Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 493: Đổi Tay

- Con chó kia ở đâu, cho ngươi một cơ hội cuối cùng.

Ám Vương Minas thở ra ma khí, chỗ cằm có chất lỏng màu vàng nhỏ xuống, xem ra mấy ngày nay Bố Bố hỏa vượng.

- Giết ta, nó sẽ xuất hiện.

Tô Hiểu chậm rãi tới gần Ám Vương, thực lực của đối phương quá mạnh, hắn không có phần thắng, nhưng kẻ địch đã ở trước mặt, không thể lùi bước.

- Xem ra đó là thuộc hạ của ngươi, chú lùn.

Ám Vương cúi đầu nhìn về phía Tô Hiểu, ở dưới Ám Vương cao hơn ba mét, chiều cao của Tô Hiểu nhân loại bình thường rất thấp.

Tô Hiểu xông lên, đến hiện giờ không cần phí lời nữa, giết chết Ám Vương xong nghĩ biện pháp rời khỏi rừng rậm màu đen, sau đó tới khu vực bình thường tìm một chỗ vượt qua thời gian thí luyện còn lại, nếu khói đen ở rừng rậm màu đen biến mất, vậy thì lùi tới khu vực đất đỏ.

Tô Hiểu xông nhanh lên trước, Ám Vương nắm chặt tay, nếu như thực lực của nó thức tỉnh hoàn toàn, một quyền có thể đập bẹp Tô Hiểu.

Đáng tiếc chính là, Ám Vương chưa thức tỉnh hoàn toàn, muốn một quyền đập chết Tô Hiểu là nằm mơ.

Duy trì khoảng cách hai mét, một tay Tô Hiểu cầm đao, một đao chém về phía cổ Ám Vương.

Ám Vương không nhúc nhích đứng tại chỗ, không tấn công cũng không phòng ngự.

Trảm Long Thiểm cắt qua không khí phát ra tiếng nghẹn ngào, lưu lại từng đạo thất liên màu lam nhạt, chém lên cổ Ám Vương.

Keng!

Tiếng kim loại đan xen vang lên giòn giã truyền đi rất xa, Tô Hiểu cau mày, đối phương dùng cơ thể mạnh mẽ chống đỡ đánh chém của hắn.

Lực phản chấn truyền tới tay, tay phải của Tô Hiểu tê dại một lát.

Sắc mặt Ám Vương cũng không được tốt, bởi vì nó bị thương, một chút máu xuất hiện ở cổ, trong cơ thể có năng lượng xâm nhập, khiến nó chịu đựng đau nhức khó có thể tưởng tượng.

Ám Vương dùng tay lau máu trên cổ, đưa tay đặt trước mặt.

- Lại có thể thương tổn được ta, đáng được khen ngợi.

Khi Ám Vương nói chuyện vết thương ở cỗ đã khép lại.

Tô Hiểu nhân cơ hội lùi về sau hai bước, vừa nãy hắn đã bám năng lượng Thanh Cương Ảnh lên Trảm Long Thiểm, còn chém vào chỗ quan trọng của đối phương, đáng tiếc không thể chém được đầu đối phương.

Sắc bén của Trảm Long Thiểm + đại sư đao thuật chỉ có thể miễn cưỡng phá tan phòng ngự của Ám Vương, nguyên nhân rất đơn giản, cấp độ của Ám Vương cao hơn Tô Hiểu quá nhiều, tuy chưa thức tỉnh hoàn toàn, nhưng sức phòng ngự của Ám Vương không yếu bớt đi.

Phù…

Bỗng nhiên Ám Vương biến mất trước mặt, tiếng xé gió truyền từ phía sau tới, Tô Hiểu lập tức cúi đầu.

Một nắm đấm đen xì lướt qua đầu hắn, một quyền này vừa nhanh vừa mạnh, sức mạnh thì không thể xoi mói.

Nhảy ra xa mấy mét, Tô Hiểu suy nghĩ đối sách trong đầu, đánh chém của hắn có thể phá tan biểu bì của Ám Vương, chuyện này đủ rồi, chỉ cần có thể chém kẻ địch bị thương, năng lượng Thanh Cương Ảnh có thể xâm nhập vào trong cơ thể kẻ địch, do đó thiêu đốt giá trị pháp lực của kẻ địch, mỗi lần có thể tạo thành ít nhất 50 điểm thương tổn chân thực.

Mở Thanh Cương Ảnh hoàn toàn mỗi phút tiêu hao 30 điểm giá trị pháp lực, giá trị pháp lực của Tô Hiểu còn thừa 1306 điểm, có thể duy trì Thanh Cương Ảnh 43 phút.

Tô Hiểu nhìn về phía Ám Vương, toàn thân đối phương đen xì, giống như một tráng hán do hắc thạch điêu khắc ra, chém không xuyên đánh không nát.

Nếu như trong vòng 43 phút Tô Hiểu không thể giết chết Ám Vương, vậy hắn không có một phần thắng nào, nhưng nghĩ tới hiệu quả của bùng cháy pháp lực cuối cùng của Thanh Cương Ảnh, Tô Hiểu có chút tự tin.

Thanh Cương Ảnh tạo thành thương tổn đồng thời sẽ thiêu đốt giá trị pháp lực của kẻ địch, Ám Vương có 310 điểm giá trị pháp lực, mấy đao chém ra, Ám Vương không thể dùng bất cứ năng lực liên quan tới pháp lực được nữa.

Trong đầu định ra phương án, Tô Hiểu quyết định đánh tiêu hao với Ám Vương.

Tô Hiểu không nói một lời, sau khi bắt đầu chiến đấu Ám Vương không nói nữa, hai bên im lặng đối lập nhau.

Mấy giây sau, bỗng nhiên Tô Hiểu xông lên, bước dài tới trước người Ám Vương.

Một đao chém ra, lần này Tô Hiểu lựa chọn vị trí cánh tay, hắn đã không tấn công chỗ quan trọng của Ám Vương, lúc này chém tay không khác gì chém chỗ quan trọng, chỉ cần thương tổn được kẻ địch, năng lượng Thanh Cương Ảnh sẽ xâm nhập.

Ánh đao lướt qua, trên cổ tay Ám Vương xuất hiện vết máu, năng lượng màu xanh lam xâm nhập vào vết thương, chỉ trong chớp mắt đã biến mất.

Một đao khiến kẻ địch bị thương, Tô Hiểu không lùi bước.

Ám Vương nghiến răng ken két, cho dù nó là ác ma biến dị, nhưng nó cũng có cảm giác đau, năng lượng Thanh Cương Ảnh khiến nó đau đớn tới mức “dục tiên dục tử”.

Ám Vương không nhìn nắm đấm thép đấm về phía Tô Hiểu, Tô Hiểu nghiêng đầu tránh thoát.

Tránh thoát một quyền, đồng thời trường đao trong tay Tô Hiểu chém về phía ngực Ám Vương.

Ám Vương nhếch miệng cười, bàn tay đen xì lướt ra một đạo tàn ảnh, nắm lấy cổ tay Tô Hiểu.

Đùng!

Tay cầm đao của Tô Hiểu bị Ám Vương nắm lấy, đau nhức truyền tới, đây gần như là tình huống tuyệt vọng, nhưng Tô Hiểu rất bình tĩnh, căn bản không để ý tới tay bị Ám Vương nắm lấy.

Một cái tay đổi lấy một con mắt, đáng giá.

Tuy tay phải bị nắm chặt, nhưng hắn tung Trảm Long Thiểm trong tay phải ra, tay trái nắm chặt chuôi đao, một đao đâm về phía mắt Ám Vương.

Lúc này Ám Vương có hai lựa chọn, một là nhắm mắt, thử xem mí mắt có chống đỡ được việc bị Trảm Long Thiểm đâm thẳng không, hai là buông tay lùi về sau, hai lựa chọn đều có lợi với Tô Hiểu.

Một đao đâm ra chỉ trong phút chốc, Ám Vương không kịp lo lắng nhiều, nó trực tiếp buông tay lùi về sau.

Phụt…

Tia kim loại nắm chặt truyền đến, Ám Vương lùi về sau sửng sốt, Tô Hiểu đâm một đao ra.

Xì xì.

Trường đao đâm vào trong nhãn cầu của Ám Vương thì dừng lại, Ám Vương tay không nắm lấy lưỡi đao Trảm Long Thiểm.

Hai tay Tô Hiểu cầm đao, dùng toàn lực kéo Trảm Long Thiểm từ trong tay Ám Vương ra.

Máu tuôn từ khe hở ngón tay Ám Vương ra, cùng lúc đó Tô Hiểu mở giới đoạn tuyến quấn trên tay Ám Vương ra, nếu như bị Ám Vương nắm lấy giới đoạn tuyến thì phiền phức, giới đoạn tuyến liên kết với bao cổ tay của hắn.

Hai bên đều lùi về sau, Tô Hiểu cầm Trảm Long Thiểm trong tay, mũi đao đang nhỏ máu.

Giơ cánh tay phải lên, cổ tay phải xanh tím một mảng, có thể thấy rõ dấu tay màu tím đen.

Thử nắm tay, cho dù hơi đau nhói, nhưng múa đao không thành vấn đề.

Trảm Long Thiểm được quăng về tay phải, Tô Hiểu không chỉ có thể dùng tay phải múa đao, tay phải chỉ là tay quen dùng mà thôi, ngàn cân treo sợi tóc, tay trái cũng có thể múa đao, chính xác tương tự.

Ám Vương che một mắt, thở hổn hển nặng nề, đây là thở dốc phẫn nộ.

Mới giao đấu hai hiệp, nó lại mất đi một con mắt, sức khôi phục của Ám Vương rất mạnh không giả, nhưng chỉ là đối với thương thế, không thể khôi phục gãy tay gãy chân, huống chi là con mắt.

Một con mắt của Ám Vương bị đâm mù, đây không thể nghi ngờ là một tin tức tốt, Tô Hiểu đã nhìn một con mắt khác của Ám Vương, nếu Ám Vương mù hoàn toàn, vậy hắn thắng chắc rồi.

Trảm Long Thiểm trảm hư không, múa ra một vệt đao hoa.

Bước chân của Tô Hiểu chếch đi, bắt đầu chếch về phía phải của Ám Vương, Ám Vương mù mắt phải, tầm nhìn bên này sẽ thành điểm mù.

Ám Vương khôi phục lại tâm tình, khinh thường trong mắt biến mất, rõ ràng là nó biết mình còn chưa khôi phục thực lực, trước khi nó khôi phục thực lực, kẻ địch trước mặt có thể giết nó.

Đây là dùng tuổi thọ lâu đời đánh đổi, mỗi lần ngủ say đều có thời gian suy yếu.

Trong lúc chiến đấu Tô Hiểu và Ám Vương đều không có thói quen lên tiếng, trên sân chỉ có tiếng bước chân khi bọn họ di chuyển.

Bỗng nhiên cơ thể Tô Hiểu nghiêng về trước, làm bộ muốn xông về trước, Ám Vương lập tức cảnh giác hơn, nhưng đây chỉ là động tác giả.

Bắt đầu từ lúc Ám Vương mù một con mắt, tiết tấu chiến đấu do Tô Hiểu nắm trong tay.

Nhưng Tô Hiểu nhớ một điểm, quyết không thể bị Ám Vương nắm lấy, quyết không thể, Ám Vương có năng lực dùng tay không xé hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận