thủ lĩnh luôn ngắm nhìn xung quanh, xác định xung quanh không có gì khác thường, hắn ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhìn anh đầu húi cua cách đó không xa, miệng Oán Thị thủ lĩnh há to, con này lục thân bất nhận, mới chuyển hóa thành oán sinh vật, đã cắn vào đùi hắn ta một cái, cắn mạnh vào đùi hắn ta xong, nó còn treo trên đùi hắn ta năm ngày, năm ngày không ăn không uống, sẽ cắn chết, khi đó anh đầu húi cua thuộc sinh vật mới, thực lực kém xa bây giờ.

- Hakiba, nơi này có dị thường gì không?

Oán Thị thủ lĩnh mở miệng, ở trước cửa cung điện chính, đầu húi cua đang chợp mắt mở mắt ra.

Anh đầu húi cua lắc đầu, từ ánh mắt có thể nhìn ra, rõ ràng nó đã thành sinh vật có trí khôn.

“Phù!”

Anh đầu húi cua lộ ra cái miệng đầy răng nanh, phát ra tiếng gào đặc biệt.

- Ta biết đây là địa bàn của ngươi, nhưng bây giờ có kẻ xâm lấn, quyết không thể để kẻ xâm lấn tiến vào...

Oán Thị thủ lĩnh còn chưa nói hết lời, anh đầu húi cua nằm trên đất đứng dậy, ngẩng đầu nhìn về phía Oán Thị thủ lĩnh.

- Này, ngươi...

Không đợi Oán Thị thủ lĩnh nói hết, bốn trảo của đầu húi cua nhanh chóng đạp đất, thả người nhảy lên một cái xông về phía Oán Thị thủ lĩnh.

Nhìn thấy anh đầu húi cua khí thế hùng hổ xông tới, Oán Thị thủ lĩnh hối hận, vì sao lúc trước hắn ta lại chuyển hóa con này thành oán sinh vật, con vật này quá hiếu chiến.

Bất đắc dĩ, Oán Thị thủ lĩnh chỉ có thể nhanh chóng lùi về sau, tốc độ của hắn ta rất nhanh, chỉ vài bước đã lùi ra xa.

Anh đầu húi cua dễ dàng từ bỏ như thế sao? Đương nhiên là sẽ không, bị chuyển hóa thành oán sinh vật, các hạng mục cơ thể tăng mức độ lớn, anh đầu húi cua vốn có dũng khí quyết chí tiến lên, bây giờ lại có cơ thể cường hãn.

Bùm, bùm...

Sau tiến nổ vang, khóe miệng anh đầu húi cua chảy máu đi từ trong phòng đổ nát ra, tuy nó bị đánh cho sưng mặt sưng mũi, nhưng trong miệng nó có một mảng da thịt.

Tình cảnh này rơi vào trong mắt Tô Hiểu, không thể nghi ngờ, đây là một cơ hội, cơ hội hắn đợi đã lâu.

Tô Hiểu lặng yên không một tiếng động nhảy từ trên đỉnh mái nhà xuống, khi rơi xuống đất, hắn lập tức sử dụng Soru xông về phía cửa cung điện chính.

Tuy trước cửa có mấy chục tên Oán Thị, nhưng hiện giờ phải phá vòng vây đi qua, sau này còn có cơ hội tốt như vậy hay không thì không biết.

- Hắn chính là kẻ xâm lấn, giết hắn ta!

Oán Thị thủ lĩnh trên đùi bị cắn một mảng da nổi giận hét lên, nhưng Tô Hiểu đã dùng Soru vọt tới trước cửa.

Hô hấp của Tô Hiểu chậm dần, hắn biết cơ hội chỉ có một lần, nếu không thể lập tức xông tới, như vậy hắn sẽ phải đối mặt với bao vây tấn công của một trăm tên Oán Thị.

Cho dù tốc độ xuất đao của hắn tăng lên trên diện rộng, nhưng đối mặt với bao vây tấn công của hơn trăm tên Oán Thị + Oán Thị thủ lĩnh + anh đầu húi cua, cơ hội phá được vòng vây ra ngoài rất nhỏ.

Lúc này chỉ có hơn mười tên Oán Thị chắn trước người Tô Hiểu, hơn mười tên Oán Thị này cắn chặt răng, xương vỏ ngoài trắng bệch bao bọc cánh tay, sinh thành vũ khí đủ loại kiểu dáng.

Tô Hiểu liếc mắt nhìn xung quanh qua một cái, với tốc độ của Oán Thị thủ lĩnh và anh đầu húi cua, hắn có tổng cộng 4 giây phá vòng vây.

Cho Trảm Long Thiểm vào bao, Tô Hiểu bày ra tư thế Bạt Đao Trảm.

Hoàn Đoạn.

Coong!

Một vòng ánh đao màu lam nhạt khuếch tán ra, khi chém ra Hoàn Đoạn, Tô Hiểu lập tức chém ra mười mấy đao về phía cánh cửa, mỗi đao đều chém ra ánh đao.

Hoàn Đoạn khuếch tán ở xung quanh, ánh đao và Hoàn Đoạn cùng đánh về phía cửa lớn.

Tô Hiểu không để ý tới Oán Thị thủ lĩnh và anh đầu húi cua ở phía sau, mà theo sát ánh đao xông tới trước.

Hoàn Đoạn tiếp xúc với kẻ địch trước, tuy xương vỏ ngoài của Oán Thị rất cứng, nhưng đánh chém của Hoàn Đoạn không phải ngồi không.

Trong khoảnh khắc, Oán Thị ở gần cửa bị chém thành hai đoạn, sau đó là ánh đao chém bọn họ thành thịt nát đầy trời.

Rầm một tiếng, cánh cửa đi về phía cung điện chính bị ánh đao chém nát, Tô Hiểu trực tiếp nhảy vào trong cửa.

Chỉ cần tiến vào khu vực cung điện chính, Tô Hiểu sẽ nghĩ biện pháp thoát khỏi truy binh ở sau lưng, sau đó tìm kiếm cây đèn linh hồn ở khu vực cung điện chính.

Tô Hiểu vừa bước vào cung điện chính, chẳng biết vì sao nhịp tim hắn đập rối loạn một lát, giống như bước vào một nơi không rõ.

Nhìn Tô Hiểu bước vào khu vực cung điện chính, đôi mắt của Oán Thị thủ lĩnh sắp lồi ra, cung điện chính là cấm địa của bọn họ.

Oán Thị thủ lĩnh đứng tại chỗ, một cái cốt câu sinh ra trong lòng bàn tay hắn ta, dài chừng hai mét.

Oán Thị thủ lĩnh nắm chặt cốt mâu trong tay, bắp thịt toàn thân nhô lên, cả người cong lại, giống như cung tên tràn ngập uy lực, cánh tay hắn ta vung ra, dùng toàn lực ném cốt mâu trong tay phải, khi cốt mâu tung ra, bắp thịt trên cánh tay phải của hắn ta nhanh chóng khô quắt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận