Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 354: Tự Treo Trên Giá Sắt

Bỗng nhiên bản vẽ Minh Vương thay đổi vị trí, Phong Nãi và nam tử súng lục lập tức phát hiện không đúng.

Franky không thể rời khỏi Tower of Justice trong khoảng thời gian này, hai người cũng không phải kẻ ngốc, vậy thì đại biểu bản vẽ Minh Vương đã rơi vào tay người khác.

Không chỉ Phong Nãi và nam tử súng lục nghĩ tới điểm này, đám Quốc Túc cũng nghĩ tới.

Một lựa chọn gian nan đặt trước mặt bọn họ, có nên rời khỏi Tower of Justice không.

Băng hải tặc Mũ Rơm và đám CP9 sắp bắt đầu loạn chiến, đến lúc đó sẽ là thời cơ mò được thứ tốt.

Nếu nhiệm vụ thất bại khấu trừ thuộc tính, mấy người sẽ dứt khoát rời khỏi Tower of Justice, nhưng trừng phạt nhiệm vụ thất bại là khấu trừ Nhạc Viên Tệ, điều này khiến bọn họ do dự rồi.

Lúc mấy người do dự, Tô Hiểu đã rời khỏi bản đảo, đến tiền đảo.

Đám Khế Ước Giả ở tiền đảo không rõ lắm, bọn họ đã từ bỏ hoàn thành nhiệm vụ chính, nhưng hôm nay bản vẽ Minh Vương lại chủ động đưa tới cửa, hạnh phúc tới quá đột ngột.

Tô Hiểu mang theo Bố Bố tới nhà ga đoàn tàu biển ở tiền đảo, trong nhà ga trống trải không có một bóng người.

Cầm Trảm Long Thiểm trong tay đứng trong nhà ga, cảnh cáo của Luân Hồi Nhạc Viên càng ngày càng gấp gáp.

[Cảnh cáo: Người làm trái quy tắc số 9740 đã ở trong vòng 100 mét, Liệp Sát Giả cần phải ứng phó cẩn thận.]

[Cảnh cáo: Người làm trái quy tắc số 9740 đã ở trong vòng 30 mét, Liệp Sát Giả cần phải ứng phó cẩn thận.]

Tô Hiểu ngắm nhìn bốn phía, trong cảm nhận không có bất luận người nào, nhưng cảnh cáo của Luân Hồi Nhạc Viên không ngừng xuất hiện.

- Đi ra đi, trốn cũng không có ý nghĩa gì đâu.

Tô Hiểu đứng tại chỗ, giống như đã phát hiện vị trí của kẻ địch.

- Lại có một người tới chịu chết.

Giọng nói truyền từ xung quanh tới, không thể phán đoán được âm thanh phát ra từ hướng nào.

[Cảnh cáo: Người làm trái quy tắc số 9740 đã tới gần Liệp Sát Giả trong vòng 10 mét, kiểm tra thấy người làm trái quy tắc số 9740 là 9/10 vật chủng ngoại lai, kết giới không gian đã mở ra.]

Xung quanh xuất hiện tấm chắn màu vàng nhạt, phạm vi bao phủ là 200 mét.

- Lại là kết giới đáng ghét này.

Một bóng người xuất hiện cách Tô Hiểu không xa, bóng người này đã không thể xưng là nhân loại, chỉ có thể coi là sinh vật hình người.

Toàn thân sinh vật hình người dính đầy chất lỏng màu xanh sẫm, chất lỏng màu xanh sẫm nhỏ từ trên sinh vật hình người xuống đất, tiếng xì xì do mặt đất bị ăn mòn vang vọng.

- Ngươi là Liệp Sát Giả đúng không, hê hê hê.

Sinh vật hình người nói những lời kinh người, đồng thời còn phát ra tiếng cười quỷ dị.

Tô Hiểu không lên tiếng, hắn có loại cảm giác bất an, lúc trước chiến đấu với nam tử súng lục hắn không có cảm giác này.

- Loại người như ngươi ta giết quá nhiều, ngoại trừ trở thành chất dinh dưỡng của cơ thể ta ra, thì không có khả năng khác.

