Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 281: Khế Ước Giả Xui Xẻo

Tô Hiểu nắm chặt chuôi đao, dùng Trảm Long Thiểm khuấy lên trong lồng ngực cá sấu, xoắn nát nội tạng của cá sấu.

Cá sấu bị đau nghiêng người một cái, cái đuôi trọc lốc kia quất về phía Tô Hiểu.

Rầm.

Cái đuôi này đánh vào hông Tô Hiểu, hắn bị đánh bay.

Tô Hiểu phịch một tiếng ngã xuống đất, mắt tối sầm lại, mùi máu tanh xông thẳng lên yết hầu.

“Khụ…”

Một ngụm máu lớn được ho ra, Tô Hiểu không quan tâm đau nhức trên cơ thể, trong đồng tử lộ ra ánh sáng đỏ, hắn cầm Trảm Long Thiểm xông lên trước, một đao đâm vào trong miệng cá sấu, toàn bộ cánh tay đều đi vào trong yết hầu cá sấu lớn, bắt đầu khuấy khiến da đầu người ta tê dại.

Một tay Tô Hiểu giữ đầu cá sấu, một tay khác cầm đao khuấy trong lồng ngực cá sấu, nếu có người khác ở đây, nhất định sẽ bị dáng vẻ hung hãn của hắn dọa gần chết.

Trong chiến đấu Tô Hiểu là kẻ liều mạng + không sợ chết + tất cả kẻ địch đều phải chết!

Phạm vi giãy dụa nhỏ dần, cuối cùng cơ thể cá sấu xụi lơ, cái bụng đều dẹp xuống.

[Liệp Sát Giả giết cá sấu biến dị.]

Nhận được nhắc nhở này, Tô Hiểu buông đầu cá sấu ra, hắn ngồi phịch xuống một bên.

Vừa rồi Bố Bố dùng năng lực trung thành hộ chủ, bằng không trúng một kích của cái đuôi kia, hắn sẽ tiến vào trạng thái gần chết.

Trung thành hộ chủ (chủ động): Bố Bố tiêu hao 50% giá trị pháp lực, trong vòng ba giây khôi phục 50% giá trị sinh mệnh của chủ nhân, thời gian làm lạnh là 48 tiếng.

Ngồi dưới đất thở dốc một lát, Tô Hiểu ngẩng đầu nhìn thi thể cá sấu, không xuất hiện loại vật phẩm như rương báu, nhưng phần lưng cá sấu tỏa ra hào quang màu tím.

[Đây là sinh vật cấp thủ lĩnh ở “thế giới chiến tranh”, mong Liệp Sát Giả tự mình lấy khen thưởng.]

Đây là lần đầu tiên Tô Hiểu gặp tình huống như vậy, hắn cầm đao đi tới sau lưng cá sấu, ngón tay vuốt ve phần lưng của con cá sấu này.

Tô Hiểu sửng sốt, trong mắt hắn lộ ra vẻ kỳ lạ.

- Còn có… Chuyện tốt như vậy.

Không quan tâm đau xót trên cơ thể, Tô Hiểu dùng Trảm Long Thiểm cắt phần lưng của cá sấu, bắt đầu tách cá sấu ra.

Hai phút sau, trên người Tô Hiểu đầy máu cá sấu, trong tay là một tảng thịt cá sấu, khối thịt này nặng ít nhất 10 cân.

Tảng thịt cá sấu này có đường vân rõ ràng, tỏa ra tia sáng màu hồng nhạt, Tô Hiểu kiểm tra thuộc tính tảng thịt này.

[Tinh nhục của cá sấu biến dị.]

Phẩm chất: Màu tím.

Loại hình: Vật phẩm tiêu hao.

Hiệu quả: Sau khi ăn tảng tinh nhục này sẽ tăng vĩnh viễn +6 thể lực, giá trị sinh mệnh tăng vĩnh viễn 100 điểm.

Nhắc nhở: Không thể bán vật phẩm này, chỉ có tác dụng với người giết nó.

Cho điểm: 150. [Chú ý: Vật phẩm màu tím cho điểm từ 71 tới 150.]

Giới thiệu tóm tắt: Không thể ăn những vị trí khác của cá sấu biến dị, chỉ có khối tinh nhục này mới có thể ăn, trong liên minh nhân loại, tinh nhục của cá sấu biến dị là vật phẩm xa xỉ.

Chú ý: Tinh nhục dùng để ăn này là vật phẩm cường hóa hoàn mỹ, sẽ không sản sinh tác dụng phụ về phương diện gen.

Nhắc nhở: Người ăn nó phải có dạ dày rất xuất sắc.



Nhìn tảng thịt cá sấu trong tay, Tô Hiểu hơi kinh ngạc, hạnh phúc tới quá đột ngột, chuyện này còn có giá trị hơn nhận được một trang bị màu tím cho 150 điểm.

Trước tiên không nói tới thuộc tính thể lực 6 điểm kia, chỉ riêng 100 điểm giá trị sinh mệnh cũng khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Năng lực tấn công của Tô Hiểu rất mạnh, nhưng hắn chỉ có 12 điểm thể lực, điều này đại biểu năng lực kháng đòn và sức chịu đựng của hắn đều không mạnh.

Kiểm tra cẩn thận thuộc tính [Tinh nhục của cá sấu biến dị], luôn mãi xác nhận không thành vấn đề, Tô Hiểu không khỏi lộ ra nụ cười.

Kết thúc chiến đấu, Bố Bố chạy tới bên cạnh Tô Hiểu, nằm trên mặt đất, ra hiệu cho Tô Hiểu cưỡi lên lưng nó, Bố Bố phát hiện Tô Hiểu sắp không kiên trì được nữa rồi.

Sau lưng Bố Bố có một thứ như yên ngựa, đây là Tô Hiểu làm trong Luân Hồi Nhạc Viên, không có thứ này cưỡi lên lưng Bố Bố trong thời gian dài sẽ rất mệt.

Tô Hiểu để [Tinh nhục của cá sấu biến dị] vào trong không gian dự trữ, cưỡi lên lưng Bố Bố, nhất định phải nhanh chóng rời khỏi đây, mùi máu tanh quá nặng rồi.

Ra hiệu cho Bố Bố chạy tới sào huyệt của cá sấu, nơi đó là nơi an toàn nhất, tuy cá sấu đã bị diệt môn, nhưng dư uy vẫn còn tồn tại, thú biến dị khác không dám tới gần nơi đó.

Trạng thái của Tô Hiểu rất kém, tuy giá trị sinh mệnh khôi phục không ít, nhưng thương thế vẫn rất nghiêm trọng, mà liều mạng với cá sấu, khiến hắn tiêu hao lượng lớn thể lực.

Đi tới gần sơn động hơi mở ra, Tô Hiểu cởi quần áo dính đầy máu tươi ra, cũng cất vào không gian dự trữ, lấy mấy thùng nước ra bắt đầu cọ rửa vết máu trên người.

Lúc Tô Hiểu cọ rửa cơ thể, Bố Bố cũng tiến tới, dùng nước Tô Hiểu đổ xuống rửa sạch phần gần eo.

Xử lý vết thương, quấn một ít băng vải lên người, Tô Hiểu đổi một bộ quần áo mới tinh.

Vết thương vẫn còn đang mơ hồ đau, may mà có vầng sáng của nữ thần Băng Tuyết, thương thế chậm rãi khôi phục.

Tô Hiểu lấy [Tinh nhục của cá sấu biến dị] ra, ăn thứ này kiểu gì đây? Ăn thịt sống à?

Sau khi hỏi dò Luân Hồi Nhạc Viên, Tô Hiểu bỏ ý nghĩ dã man này, nướng chín là có thể ăn, nhưng không thể thêm bất luận đồ gia vị gì.

Nhóm một đống lửa, Tô Hiểu nướng thịt cá sấu ở gần sào huyệt của cá sấu.

Mùi thịt bay ra, Tô Hiểu cảnh giác quan sát bốn phía.

Sau khi nướng chín thịt cá sấu, Tô Hiểu xử lý dấu vết hắn để lại, cầm thịt nướng đi về phía sào huyệt của cá sấu, lúc thịt nướng tỏa ra mùi sẽ hấp dẫn thú biến dị rất nhanh, vẫn nên rời đi thật nhanh.

Đi tới sào huyệt của cá sấu, Tô Hiểu ngồi dựa vào vách đá, cầm thịt nướng trong tay cắt ra phần gần 2 cân rưỡi, ăn những thứ này sẽ đạt được hiệu quả tốt nhất, nhiều hơn hắn ăn không nổi.

Ném mấy cân còn lại cho Bố Bố, không biết nó ăn xong sẽ tăng thuộc tính hay không.

Trên giới thiệu tóm tắt là người giết ăn mới có tác dụng, Bố Bố thuộc về hắn, lúc trước chiến đấu cũng có tác dụng, có lẽ sẽ có hiệu quả.

Tô Hiểu ăn thịt cá sấu, thứ này không có mùi vị gì, chính vì thịt quá dày, không thể nướng chín, nên không có cảm giác ngon miệng.

Sau khi ăn xong tảng thịt trong tay, Tô Hiểu nhắm mắt dựa vào vách đá, trong dạ dày rất ấm, cảm giác ấm áp này chậm rãi khuếch tán trong người hắn.

Tô Hiểu giống như ngâm mình trong ôn tuyền, toàn thân vô cùng ấm áp, thậm chí hắn còn hơi buồn ngủ, Bố Bố nằm nhoài bên chân Tô Hiểu, biểu cảm cũng rất hưởng thụ.

