Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 489: Ám Vương

Hai tay lão Baltic nâng bản đồ tấm da thú kia lên, đây là thứ tổ tiên lão ta dùng máu tươi và sinh mệnh đổi lấy.

Khói đen quanh rừng rậm màu đen không phải biến mất lần đầu tiên, lúc đặc biệt khói đen này sẽ biến mất một thời gian, ngắn thì ba đến năm ngày, lâu thì nửa tháng.

Khoảng cách mỗi lần khói đen biến mất rất dài, cộng thêm văn minh của bộ lạc Asenman càng ngày càng lạc hậu, dẫn đến tin tức mất đi, sau đó đều lan truyền bằng miệng, cộng thêm trùng tộc xuất hiện, tuổi thọ của người Asenman rút ngắn đi, cho nên đến thời đại của lão Baltic, tình hình bên trong rừng rậm màu đen cũng chỉ biết nửa vời.

Hàn tai, bất tử giả, ám vương, đồng hóa, đây là toàn bộ tin tức lão Baltic biết, nhưng địa hình bên trong rừng rậm màu đen được bộ lạc Asenman ghi chép rất rõ ràng.

- Tạm thời chúng ta sẽ không gặp nguy hiểm.

Lão Baltic mở miệng.

- Không nguy hiểm?

Không dù huynh nhìn thanh chủy thủ thủng trăm ngàn lỗ trên đất, bộ dạng như con mẹ nó đang đùa ta à.

- Tương đối.

Lời lão Baltic nói khiến không dù huynh và Tiểu Mê Hồ cảm thấy căng thẳng, nếu như đây không tính là nguy hiểm, vậy sau này bọn họ sẽ gặp phải chuyện gì.

“Gào! !”

Ngay lúc mấy người bàn luận, ở phía xa truyền tới tiếng gào rú.

- Đây là… Gì vậy?

Tiểu Mê Hồ gian nan nuốt nước bọt, Bố Bố luôn vui vẻ cũng cụp đuôi.

- Nếu như ta đoán không sai, đó là tiếng gào rú của bất tử giả, chúng ta sắp phải đối mặt rồi.

Lão Baltic rủ mí mắt, lão ta hiểu rõ về rừng rậm màu đen hơn mọi người, cho nên lão ta đã có giác ngộ sẽ chết.

Cho dù không dù huynh hơi thiếu tự tin, nhưng hắn ta vẫn đi đằng trước, đây là trách nhiệm của main tank.

Vị trí của Tô Hiểu ở phía sau không dù huynh, sau đó là Tiểu Mê Hồ, Bố Bố, cuối cùng là lão Baltic.

Tiểu đội nhanh chóng thâm nhập vào rừng rậm màu đen, nhanh chóng tiến tới nơi nguy hiểm, mấy người không có lựa chọn, tuy lão Baltic nói có đủ thời gian, nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, nếu như Nguyên Sinh Chi Chủng tiêu hao hết trước khi rời khỏi rừng rậm màu đen, cho dù là Tô Hiểu cũng sẽ chết, sau khi bị ăn mòn nửa tiếng năm giây phán định chết một lần, đó là tình huống tuyệt vọng cỡ nào.

Tiểu đội tiến lên mười phút thì dừng lại, nguyên nhân là phía trước xuất hiện một bầy “Tê giác”.

Tuy không xác định được đây có phải là tê giác hay không, nhưng bộ dạng loại động vật này tương tự tê giác, nhưng hình thể to lớn hơn.

Số lượng hơn ba trăm tụ tập với nhau, những con tê giác này đang gặm nhắm cỏ non trên đất, thỉnh thoảng ngẩng đầu quan sát bốn phía, lỗ tai dựng thẳng.

Tô Hiểu càng nhìn đám tê giác này càng thấy kỳ lạ, loại sinh vật như tê giác không có nhiều thiên địch, cho nên luôn biểu hiện ra bộ dạng lười nhác, nhưng đám tê giác trước mặt không giống.

- Có cần vòng qua không? Số lượng tê giác như vậy hơi phiền phức.

Đề nghị của không dù huynh rất trọng tâm, nhưng Tô Hiểu đang ẩn thân trong bụi rặm đi ra.

Tất cả tê giác đều ngẩng đầu nhìn về phía Tô Hiểu, dừng ăn, trong từng đôi mắt tràn đầy hỗn loạn.

Tô Hiểu tiếp tục tiến lên, nếu như nơi này là địa cầu, đám tê giác sẽ xông lên trước.

Tình huống ngoài ý muốn xuất hiện, đám tê giác chạy tứ phía giống như con nai hoảng sợ, căn bản không có ý chiến đấu với Tô Hiểu.

Tô Hiểu không rút đao cũng không ngoại phóng khí tức, hắn dùng khí tức của người bình thường đứng trước mặt đám tê giác.

- Những con tê giác này nhát gan thật.

Tiểu Mê Hồ cũng chui từ trong bụi cỏ ra, trên đầu còn có vài chiếc lá.

- Có khả năng những con tê giác này là động vật thấp nhất trong chuỗi thực vật, tương tự thỏ, nai ở địa cầu.

Đây không phải là tin tức tốt, loại sinh thái kỳ lạ này nói rõ, nơi này rất nguy hiểm.

Sau khi tiến lên nửa tiếng, cây cối ở nơi này chậm rãi ít đi, phía trước xuất hiện một tường đá cao to.