Đôi mắt màu lục của sinh vật hình người lấp lóe sát ý, cái lưỡi dài phân nhánh liếm môi một cái.

Tô Hiểu cau mày, sao tên này không giống nhân loại, không có cảm giác của Khế Ước Giả.

Nếu như có loại sinh vật tương tự sinh vật hình người, đó chính là người sao Kara hắn gặp lúc trước.

- Khế Ước Giả cấp 9, ngay cả khảo nghiệm nhất giai cũng chưa từng dám tới giết ta, can đảm lắm.

Sinh vật hình người nghiêng đầu nhìn Tô Hiểu, đôi mắt giống như là đôi mắt của động vật máu lạnh.

Xì.

Tảng lớn sương màu lục phun từ trong cơ thể sinh vật hình người ra, sương khói màu lục nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh.

[Liệp Sát Giả chịu ăn mòn “độc tố không biết”, mỗi giây chịu 2 điểm thương tổn.]

[Liệp Sát Giả chịu ăn mòn “độc tố không biết”, hiệu quả khôi phục giảm 50% (hiệu quả khôi phục giá trị sinh mệnh tự nhiên và sử dụng vật phẩm khôi phục).]

Tô Hiểu đã nín thở, nhưng vẫn bị độc tố ăn mòn như cũ, độc tố của đối phương xâm nhập thẳng vào cơ thể.

Ánh mắt hắn nhìn xung quanh, không biết Bố Bố đã ẩn nấp đi đâu rồi.

- Như vậy, bắt đầu liệp sát đi.

Bắt đầu mở Thanh Cương Ảnh, Tô Hiểu lấy mấy viên bom luyện kim đặc cấp ra ném lên đất, bỗng nhiên cơ thể xông lên trước, xông về phía sinh vật hình người.

- Xà Chi Độc.

Cái bụng của sinh vật hình người nhô lên cao, miệng há to, một vùng lớn nọc độc phun ra.

Tô Hiểu đang xông về phía trước dừng bước, có thể nói nọc độc ở trước mặt phô thiên cái địa, căn bản không thể xông lên trước được.

Phốc một tiếng, một vùng lớn nọc độc rơi lên trên đất, mùi hôi thối gay mũi truyền tới, chỉ ngửi mùi vị này thôi, Tô Hiểu đã cảm thấy đầu hơi choáng váng.

Tuyệt đối không thể bị loại kịch độc này chạm vào, bằng không không chết cũng nửa tàn.

Kẻ địch rất khó giải quyết, tiến lên rất khó khăn, mà giá trị sinh mệnh của Tô Hiểu đang dần giảm xuống, đánh lâu dài là không thể.

Nhìn địa hình xung quanh, hoàn toàn trống trải, chỉ có ít ghế dựa, loại địa hình này có lợi với hắn.

Tô Hiểu hơi nghĩ một lát, viên bom luyện kim đặc cấp trên đất thay đổi hình dạng, biến thành mấy chục con ếch.

Ếch nhỏ màu trắng nhảy rất nhanh trên đất, Tô Hiểu vòng qua nọc độc trước mặt xông về phía sinh vật hình người.

- Nhân loại ngu ngốc, muốn tới gần người như vậy thì ta sẽ thành toàn cho ngươi, nhớ kỹ, người giết ngươi tên là Habak.

Nọc độc trên người Habak bắt đầu phun trào, nó chủ động xông về phía Tô Hiểu.

Tô Hiểu cầm Trảm Long Thiểm trong tay, bước nhanh tới trước mặt Habak, chém một đao xuống.

Habak nở nụ cười khinh thường, giống như không quan tâm đánh chém của Tô Hiểu, móng vuốt bọc nọc độc vỗ vào ngực Tô Hiểu.

Xì xì.

Trường đao chém qua, nọc độc văng tung tóe.

“A! !”

Habak phát ra tiếng kêu thảm thiết, đạo sóng âm khuếch tán ra.