Trong cảm giác thoải mái vì biến cường, thời gian trôi qua rất nhanh, đảo mắt đã hơn 40 phút.

Cảm giác ấm áp biến mất, Tô Hiểu mở mắt ra, một đống nhắc nhở chưa kiểm tra xuất hiện.

[Thể lực của Liệp Sát Giả tăng vĩnh viễn +1.]

[Giá trị sinh mệnh của Liệp Sát Giả tăng vĩnh viễn +16.]

[Thể lực của Liệp Sát Giả tăng vĩnh viễn +2.]

[Giá trị sinh mệnh của Liệp Sát Giả tăng vĩnh viễn +29.]





Một loạt nhắc nhở xuất hiện, Tô Hiểu tính toán một chút, cuối cùng hắn tăng 6 điểm thể lực và 102 điểm giá trị sinh mệnh, hơi sai lệch với giới thiệu, dù sao thể chất của mỗi người khác nhau.

Hít sâu một hơi, Tô Hiểu cảm nhận được rõ hơi thở tăng mạnh, cảm giác vô lực trước đó cũng biến mất, có thể nói tinh thần thoải mái, long tinh hổ dược.

Cảm giác lúc thuộc tính thể lực tăng, tốt hơn nhiều cảm giác lúc thuộc tính sức mạnh tăng, dù sao thuộc tính thể lực đại biểu cường độ cơ thể, sức chịu đựng, trình độ khỏe mạnh của cơ thể.

Tô Hiểu kiểm tra thuộc tính thể lực, hiện giờ đã biến thành 20 điểm, tháo trang bị sẽ còn 18 điểm, do +2 điểm Thiên Vương Cạnh Kỹ.

Tuy thuộc tính thể lực thấp hơn những thuộc tính khác, nhưng năng lực sinh tồn của Tô Hiểu tăng trên diện rộng.

Bỗng nhiên hắn phát hiện một chuyện, ngoại trừ thuộc tính mị lực ra, tất cả thuộc tính của hắn đều rất cao.

Cho dù là phát triển cân đối, nhưng tốc độ phát triển của hắn không chậm, đây là chuyện tốt, còn thuộc tính mị lực, tạm thời hắn không nhắc tới, bốn loại thuộc tính cùng phát triển đã là cực hạn của hắn.

Tô Hiểu đứng dậy chuẩn bị bố trí tọa độ thế giới, nhưng bỗng nhiên bụng hắn truyền tới một trận quặn đau, sắc mặt hắn đen lại.

Ùng ục…

Tô Hiểu ôm bụng cúi người lao ra khỏi sơn động, Bố Bố nhìn Tô Hiểu với vẻ không rõ, hai giây sau, ùng ục…

Mặt Bố Bố căng thẳng, cong đuôi chạy ra khỏi sơn động.

Còn chưa chạy được bao xa, Tô Hiểu không kiên trì nổi nữa, sau khi lựa chọn vị trí hắn “bài phóng bên trong” ra, vị trí hắn lựa chọn là gần đó.

Nửa tiếng sau, chân Tô Hiểu hơi run trở lại sơn động, sắc mặt hắn tái xanh, hắn nhớ tới một câu trong giới thiệu tóm tắt: “Người ăn nó phải có dạ dày xuất sắc”.

May mà chỉ tiêu chảy một lần, đây là hiện tượng bài độc, rất có ích với cơ thể.

Tô Hiểu đi tới hang núi, lấy trang bị bố trí tọa độ thế giới từ trong không gian dự trữ ra.

Đây là một cái trụ sắt dài bằng cánh tay, to như miệng bát, phía trên đầy đường vân màu lam, rất có cảm giác khoa học kỹ thuật.

Để “trang bị bố trí tọa độ thế giới” xuống đất, vật này chậm rãi chìm vào trong đất biến mất không thấy tăm hơi, xuất hiện đếm ngược.

[Còn 12 tiếng bố trí tọa độ thành công.]

[Khế Ước Giả đã hoàn thành thủ vệ tọa độ thứ nhất, đang trên đường tới tọa độ thứ hai, dự tính sẽ tới sau 10 phút.]

Tô Hiểu rời khỏi sơn động, đợi ở trên đỉnh núi sơn động.

Khoảng 10 phút sau, hơn 200 Khế Ước Giả chạy tới, mục tiêu là xông thẳng vào sơn động, nhưng đúng lúc này, một tiếng gào thét nổ phổi truyền tới.

- Mẹ kiếp, lão tử đạp trúng phân, là ai làm, thú biến dị đáng chết!

Mười mấy giây sau, lại có tiếng gầm giận dữ.

- Mẹ nó, ta cũng giẫm trúng, một đống thật to, ọe.

Đống thật to đó là Bố Bố làm ra.

Tiếng đáy giày ma sát mặt đất truyền tới…
Bạn cần đăng nhập để bình luận