Tường đá màu nâu xám, mặt tường chênh lệch không đồng đều, tường đá này là do sinh vật có trí khôn xây, trải qua ăn mòn của năm tháng biến thành như bây giờ.

Đây là một vùng di tích, khắp nơi là tảng đá và trụ đá hình tròn sập một nửa.

Đi vào trong di tích, mấy người phân chia nhau ra kiểm tra tình hình xung quanh.

- Tới bên này.

Lão Baltic la lên, mấy người tới gần lão Baltic.

Lão Baltic ngồi xổm trước một tấm bia đá thấp bé, phía trên có thể thấy mơ hồ văn tự, những văn tự này quá mơ hồ, chỉ có thể nhìn rõ một phần nhỏ.

- Phía trên viết gì thế?

Tuy Tô Hiểu không nhận ra chữ ở phía trên, nhưng hắn từng thấy loại văn tự tương tự, đây là văn tự của người Asenman.

- Lần thứ mười ba, hàn chi, thí nghiệm, thất bại…

Lão Baltic lắc đầu:

- Chữ viết mơ hồ quá, chỉ có thể nhìn thấy những chữ này.

Những tin tức này không có tác dụng gì, mấy người lại phân tán ra lần nữa.

Năm phút sau, mấy người tập hợp ở một đầu khác phế tích, tiếp tục xuất phát tới nơi sâu trong rừng rậm màu đen.

- Có tin tức gì cùng hưởng không?

Không dù huynh vẫn tiến về trước như cũ, bao tay trên tay có hơi nước bốc lên.

- Không có.

Tô Hiểu đề phòng xung quanh bất cứ lúc nào.

- …

Phía sau không có ai nói chuyện.

- Tiểu Mê Hồ, Tiểu Mê Hồ.

Không dù huynh gọi hai tiếng.

- Hả?

Tiểu Mê Hồ đang cúi đầu trầm tư hơi nghi ngờ nhìn không dù huynh.

- Có phát hiện gì không?

- Không có.

Tiểu Mê Hồ gãi đầu, cười áy náy.

“Gâu, gâu gâu gâu…”

Bố Bố kêu vài tiếng, đám không dù huynh không rõ là có ý gì.

- Nó ngửi thấy được mùi kỳ lạ.

Tô Hiểu phiên dịch giúp Bố Bố, đám không dù huynh liếc mắt nhìn Bố Bố, lại liếc nhìn Tô Hiểu.

- Sao ngươi nghe được nó “nói chuyện”, không, hiểu được tiếng kêu của nó.

Đám không dù huynh cảm thấy kỳ lạ.

- Ánh mắt.

Biểu cảm của Tô Hiểu rất bình tĩnh, ý của Bố Bố rất rõ ràng, nhưng cần ở chung lâu dài mới hiểu được.

Lão Baltic ở phía cuối lắc đầu biểu thị lão ta không phát hiện ra cái gì.

Tiểu đội yên tĩnh một cách dị thường, ngoại trừ tiếng giẫm lên cành lá khô ra, không có một chút âm thanh nào truyền tới.

Không nguy hiểm tầng tầng lớp lớp như trong tưởng tượng, mấy người ngoại trừ lúc đầu gặp phải con độc trùng kia ra, thâm nhập rừng rậm màu đen ba tiếng đều không gặp bất cứ nguy hiểm gì.

Lúc đầu còn nghe thấy tiếng động vật gào rú, hay tình cờ có dã thú chạy qua, những dã thú này đều có một đặc điểm, đó chính là không thể dùng để ăn, chúng nó có thể sống sót dưới ăn mòn của Hắc Vụ Chi Nguyên, dù thế nào trong cơ thể cũng có ít độc tố.

Tiến lên bốn tiếng, xung quanh càng yên tĩnh, ngay cả tiếng gió cũng không có, chỉ có thể dùng châm rơi để hình dung, ở trong tình huống yên tĩnh như vậy, Tô Hiểu có thể nghe rõ tiếng hít thở của mỗi người.

Trên trán không dù huynh nổi đầy gân xanh, tình huống hiện giờ còn không bằng một hai con dã thú đột nhiên tấn công, lúc này hắn ta chịu áp lực rất lớn.

- Mẹ kiếp.

Không dù huynh chửi nhỏ một tiếng, trong mắt đầy tơ máu.

Dưới loại dày vò này, tiểu đội thâm nhập rừng rậm màu đen năm tiếng.

- Càng ngày càng nhiều.

Bỗng nhiên Tô Hiểu mở miệng, Tiểu Mê Hồ ở sau hắn sợ hãi tới mức co rụt người lại.

- Dọa… Dọa chết ta rồi, đừng đột nhiên nói chuyện chứ.

Tiểu Mê Hồ xoa mồ hôi lạnh ở thái dương, trong lòng vẫn còn sợ hãi ấn ngực.

- Thứ gì càng ngày càng nhiều?

Mắt không dù huynh đầy tơ máu nhìn Tô Hiểu.

- Thứ ở xung quanh đi theo chúng ta, bằng không ngươi cho rằng vì sao lại yên tĩnh như vậy, là những thứ đó dọa lùi dã thú.

Một tay của Tô Hiểu đặt lên chuôi đao, cảm nhận của hắn nhạy bén nhất, cho nên phát hiện được dị thường đầu tiên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận