Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 782: Canh Khó Ăn

Trải qua cân nhắc thiệt hơn một lát xong, Tô Hiểu quyết định tạm thời không sử dụng chiến công, cũng chính là tiền dư.

Tuy số lượng công huân của Luân Hồi Nhạc Viên có hạn, nhưng trước khi đánh hạ cứ điểm quan trọng Kurotsuchi, đám Khế Ước Giả không thể đổi hết sạch công huân của Nhạc Viên, mà so với công huân của Nhạc Viên, giá kết tinh linh hồn cũng không cao, ánh mắt của mỗi nhóm mạo hiểm đều tập trung vào kết tinh linh hồn, số lượng Khế Ước Giả trong nhóm mạo hiểm rất nhiều, so với điểm thuộc tính, bọn họ tiêu hao kết tinh linh hồn càng to lớn hơn.

Ở chỗ nhân viên hậu cần không bán ra kết tinh linh hồn (đại), còn kết tinh linh hồn (trung) hoặc kết tinh linh hồn (tiểu), Tô Hiểu không có nhu cầu cao với hai thứ này.

Kết tinh linh hồn có thể phân tán sự chú ý của mỗi nhóm mạo hiểm, chuyện này sẽ khiến tốc độ công huân của Nhạc Viên bị đổi sẽ chậm đi.

So với tồn kho còn 191 điểm công huân của Nhạc Viên, [cành cây Thánh Tượng Thụ] chỉ còn 1 cái sẽ cạnh tranh càng quyết liệt hơn, tuyệt đối không chỉ mình Tô Hiểu nhìn chằm chằm thứ này.

Hơn nữa tiền lời của [cành cây Thánh Tượng Thụ] còn có tác dụng tốt nhất, nếu Tô Hiểu tăng thuộc tính thể lực lên đến 79 điểm, giá trị pháp lực tăng lên tới 2700 điểm xong sử dụng [cành cây Thánh Tượng Thụ] nữa, số lượng giá trị pháp lực và giá trị sinh mệnh tăng lên sẽ rất kinh người.

Về phần tại sao không tăng giá trị pháp lực lên tới giữa 2900 ~ 3000 điểm sử dụng [cành cây Thánh Tượng Thụ], là vì chuyện này căn bản không hiện thực, cho dù Tô Hiểu có thể tồn tại ở thế giới chiến tranh, hắn cũng sắp đối mặt với thế giới lên cấp, độ khó của thế giới lên cấp không thấp hơn thế giới chiến tranh, có lúc quá câu nệ với hoàn mỹ chỉ có thể mang tới hủy diệt.

Một khi giá trị pháp lực của Tô Hiểu có thể đạt tới 2700 điểm, 15% tiền lời chính là 405 điểm giá trị pháp lực, khái niệm này có ý nghĩa gì.

Còn tăng số lượng giá trị sinh mệnh, bởi vì giá trị sinh mệnh không thể sáng tỏ số liệu hóa ra tổng trị số, số lượng tăng lên hắn tạm thời không biết được, có thể xác định một điểm là, số lượng tăng lên nhất định không thấp.

Đối mặt với tiền lời 405 điểm giá trị pháp lực, Tô Hiểu quyết định để tiền đấy, huống hồ dùng chiến công đổi công huân của Nhạc Viên, có rất lớn trình độ là Luân Hồi Nhạc Viên đảm bảo tiền lời cho những Khế Ước Giả thực lực không mạnh.

Phải biết rằng, con đường nhận được công huân của Nhạc Viên không chỉ ở cửa hàng chiến công, đánh giết thủ lĩnh của quân địch có thể nhận được 1~3 điểm công huân của Nhạc Viên, đánh giết Khế Ước Giả phe địch nhận được 3~5 điểm công huân của Nhạc Viên, đó mới là cái chính, đổi công huân của Nhạc Viên ở cửa hàng chiến công, chỉ là một cách làm nguy hiểm thấp hơn.

Nghĩ thông suốt điểm này, Tô Hiểu càng kiên định với quyết tâm giữ chiến công, có thể đổi được công huân của Nhạc Viên ở cửa hàng chiến công thì tốt, cho dù không đổi được, hắn cũng có thể dựa vào thực lực nhận được công huân của Nhạc Viên, thực lực mạnh không lo không có chỗ đạt được lợi ích.

Tô Hiểu đóng danh sách đổi, mùi khét gay mũi truyền đến, chỉ thấy nhân viên hậu cần Nicolas Caesar cầm một ống nghiệm trong tay, trong ống nghiệm chứa đầy chất lỏng màu nâu xám, chất lỏng sền sệt, nhìn như nước mũi.

- Sao có thể như vậy, đừng mà, lúc trước chưa từng xuất hiện thuốc thử màu sắc này.

Nicolas Caesar giơ tay muốn ném ống nghiệm qua một bên, Tô Hiểu đột nhiên mở miệng.

- Nếu như ngươi không muốn thiêu hủy nơi này, tốt nhất là nên cẩn thận xử lý thứ đó.

Tuy Tô Hiểu không biết rõ thành phần của chất lỏng trong ống nghiệm, nhưng với tri thức (chế tạo bom luyện kim: Lv20) + (luyện kim dược tề học: Lv20) tích lũy được, hắn có thể phán đoán ra thành phần chất lỏng trong ống nghiệm rất không ổn định, không đạt tới mức độ nổ tung, đợi ma sát với không khí nhất định sẽ bùng cháy.

- Cái gì?

Nicolas Caesar nhăn mũi lại, có chút không cao hứng.

- Nếu như không có chuyện gì khác, thì rời khỏi nơi này đi.

Trong giọng nói của Nicolas Caesar có chút không kiên nhẫn, hắn ta rất tự tin đối với thuật luyện kim của địa tinh mình, chưa tới lượt một tên binh sĩ chỉ có thể giết người chỉ giáo.

“Ồ.”

Tô Hiểu đi ra ngoài lều to, hắn sẽ rời đi đơn giản như vậy à? Đương nhiên không, thân phận của Nicolas Caesar có chút đặc biệt, nếu như kết bạn với đối phương, sẽ có nhiều chỗ tốt.

- Phương pháp chế tạo bom lỏng thô, tuy phốt pho dễ cháy, nhưng nó sẽ sinh ra phản ứng dây chuyền với nhiều loại nguyên liệu, đặc thù lớn nhất của bom lỏng chưa hoàn thiện có màu nâu xám, dạng nửa chất lỏng...

Tô Hiểu đi ra khỏi lều, hắn mới bước ra khỏi lều một bước, phía sau truyền tới tiếng la.

- Đợi đã!

Nicolas Caesar liếc nhìn ống nghiệm trong tay, lại liếc nhìn Tô Hiểu.

- Phốt pho xanh là một trong những thành phần then chốt của bom lỏng, điểm cháy thấp, nhiệt độ đốt cháy cao, dễ thu được...

Theo mấy câu của Nicolas Caesar, Tô Hiểu có thể xác nhận, đây là một tên luyện kim sư sứt sẹo.

- Vậy sao, vậy không làm phiền nữa.

Tô Hiểu tiếp tục đi ra ngoài, Nicolas Caesar vốn tràn ngập không phục có chút nôn nóng. Ở trong quân đoàn Thiết Huyết, chỉ có hắn ta hiểu rõ thuật luyện kim, bình thường không có đối tượng giao lưu, cuối cùng bây giờ cũng xuất hiện người hiểu luyện kim học, sao hắn ta có thể để đối phương dễ dàng rời đi?

Thực ra Nicolas Caesar không cho rằng thuật luyện kim của Tô Hiểu cao siêu cỡ nào, nhưng hắn ta cần gấp một người trong nghề thảo luận nghiên cứu hiện giờ, dù sao nghiên cứu khô khan này đã hai năm không có tiến triển.

- Nói cái gì quấy rầy hay không, đây đều là phận sự phải làm.

Nicolas Caesar để ống nghiệm trong tay xuống, kéo một cái ghế gỗ trong chồng rách nát bên cạnh ra.

- Ngồi đi, ăn bữa sáng chưa?

Đột nhiên có thái độ nhiệt tình như vậy có chút ngoài dự liệu của Tô Hiểu, lúc trước hắn còn chuẩn bị “câu cá”, bây giờ nhìn lại, hoàn toàn không cần thiết.

- Cảm ơn, ta ăn rồi.

Tô Hiểu ngồi lên cái ghế chỉ có ba chân, nếu như không phải hắn có cân bằng tốt, tuyệt đối không thể bình tĩnh như vậy.

Nicolas Caesar bưng ra nửa bát “canh rau dại” ở dưới đài thí nghiệm, đây là tối hôm qua hắn ta ăn còn thừa, càng quá đáng chính là, một bên bát còn thiếu góc.

- Đừng khách sáo.

Đối mặt với “chiêu đãi nhiệt tình” của Nicolas Caesar, Tô Hiểu liếc nhìn chất lỏng vẩn đục không rõ trong bát, khóe miệng giật giật.

- Đừng khách sáo, loại “thứ tốt” không rõ lai lịch này, tự ngươi hưởng dụng đi.

- Ồ, rất biết hàng đấy.

Nicolas Caesar bưng nửa bát “canh rau dại” lên, chậm rãi uống, uống rất hăng say, điều này khiến người ta hoài nghi, thứ này kinh khủng như bề ngoài.

Uống mấy ngụm “canh rau dại” xong, Nicolas Caesar liếm khóe miệng như vẫn còn thèm, cảm khái:

- Dùng Geham chế ra canh, trước sau vẫn mỹ vị như vậy.

- Geham?

Tô Hiểu chưa từng nghe nói tới loại nguyên liệu nấu ăn “Geham” này.

- Đại tràng của trâu hoang rửa sạch + bàng quang heo + mệnh căn của cự ma + rễ cây hoa Quý Lam, cùng băm nhỏ hong khô, gọi chung là Geham, phát minh của ta, thứ này có tác dụng đặc biệt.

Nicolas Caesar giơ ngón cái lên, Tô Hiểu hiểu ý của đối phương, chính là bát canh kia có tác dụng tráng dương.

Nguyên liệu của bát canh này khiến Tô Hiểu không thể tiếp nhận được, đả kích mắt xích hệ thống bài tiết + hệ thống tiết niệu, khiến dạ dày hắn cảm thấy không khỏe, phải biết rằng, Tô Hiểu là người có thể ngồi lên đống xác hưởng dụng bữa tối.

Khoan khoái ~ khoan khoái, Nicolas Caesar pha ít thịt vụn không rõ vào trong uống sạch bát canh, lúc này gương mặt Tô Hiểu đã tái nhợt, hắn nhìn thấy bên trong bát canh kia lờ mờ có vật thể nhỏ như phân trâu.

- Múc cho ngươi một bát nhe?

Khi Nicolas Caesar nói ra câu này, rõ ràng là có chút đau lòng.

- Cảm ơn ý tốt, không cần!

Tốc độ từ chối của Tô Hiểu rất nhanh, đừng nói là uống, hắn nhìn nước canh vẩn đục kia thôi cũng đã muốn ói ra.

- Trước tiên không thảo luận vấn đề bữa sáng, ngươi giống như hiểu một chút về luyện kim học?

Nicolas Caesar cẩn thận cất cái bát rách một góc, từ điểm này có thể nhìn ra, đây là một tên vô cùng keo kiệt, muốn kiếm được thứ tốt từ trên người gia hỏa này, cần tốn rất nhiều công phu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận