Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 344: Cháu Nội Của Anh Hùng

Bỗng nhiên Tô Hiểu tìm tới cửa, vừa mở miệng đã muốn rời khỏi đảo thí nghiệm.

Cho dù Hina là tiểu thư ký của Tô Hiểu, nhưng không có quyền quyết định, nhiệm vụ nàng nhận được là bảo vệ an toàn của Tô Hiểu và phòng ngừa Tô Hiểu chạy trốn.

Chuyện rời khỏi đảo thí nghiệm Hina không thể quyết định, Hina phải báo cáo đồng thời cũng phải ổn định Tô Hiểu.

- Byakuya tiên sinh đợi một lát, ta phải liên lạc thuyền trước.

Thay vì nói Hina liên lạc với thuyền, thực tế là liên lạc với bản bộ hải quân.

- Nhanh lên.

Tô Hiểu đứng ở cửa, giống như không có ý định quay lại phòng thí nghiệm, thái độ rất kiên quyết.

Hina lấy một cái Denden Mushi ra bấm, thỉnh thoảng sẽ liếc về phía Tô Hiểu.

Denden Mushi được kết nối rất nhanh, bên trong truyền ra giọng nói trung khí mười phần.

- Ta là Sengoku.

Hina có thể liên lạc trực tiếp với Sengoku, chuyện này có quan hệ chặt chẽ không thể tách rời với chức vụ hiện giờ của nàng.

- Sengoku nguyên soái, chuyện là như vậy…

Hina tự thuật nguyên nhân với Sengoku, khi Sengoku nghe đến Tô Hiểu muốn đi tới đảo Tư Pháp thì hơi do dự.

Nếu đổi lại là bình thường, Sengoku sẽ không từ chối Tô Hiểu đi tới đảo Tư Pháp, dù sao đảo Tư Pháp thuộc bộ môn dưới cờ thế giới chính phủ, Tô Hiểu đi tới đó cũng không sao, huống chi Tô Hiểu vẫn tính là xuất thân từ đội CP.

Nhưng hôm nay thế cuộc ở đảo Tư Pháp không giống, sau khi bắt Nico Robin và Franky, thế cuộc ở đảo Tư Pháp bắt đầu rung chuyển.

Sengoku muốn ra binh trợ giúp đảo Tư Pháp mấy lần, nhưng đều bị đội CP từ chối, hải quân và đội CP không phải cùng một hệ thống, tuy hai bên có hợp tác, hải quân có đội đóng quân nhỏ ở trên đảo Tư Pháp, nhưng hôm nay liên quan đến vấn đề địa bàn nhà mình, bộ môn CP sẽ không lùi bước.

Trừ phi đảo Tư Pháp bị đánh xuyên qua, bằng không bộ môn CP sẽ không cho phép lượng lớn hải quân lên đảo, có ít hải quân đã là nhẫn nại cực hạn.

Hải quân là bộ môn vũ lực dưới cờ thế giới chính phủ, CP là tình báo dưới cờ thế giới chính phủ, tuy hai bên cùng thuộc một thế lực, nhưng có hai vị nắm quyền.

- Đảo Tư Pháp không được, nếu như muốn giải sầu, đến Đông Hải hoặc quần đảo Sabaody thì được.

Câu trả lời của Sengoku khiến Hina khó xử, nàng không dám cò kè mặc cả với Sengoku, Sengoku là thống lĩnh cao nhất của hải quân.

- Đưa Denden Mushi cho ta.

Tô Hiểu cũng biết quyền lực của Hina lớn tới đâu, hắn muốn bàn trực tiếp với Sengoku.

Hina rất thống khổ, bây giờ nàng chịu hai bên tấn công, hai bên nàng đều không thể đắc tội.

- Nguyên soái Sengoku, tiến sĩ Byakuya muốn nói chuyện với ngài.

- Đưa Denden Mushi cho hắn.

Tô Hiểu cầm lấy điện thoại, không hàn huyên với Sengoku, lúc trước sau khi ngả bài với Kizaru, hắn và hải quân đã nửa không nể mặt, chuyện túi chứa chất độc, thái độ của hải quân rất kiên quyết.

- Sengoku, làm cu li cho các ngươi ta không có ý kiến, nhưng hiện giờ hạn chế sự tự do của ta là có chuyện gì, những lời Kizaru nói là đánh rắm à?