Răng rắc…

Thủy tinh trên cửa sổ nhà ga xuất hiện vết rách, trong đầu Tô Hiểu vù một tiếng, trong mắt xuất hiện rất nhiều bóng chồng.

Nhanh chóng lùi về sau vài bước, Tô Hiểu lắc đầu, bóng chồng ở trước mắt biến mất.

Cơ thể Habak đang run rẩy, nọc độc bị quăng tung tóe mà lên, trên cổ xuất hiện một đạo dấu vết màu lam.

Vừa nãy là một đao chém đứt cổ Habak, cảm giác không chém tới thật thể, giống như chém lên một đống nọc độc.

Năng lượng Thanh Cương Ảnh xâm nhập vào trong cơ thể Habak, Habak đau tới mức con mắt đều bắt đầu trở nên trắng dã.

Loại cơ hội tốt này đương nhiên Tô Hiểu sẽ không bỏ qua, xông lên trước chính là hai đao.

Xì xì, xì xì.

Nọc độc tung tóe, đỉnh đầu và sống mũi Habak xuất hiện hai vết trảm, tuy chém không có hiệu quả, năng lượng Thanh Cương Ảnh có thể thương tổn được đối phương.

- Không thể tha thứ, lại dám thương tổn được ta.

Cơ thể Habak dừng run rẩy, mắt nhìn chằm chằm Tô Hiểu.

- Kịch độc, không có thực thể, có trí khôn, rốt cuộc là sinh vật gì.

Tô Hiểu rất nghi ngờ, Luân Hồi Nhạc Viên ngoại trừ nhân loại còn chọn những chủng tộc khác trở thành Khế Ước Giả à? Khả năng không lớn, những Khế Ước Giả mà hắn từng gặp đều là nhân loại.

Thầm suy tính đối sách trong lòng, rõ ràng là chém không có hiệu quả, cho dù Thanh Cương Ảnh có chút hiệu quả, nhưng muốn giết đối phương còn kém xa.

- Độc Chi Thống.

Habak giơ một móng vuốt đặt trước miệng, mép quai hàm nhô lên sau đó dùng sức thổi một hơi.

Vèo…

Một vệt lục mang bắn về phía Tô Hiểu, hắn vừa định né tránh, nhưng tốc độ của đạo lục mang kia quá nhanh, đâm thẳng vào trong bụng dưới của hắn.

[Liệp Sát Giả chịu ăn mòn “Độc Chi Thống”, trong 3 giây chịu 120 điểm thương tổn chân thật, cũng mang vào hiệu quả đau nhức.]

Tô Hiểu kéo quần áo ra, phát hiện trên bụng xuất hiện một dấu vết màu xanh sẫm to bằng đồng tiền xu.

Bỗng nhiên cảm giác đau nhức truyền tới, trên trán Tô Hiểu nổi gân xanh, trên mặt đầy mồ lạnh.

Đau, đau tới tận cốt tủy, không chỉ như vậy, điểm sự sống của hắn đang nhanh chóng giảm xuống.

- Bố Bố.

Nghe thấy tiếng la của Bố Bố, Bố Bố lập tức khởi động năng lực lòng trung thành hộ chủ, giá trị sinh mệnh của Tô Hiểu khôi phục một đoạn dài, đến bây giờ hắn mới biết vị trí ẩn thân của Bố Bố.

Ngẩng đầu nhìn, Bố Bố đang treo trên giá sắt ở nhà ga.

Xin lưu ý, Bố Bố không dùng móng vuốt nắm cái giá hoặc cắn vào giá, nó dùng đuôi hình thành hình chữ U, treo ở trên giá sắt! Lúc này đang treo ngược.

Không chỉ Tô Hiểu sửng sốt, Habak cũng sửng sốt.

- Đây là giống loài mới gì thế?

Nghe thấy Habak gọi mình là giống loài, Bố Bố rất phẫn nộ, ánh mắt kia giống như đang nói: “Ngươi mới là giống loài mới, cả nhà ngươi mới là giống loài mới.”

Thực ra, Bố Bố nói đúng…
Bạn cần đăng nhập để bình luận