Giọng điệu Tô Hiểu không chút khách sáo, nhân nhượng hải quân sẽ chỉ khiến hải quân càng làm trầm trọng hơn, đến lúc nên lộ ra răng nanh rồi.

- Tiểu quỷ, ngươi nghĩ là mình đang nói chuyện với ai?

Giọng điệu của Sengoku bắt đầu không tốt.

- Sengoku tiên sinh, ta có một câu hỏi.

Bỗng nhiên giọng điệu của Tô Hiểu tốt hơn.

- Ngươi nói đi.

- Rốt cuộc là sao ta từ thành viên của đội CP0 thành người của hải quân, trong đó Spandam có tác dụng rất quan trọng đúng không, mà người tên Zero chiêu mộ ta đến, từ đầu tới cuối ta đều chưa từng gặp.

Zero là thủ lĩnh của đặc vụ CP0, sau khi chiêu mộ Tô Hiểu vẫn không lộ diện, ngay cả điện thoại trùng cũng không gọi đến, chuyện này rất không bình thường.

- Để ta trò chuyện với Zero nhé?

Sengoku không lên tiếng nữa.

- Hoặc là nói, Zero là u linh à? Có lẽ hắn ta vốn không phải thủ lĩnh của CP0, mà là người của hải quân.

Sengoku tiếp tục im lặng không lên tiếng.

- Các vị hải quân đúng là dụng tâm lương khổ, tuy ta không rõ thủ lĩnh của bộ môn CP là ai, nhưng hiện giờ hẳn là người đó rất không cao hứng.

Một lát sau, Sengoku thở dài.

- Quả nhiên như Tsuru nói, ngươi là một gia hỏa khó đối phó, ngươi đến đảo Tư Pháp có mục đích gì? Mưu đồ binh khí cổ đại? Hay là muốn gia nhập bộ môn CP?

- Ngươi đang nói đùa à, Sengoku tiên sinh, ai nguyện ý gia nhập những đặc vụ kia, còn binh khí cổ đại, ta không có chút hứng thú đối với việc thống trị, bằng không dựa vào năng lực chế tạo bom của ta, ta hoàn toàn có thể thành lập một đám thế lực hoặc thành lập một băng hải tặc.

Ở đầu bên kia Denden Mushi Sengoku gật đầu, Tô Hiểu nói thật.

- Vậy ngươi đến đảo Tư Pháp là có mục đích gì?

- Ta đi tìm em gái không được à? Hẳn là ngươi từng nghe nói tới Kalifa rồi.

Sengoku im lặng.

- Cái gì? Tìm em gái?

- Đúng vậy, ngươi có thể đi điều tra quan hệ giữa ta và Kalifa, ngoại trừ đè nàng ở trên giường khà khà khà, những chuyện khác bọn ta đều xảy ra.

Tuy Sengoku không biết khà khà khà là có ý gì, nhưng lão ta biết đè trên giường là có ý gì.

Sengoku cười khổ một tiếng, hóa ra là đi tìm phụ nữ.

Chẳng trách Sengoku suy đoán như vậy, không phải IQ của Sengoku không đủ, mà là mục đích của Khế Ước Giả đều rất kỳ lạ.

Mục đích của người bình thường đơn giản là yêu, hận, tham, dục mà thôi, nhưng mục đích của Khế Ước Giả là hoàn thành nhiệm vụ, sống tiếp và trở nên mạnh mẽ.

Sengoku có thể đoán được mục đích của Tô Hiểu mới là lạ, vậy nói rõ bên trong Khế Ước Giả có nội gián.

Cho tới nay Tô Hiểu chưa từng nghe nói, có Khế Ước Giả hợp tác với nhân vật trong nguyên tác bán Luân Hồi Nhạc Viên.

Chuyện đó đã không phải là phương thức tìm đường chết, mà là phương thức chịu chết.

- Lẽ nào Hina không đẹp bằng Kalifa, có nữ thư ký như vậy ở bên cạnh, ngươi còn muốn đi tìm phụ nữ khác.

Tô Hiểu sửng sốt, nguyên soái Sengoku này là lão tài xế à?

- Khụ, không phải kiểu mà ta yêu thích.

- Ha ha ha, đùa chút thôi mà, dẫn theo Hina, nàng có thể đảm bảo an toàn của ngươi.

- Đương nhiên không thành vấn đề.

Denden Mushi bị cắt đứt, trong văn phòng nguyên soái ở bản bộ hải quân sắc mặt Sengoku không được tốt.

Răng rắc, răng rắc… Tiếng nhai nuốt truyền đến.

- Sengoku, rốt cuộc tên tiểu quỷ kia có mục đích gì?

Garp vừa nhai Senbei vừa hỏi, trên ghế salon bên cạnh Garp, là Aokiji.

- Nico Robin hoặc binh khí cổ đại, có khả năng đi tới đảo Tư Pháp là mục đích của hắn ta, hắn ta rất muốn đến đảo Tư Pháp.

Sengoku gõ nhẹ bàn làm việc, vẻ mặt nghiêm túc.

- Vậy ngươi còn thả hắn ta qua đó?

- Vì sao không?

Sengoku đã sắp xếp rõ dòng suy nghĩ, IQ của nguyên soái hải quân tuyệt đối không thể nghi ngờ.

Garp dừng nhai Senbei, lão ta có cảm giác lão hữu của mình nghĩ tới điều gì đó.

- Đảo Tư Pháp không thuộc phạm vi quản lý của chúng ta, hắn ta muốn đi đại náo thì cứ việc đi, chỉ cần không chết ở đó là được, những đặc vụ ở đảo Tư Pháp cũng có thể đánh một lát, móng vuốt càng duỗi càng dài, mà thân phận của Zero không thể lộ ra ánh sáng, không phải vậy bộ môn CP không có bậc thang.

- Vegapunk chính là Zero mời chào, bây giờ cộng thêm Byakuya, hẳn là tên kia của CP đã đạt tới cực hạn chịu đựng, bảo Zero rút về đi, chuyện này do Aokiji đi làm.

Aokiji buồn ngủ tháo trùm mắt ra.

- Ta đi sao? Không hay lắm đâu, chuyện lúc trước…

Bỗng nhiên Sengoku nghĩ tới gì đó, gật đầu.

- Chuyện đó để Garp đi, Zero muốn rút về hơi khó khăn, ban đầu ta đồng ý với hắn ta, khiến hắn ta sống sót rời khỏi bộ môn CP, hiện giờ tới lúc thực hiện lời hứa rồi.

Garp không nói gì, đổ hết Senbei ở trong túi vào miệng, nhai răng rắc, răng rắc.

- Có thể xung đột chính diện không?

- Nếu là lời của ngươi… Có thể.

Garp gật đầu rồi rời đi.

Sengoku ngồi ở bàn làm việc của nguyên soái, đôi mắt lấp lóe ánh sáng.

- Có khả năng Nico Robin không bảo đảm rồi.

- Hả?

Aokiji ở một bên hơi bất ngờ.

- Một đám hải tặc đang tới đảo Tư Pháp.

Xem ra Sengoku rất đau đầu với đám hải tặc kia.

- Đám hải tặc kia cũng không mạnh.

- Không mạnh thật, nhưng trung tướng chúng ta phái ra không bắt được đám hải tướng kia, đại tướng cũng không đáng tin.

Aokiji cười xán lạn, Sengoku thở dài, nợ ơn khó trả nhất.

- Thuyền trưởng của đám hải tặc kia là cháu nội của Garp.

Nghe thấy lời Sengoku nói, Aokiji cũng không bất ngờ, lúc trước lão ta đã biết chuyện này.

- Mà trung tướng phụ trách tiếp nhận Nico Robin ở Gates of Justice, là thuộc hạ cũ của Garp.

Aokiji không nói tiếp, mồ hôi lạnh chảy ra, lão ta cũng từng tha cho băng hải tặc Mũ Rơm một lần.

Aokiji từng là thuộc hạ trực tiếp của Garp, Haki đều là Garp dạy, Garp còn đề bạt lão ta khắp nơi, Garp từng dùng danh vọng của mình mở con đường đại tướng cho lão ta, thế giới chính phủ từng phản đối lão ta trở thành đại tướng, nhưng Garp đã nỗ lực chống lại đám đông đề bạt lão ta.

Không có Garp sẽ không có đại tướng hải quân Aokiji ngày nay, đương nhiên, thực lực của Aokiji cũng không thể nghi ngờ.

Aokiji không thể ra tay giết cháu nội duy nhất của ân sư, không hợp với chính nghĩa trong lòng lão ta.
Bạn cần đăng nhập để bình luận