Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 73: Khải Địch


Chương 73: Khải Địch

Lão giả tử linh giơ tay lên, cái tay tràn đầy nếp nhăn của lão ta nhẹ nhàng run rẩy.

Leng keng…

Lão giả tử linh kéo lục lạc bên cạnh vang lên, khi lục lạc vang lên, một tên tử linh ngồi khoanh chân dưới Tí Hộ Chi Thụ mở mắt ra, bên trong tròng mắt của nó giống như có ngọn lửa xanh thiêu đốt, trên cơ thể mình trần thân trên tràn ngập vết tích.

Sau mấy cái nhảy vọt, tử linh để mình trần thân trên đi tới trước thụ ốc, nó chỉnh lại dung nhan trước, giơ tay gõ nhẹ cửa gỗ.

“Vào đi.”

Giọng nói già nua truyền từ trong cửa gỗ ra, Tử Linh Tộc đứng ngoài cửa đẩy nhẹ cửa gỗ, khi hắn ta thấy tình cảnh bên trong thụ ốc, đôi mắt hắn ta nhanh chóng co rút lại, hơi thở vô cùng khủng bố bùng nổ ra.

“Khải Địch, ngài làm sao vậy.”

Tủ linh để trần thân trên bước nhanh về trước, lão giả tử linh ngồi trên giường gỗ ngẩng đầu lên, mũi miệng lão ta đầy máu tươi.

“Thiết Chi Thủ Byakuya, tìm hắn, giết chết hắn, chỉ có như vậy chúng ta mới có tương lai.”

Một tay của lão giả tử linh đặt ở ngực.

“Móc tim ta ra, tim ta sẽ chỉ dẫn các ngươi.”

Lão giả tử linh nói câu này xong thì mất đi sức lực, dựa vào tường gỗ phía sau, cành lá trên tường gỗ bao bọc lão ta ở bên trong.

“Khải… Khải Địch.”

Tử linh để mình trần thân trên dại ra tại chỗ, nước mắt chảy đầy gò má hắn ta. Thực lực của hắn ta thậm chí vượt qua Dunk Nico, hắn ta thường luận bàn với Dunk Nico mãi đến tận lúc mất mạng, Dunk Nico cũng chưa từng thắng hắn ta một lần.

Hai tiếng sau, liên tục có tiếng khóc truyền đến từ dưới Tí Hộ Chi Thụ, tử linh tộc lên tới hàng ngàn, hàng vạn quỳ gối xung quanh Tí Hộ Chi Thụ, bọn họ có đau lòng gần chết, đã có khóc đến nửa bất tỉnh.

Tử Linh Vương Senmeier quỳ một gối trước Tí Hộ Chi Thụ, Tử Linh Vương sẽ truyền thừa từng đời một, mà “Khải Địch” lại là trăm năm đều không xuất hiện một vị. Đối với Tử Linh Tộc mà nói, các đời “Khải Địch” đều là người bọn họ sùng bái nhất, đom đóm chỉ đường trong đêm tối.

Khải Địch sẽ không nắm quân quyền, tài chính của Tử Linh Tộc, chuyện Khải Địch muốn làm chính là khiến Tử Linh Tộc tiếp tục kéo dài, nếu như không có Khải Địch mà nói, Tử Linh Tộc đã sớm diệt vong từ ngàn năm trước.

Hai tay của Tử Linh Vương Senmeier nâng một trái tim nhỏ máu, trên quả tim này có một dấu ấn, nếu Tô Hiểu nhìn thấy dấu ấn này, hắn sẽ kinh ngạc phát hiện, dấu ấn này tương tự trên 90% với dấu ấn trên tay hắn.

“Dừng chiến tranh với loại người.”

Tử Linh Vương Senmeier đứng dậy, giơ cao trái tim trong tay lên.

“Tìm nhân loại kia, giết hắn, dùng máu của hắn tế Khải Địch.”



Bên trong lãnh thổ của Tử Linh Tộc, hoang mạc Cronin.

Tô Hiểu đi trên hoang mạc, lọt vào tầm mắt là một vùng mờ nhạt, mỗi khi có bão cát dâng lên, đều có mảng lớn đá vụn và cỏ khô bao phủ.

Tô Hiểu đã đi sâu vào lãnh thổ của Tử Linh Tộc hơn hai tiếng, bản đồ hắn nắm giữ hơi đơn sơ, cũng may có thể khiến hắn xác định đại khái vị trí hiện giờ.

Tô Hiểu thâm nhập tới đây, chính là một mình thâm nhập lãnh địa của kẻ địch. Lúc trước hắn đi qua một thôn trang nhỏ, gần thôn trang nhỏ đó hắn tìm được một Tử Linh Tộc bình dân, còn cố ý để đối phương phát hiện. Hắn đây là đang kiểm tra, kiểm tra phải chăng đối địch với tất cả Tử Linh Tộc hay không.

Tử linh nông phu nhìn thấy Tô Hiểu, hầu như là lùi về sau mấy bước theo bản năng, đồng thời rất không có tiền đồ nằm trên đất, giơ cao hai tay.

Chiến tranh thời gian dài, chịu đựng đau xót nhiều nhất không phải các binh sĩ, cho dù là bọn họ chết trận cũng chỉ là thống khổ nhất thời, mà nhân loại và Tử Linh Tộc bình dân, phải chịu khổ quanh năm gặp chiến loạn.

Nhân loại xuất hiện ở lãnh thổ của Tử Linh Tộc cũng không phải là chuyện hiếm thấy, một khi hai bên bạo phát chiến tranh quy mô lớn, khó tránh khỏi có bộ đội cỡ nhỏ bị đánh tan, sau đó lẩn trốn trong lãnh thổ của nhau.

Phản ứng của tử linh nông phu khiến Tô Hiểu xác định được một chuyện, chính là dấu ấn trên tay hắn sẽ không kéo thù hận của cả Tử Linh Tộc. Ví dụ như Tử Linh Tộc trước mắt, trong mắt đối phương ngoại trừ sợ hãi ra, căn bản không có những thứ khác, hoảng sợ đến mức quên căm hận.

Nhằm an toàn, Tô Hiểu cố ý để lộ dấu ấn trên tay cho đối phương thấy. Tên tử linh nông phu kia mơ hồ, suy nghĩ một lúc lâu thì vươn ngón cái với Tô Hiểu, dục vọng cầu sinh rất mạnh.

Có lẽ nguy hiểm không phải đến từ dấu ấn hấp dẫn cừu hận, điều này khiến Tô Hiểu nghi ngờ. Ngay cả Tử Linh Tộc truy sát hắn, vậy thì cũng phải có nguyên do, Luân Hồi Nhạc Viên không có khả năng điều khiển Tử Linh Tộc đến truy sát hắn.

Tô Hiểu không biết chính là, Luân Hồi Nhạc Viên thực sự không điều khiển Tử Linh Tộc, nhưng Luân Hồi Nhạc Viên chơi chết Khải Địch của Tử Linh Tộc, cũng khiến Khải Địch thấy được cảnh tượng nào đó, cảnh tượng rất khủng bố.

Dấu ấn trong trái tim của Khải Địch, lúc mới đầu không thể hoàn toàn khóa chặt vị trí của Tô Hiểu, chỉ có thể khiến Tử Linh Tộc biết được khu vực đại khái vị trí của Tô Hiểu. Dưới tình huống như vậy, Tử Linh Tộc muốn tìm được Tô Hiểu thì cần phái quân đội tìm kiếm, bởi vậy Tô Hiểu chỉ gặp bộ đội cỡ nhỏ, đây chính là giai đoạn ban đầu.

Một khi Tử Linh Tộc xác định được vị trí của Tô Hiểu, sau đó chính là mênh mông cuồn cuộn đại quân vây quét. Khi Tử Linh Tộc điều động quân đội quy mô lớn, bên Tô Hiểu sẽ tiến vào giai đoạn thứ hai, cũng chính là giai đoạn sinh tồn.

Sau khi điều động đại quân tử linh, theo sát mà tới chính là tử linh cường giả. Khi Tử Linh Tộc điều động những cường giả này, Tô Hiểu sẽ tiến vào giai đoạn thứ ba, giai đoạn luyện ngục.

Sau khi giai đoạn thứ ba kéo dài 6 tiếng, sẽ tiến vào giai đoạn thứ tư, cũng chính là giai đoạn ác mộng. Đây là giai đoạn cuối cùng, đến lúc này Tô Hiểu không chỉ đối mặt với vây giết của Tử Linh Tộc, hắn còn bị thế giới này bài xích.

Tô Hiểu ngồi dưới một gốc cây, trong miệng ngậm điếu thuốc, tay cầm bản đồ, Bố Bố ở bên cạnh nằm ngủ say như chết.

Từ vương đô nhân loại đến lãnh địa của Tử Linh Tộc, Tô Hiểu vẫn luôn không nghỉ ngơi, đến hiện giờ khó tránh khỏi hơi uể oải, bởi vậy hắn quyết định nghỉ ngơi một tiếng.

Vị trí của Tô Hiểu cách Thần Chi Tường khoảng 200 kilomet, muốn tới đầm lầy Ám Nguyệt còn cần một hành trình dài. Cho dù không nghỉ một giây, dốc hết tốc lực cũng cần trên 10 tiếng.

Di tích của Diệt Pháp Chi Ảnh ở gần đầm lầy Ám Nguyệt, kế hoạch của Tô Hiểu đơn giản thô bạo, lợi dụng di tích Diệt Pháp Chi Ảnh hoàn thành khảo hạch lên cấp nhóm mạo hiểm. Chỉ cần hắn ở bên trong di tích không ra, Tử Linh Tộc chỉ có thể giương mắt nhìn.

Di tích của Diệt Pháp Chi Ảnh cách thủ đô của Tử Linh Tộc rất gần, đến nay vẫn không có tử linh có thể tiến vào bên trong. Chuyện này chỉ có thể nói rõ một chuyện, chính là Tử Linh Tộc không vào được.

Nghĩ tới điểm này, Tô Hiểu bỏ tàn thuốc trong tay thuốc, đứng dạy. Chỉ cần đến di tích của Diệt Pháp Chi Ảnh trước khi bị đại quân tử linh vây nhốt, vậy thì hắn thắng.

“Đi thôi.”

Tô Hiểu lay tỉnh Bố Bố, cũng gọi A Mỗ đang gặm thân cây trở về, đám người khởi hành lần nữa.

Trong tình huống dốc hết tốc lực đi đường, thời gian trôi qua rất nhanh. Tám tiếng sau, Tô Hiểu hơi thở hổn hển dừng bước, phía sau hắn cũng truyền tới tiếng thở hổn hển, là Bố Bố và A Mỗ, chúng nó đã mệt đến mức trợn tròn mắt.

Đừng cho rằng vội vàng đi tám tiếng rất dễ dàng, trong tình huống Tô Hiểu đi nhanh, Bố Bố và A Mỗ chỉ có thể dùng hết tốc lực mới có thể miễn cưỡng đuổi kịp.

Tô Hiểu đứng tại chỗ, mồ hôi hột từ cằm hắn nhỏ xuống, sở dĩ đứng ở đây, không phải là vì thể lực không theo kịp, mà vì xung quanh quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức quỷ dị.

Đột nhiên Tô Hiểu mơ hồ nghe thấy được tiếng kim loại va chạm, âm thanh là từ mấy chục mét truyền đến. Hắn rút trường đao bên hông ra, một đao trảm về trước.

Boong.

Ánh đao màu lam nhạt thoát khỏi lưỡi đao, chém về phía trước, cuối cùng chém vào đất bùn cách mấy chục mét.

Một rãnh mương sau mấy mét xuất hiện, bên trong rãnh mương là thi thể bị chém thành hai, trong tay thi thể còn cầm một quả cầu kim loại.

Cùm cụp, rắc…

Quả cầu kim loại chuyển động, phía trên bắn ra vòng sáng thô cỡ ngón tay, vèo một tiếng, sương mù màu đỏ xông thẳng lên trời, tốc độ rất nhanh, cuối cùng nổ tung.

Cho dù là ban ngày, nhưng khói cầu màu đỏ trên bầu trời vẫn đặc biệt dễ thấy, còn kéo dài không tiêu tan.

Lúc này Tô Hiểu cách đầm lầy Ám Nguyệt còn khoảng 425 kilomet, cách di tích của Diệt Pháp Chi Ảnh khoảng 436 kilomet.

Bắt đầu giai đoạn ban đầu, không, có lẽ giai đoạn ban đầu không lâu sau sẽ kết thúc, đại quân tử linh mênh mông cuồn cuộn sắp kéo tới, Tô Hiểu sẽ tiến vào giai đoạn sinh tồn.
Chương 1256: Phân công nhau hành động
Chương 74: Phân công nhau hành động

Đạn tín hiệu của tử linh bắn lên không, Tô Hiểu ngửa đầu nhìn đạn tín hiệu giữa bầu trời, không tốn thời gian dài đại quân tử linh sẽ đánh tới.

[Nhắc nhở: Đã tiến vào giai đoạn sinh tồn.]

Nhắc nhở của Luân Hồi Nhạc Viên đại biểu Tô Hiểu thông qua giai đoạn ban đầu ngắn ngủi, tiến vào giai đoạn thứ hai.

“Bố Bố, ghi chép bản đồ này.”

Tô Hiểu ném cho Bố Bố một kim chỉ nam, cũng bảo đối phương ghi chép bản đồ của đế quốc Tử Linh.

Bố Bố cầm lấy máy chụp ảnh, chụp mấy bức với bản đồ của Tô Hiểu.

“Ngươi theo con đường này đi tới đầm lầy Ám Nguyệt, sau đó nghĩ biện pháp tìm được di tích của Diệt Pháp Chi Ảnh ở gần đầm lầy Ám Nguyệt. Đa số cao tầng của Tử Linh Tộc đều biết vị trí của di tích Diệt Pháp Chi Ảnh, Tử Linh Tộc xưng nơi đó là ‘Noto Eco’.”

Noto Eco chỉ là dịch âm, phiên dịch lại ý chính là nơi dừng chân của sinh linh, di tích của Diệt Pháp Chi Ảnh là ở trong chỗ hiểm của đế quốc Tử Linh.

“Gâu.”

Bố Bố kêu lên một tiếng, ý chính là: “Chủ nhân, không cần năng lực trị liệu của bản gâu à.”

“Tạm thời không cần.”

Không phải là Tô Hiểu không cần năng lực trị liệu của Bố Bố, mà là nhất định phải có người đi tìm di tích của Diệt Pháp Chi Ảnh. Kế hoạch ban đầu của hắn là trong giai đoạn ban đầu tìm được di tích của Diệt Pháp Chi Ảnh, trước khi giai đoạn sinh tồn đến thì ở trong di tích.

Khiến hắn không ngờ tới chính là, giai đoạn ban đầu lại ngắn ngủi như vậy, ngắn đến mức vừa mới bắt đầu đã kết thúc.

Tổ hợp Bố Bố và A Mỗ, có thể ứng phó đa số tình huống nguy hiểm. Bố Bố là điều tra, trị liệu, giao thiệp, A Mỗ lại là main tank, cận chiến, khống chế. Càng quan trọng hơn là, chúng nó đều không phải là loài người, hành động ở trong đế quốc Tử Linh sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Bố Bố cẩn thận mỗi một bước đi, theo sau là A Mỗ. Hôm nay vừa chia tức là vĩnh viễn sẽ như vậy, không phải không thể nào xảy ra, mà có tỷ lệ rất cao sẽ xảy ra.

Tô Hiểu là Liệp Sát Giả trong Luân Hồi Nhạc Viên, có thể nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, đồng thời cũng phải gánh chịu nguy hiểm càng to lớn hơn, đây là chuyện rất lâu trước đây hắn đã ý thức được.

Luân Hồi Nhạc Viên không phải là cơ cấu từ thiện, thế giới nguyên sinh cũng không phải phó bản trò chơi, dân ở đây đều có niềm tin và tư tưởng của mỗi người. Ví dụ như tiểu đội trưởng gặp trên Thần Chi Tường, nếu như ở trong “trò chơi”, đây chỉ là một tên NPC ló mặt mấy giây. Nhưng mà ở trong thế giới nguyên sinh chân thực, nhân vật nhỏ như vậy có thể xử lý chuyện rơi đầu ngay ngắn rõ ràng.

Mà Tô Hiểu sắp đối mặt, là đại quân tử linh đếm không hết, bọn họ không sợ sống chết, sẽ tổ hợp thành các loại chiến trận vây giết Tô Hiểu. Thống lĩnh bọn họ là thống soái tử linh càng thêm lão luyện hơn tiểu đội trưởng kia, cũng càng giả dối hơn.

Ở dưới đội hình như thế, sinh tồn cũng không phải chuyện đơn giản, chiến thuật biển người nghe có vẻ dễ dàng tầm thường, nhưng nó cũng là chiến thuật cổ nhất, thường dùng nhất.

Bắt đầu từ bây giờ, chuyện Tô Hiểu cần làm duy nhất là sống tiếp, cũng phá vòng vây tới đầm lầy Ám Nguyệt. Còn Bố Bố và A Mỗ, chỉ cần tìm di tích của Diệt Pháp Chi Ảnh là được.

Bố Bố và A Mỗ đi xa xong, Tô Hiểu không dừng lại tại chỗ, một cẩu một trâu là đi đường vòng cung tới đầm lầy Ám Nguyệt, như vậy mới có thể hạ thấp mức độ lớn khả năng gặp phải quân tử linh. Mà Tô Hiểu thì đi thẳng tới đầm lầy Ám Nguyệt, rất ngang ngược, nhưng cũng có thể tới đầm lầy Ám Nguyệt nhanh hơn.

Đạn tín hiệu không lập tức đưa tới đại quân tử linh, nó chỉ để lộ vị trí đại khái của Tô Hiểu.

Nửa tiếng sau, trong một thôn trang của Tử Linh Tộc.

Bốn phía thôn trang có tường rào, đầu thôn treo một cái đầu động vật, rất giống với xương sọ của sơn dương. Nhiều lần có khói bếp từ trong thôn trang bay ra, nhưng mà trong thôn trang không có nửa tên tử linh.

Tô Hiểu đứng trước thôn trang, nhìn khói bếp bay lên trên nhiều lần, trong thôn trang yên tĩnh tới mức khiến hắn cảnh giác.

Phần lớn kiến trúc trong thôn làm bằng gỗ, trong chuồng gỗ nuôi nhốt gia súc chủng loại không rõ.

Từ khói bếp bay lên bầu trời của thôn trang có thể nhìn ra, thôn dân ở nơi này mới bỏ chạy, mà hành lý đều không kịp thu dọn, giống như có người ra lệnh một tiếng, tất cả bình dân trong thôn bỏ công việc trong tay, sau khi dụi tắt lửa thì tập thể rời khỏi thôn trang.

Thôn trang tương tự, Tô Hiểu dọc theo đường đi gặp qua không chỉ một. Đây là thôn trang thứ tư trên con đường hắn đi, tình cảnh đều tương tự với lúc trước.

Xuất hiện tình huống như vậy chỉ có một khả năng, chính là Tử Linh Tộc đoán được chỗ Tô Hiểu cần đến. Có lẽ bọn họ không đoán được Tô Hiểu muốn tới di tích của Diệt Pháp Chi Ảnh, nhưng nhất định biết Tô Hiểu đi thẳng tới đầm lầy Ám Nguyệt.

Bố trí tất cả đám tử linh này, đầu não tuyệt đối không đơn giản. Đối phương đang tạo áp lực cho Tô Hiểu, chế tạo áp lực vô hình, giống như đang nói với Tô Hiểu: ‘Ta biết ngươi muốn đi đâu, ta sẽ ở trên đường ngươi tất phải đi qua đợi ngươi.’

Bề ngoài nhìn như là như vậy, trên thực tế đối phương còn có mục đích hai tầng khác. Giảm thiểu Tử Linh Tộc bị thương, cũng phong tỏa con đường tin tức của Tô Hiểu, khiến Tô Hiểu không thể nhận được tình báo gì từ miệng bình dân.

Nếu chỉ là một thôn trang như vậy sẽ là trùng hợp, nhưng liên tục bốn thôn trang là như thế, vậy chỉ có một khả năng, chính là Tử Linh Tộc đã thăm dò vị trí đại khái của Tô Hiểu.

Bùm.

Một tiếng vang trầm thấp truyền từ trong nhà dân ở thôn trang ra, đạn tín hiệu màu đỏ bay lên không.

Tô Hiểu nhảy vào thôn trang, nhanh chóng đi tới trước nhà dân phóng ra đạn tín hiệu. Ánh đao lóng lánh, bốn vách tường của nhà dân bị chém nát, gỗ sụp xuống dưới.

Một bóng người thoát ra khỏi đống đổ nát, bóng người này mặc áo giáp da, làn da màu xám trắng, đôi mắt màu xanh lục, mắt xanh da xám là đặc trưng rõ ràng nhất của Tử Linh Tộc.

Sau khi thoát ra khỏi căn nhà, tên tử linh này lao thẳng về phía Tô Hiểu, không có chút do dự. Từ lực chấp hành có thể thấy được, đây tuyệt đối là tử linh binh sĩ, còn là loại thám báo.

Rõ ràng là tử linh binh sĩ đã sớm mai phục ở đây, chỉ đợi Tô Hiểu đến gần thôn trang. Nếu Tô Hiểu thực sự tới nơi này, tử linh binh sĩ chỉ cần làm hai việc, một là phóng đạn tín hiệu, hai là cố gắng ngăn cản Tô Hiểu. Trước khi hắn ta nhận nhiệm vụ, cấp trên của hắn ta đã nói chuyện mấy phút với hắn ta, nội dung đại khái là nếu hắn ta chết, gia quyến của hắn ta áo cơm không lo, dòng dõi ưu tiên được thuê, tiền đồ vô lượng.

Bởi vậy tên tử linh binh sĩ này không chút do dự lao về phía Tô Hiểu.

Lạch cạch một tiếng, nửa quả cầu sắt dấy lên khói đặc rơi xuống trước người tử linh binh sĩ, hắn ta đang lao về trước đột nhiên dừng bước. Trái lại như nghĩ tới gì đó, đột nhiên ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Trên bầu trời không có đạn tín hiệu nổ tung, viên đạn tín hiệu kia bị Tô Hiểu dùng giới đoạn tuyến kéo xuống, một đao chém thành hai đoạn.

Tử linh binh sĩ lập tức móc đạn tín hiệu dự bị bên hông ra, đó là một cái quả cầu sắt to cỡ cái bát, phía dưới còn có khuyên kéo.

Xì xì!

Máu tươi tung tóe, một cái tay bay lên, chẳng biết lúc nào Tô Hiểu đã lao tới trước người tử linh binh sĩ. Tử linh binh sĩ vì tay cụt đau đớn mà kêu thảm thiết, một đao của Tô Hiểu chém cổ họng đối phương.

Máu tươi nóng bỏng phun ra xa mấy mét, Tô Hiểu nghiêng người né tránh, thuận tay đón lấy đạn tín hiệu ở giữa không trung, thứ này có lẽ sau này sẽ có tác dụng.

“Nhân loại, thủ pháp giết chóc của ngươi rất thành thạo.”

Một giọng nam tràn ngập trung khí truyền đến, Tô Hiểu nghiêng đầu nhìn, trên nhà dân cách đó không xa có một Tử Linh Tộc khôi ngô, từ hơi thở của đối phương có thể thấy được đối phương không giống binh sĩ trong quân đội tử linh. Chuyện quan trọng hơn là đối phương rất lưu loát ngôn ngữ nhân loại, không có cảm giác nói không chuẩn.

“Tủ Linh Vương đồng ý, lấy được đầu của ngươi thưởng vị trí Tương Lan, vừa vặn ta rất am hiểu giết nhân loại, tuy ngươi là cường giả trong nhân loại.”

Tử linh khôi ngô nở nụ cười, lộ ra miệng đầy răng phẳng, trông rất dữ tợn khủng bố.

“Nhớ kỹ, ta tên là Ou Nasa.”

Mười mấy giây sau.

Rầm một tiếng, Tô Hiểu ném nửa thi thể trong tay xuống, Ou Nansa tràn đầy máu tươi trên mặt còn sót lại vẻ hoảng sợ.

“Tên này tên là Sa gì nhỉ? Quên đi, đi đường quan trọng.”

Tô Hiểu vẩy máu trên tay, đi ra ngoài thôn trang.
Chương 1257: Binh triều
Chương 75: Binh triều

Tô Hiểu nhanh bước ra ngoài thôn trang, tuy viên đạn tín hiệu kia bị hắn dùng giới đoạn tuyến kéo xuống, không thể nổ tung, nhưng cũng để lại đường sương mù màu đỏ, xông thẳng lên không.

Nếu như đạn tín hiệu hoàn toàn nổ tung, trong mười mấy cây số xung quanh tử linh binh sĩ đều chạy tới bên này, chỉ xuất hiện đường sương mù mà nói, có thể đưa tới tử linh binh sĩ có hạn.

Tô Hiểu vừa ra khỏi thôn trang nhỏ, xa xa có viên đạn tín hiệu bay lên không, nổ tung bùm bùm, viên đạn tín hiệu này cách Tô Hiểu khoảng nửa kilomet.

Viên đạn tín hiệu này mới nổ tung, trong vòng mấy cây số xung quanh có mười mấy viên đạn tín hiệu lục tục nổ tung ở giữa không trung. Chỉ trong nháy mắt, trên không trong vòng mấy cây số xung quanh xuất hiện từng quả cầu khói màu đỏ.

Đạn tín hiệu khiến người ta chú ý nhất, cũng không phải nổ tung sản sinh ra khói đỏ, mà là khi nổ tung phát ra tiếng vang, âm thanh này có thể truyền đi rất xa.

Tô Hiểu quăng Sứ Đồ Chi Nhãn lên giữa không trung, Sứ Đồ Chi Nhãn bay lên trên không. Hắn đã định vị tọa độ trong con mắt máy này, đảm bảo khi hắn ở trong dòng người có thể phân biệt rõ phương hướng.

Sứ Đồ Chi Nhãn có ba chức năng, một là dò xét, chính là năng lực điều tra Tô Hiểu thường sử dụng. Hai là màu cảnh giới, Sứ Đồ Chi Nhãn sẽ dựa theo thực lực của kẻ địch đánh dấu màu sắc, loại năng lực này Tô Hiểu không sử dụng lắm. Hắn càng tin vào phán đoán của mình, có lúc thuộc tính mạnh không có nghĩa là thực lực mạnh.

Còn năng lực thứ ba của Sứ Đồ Chi Nhãn, chính là cảnh giới. Nó có thể cảnh giới tình hình trong vòng nửa kilomet, một khi có sinh vật khả nghi tới gần, Sứ Đồ Chi Nhãn sẽ lập tức báo động trước. Là trang bị màu vàng nhạt, năng lực của Sứ Đồ Chi Nhãn rất thực dụng.

Năng lực thứ ba của Sứ Đồ Chi Nhãn mở ra, trước mắt Tô Hiểu xuất hiện một vòng xanh, rất giống rada. Biên giới vòng xanh tràn ngập điểm đỏ, phỏng đoán can thận phải hơn vạn, vòng xanh đại biểu xung quanh nửa kilomet, điểm đỏ là kẻ địch.

Chỗ biên giới vòng xanh trải rộng điểm đỏ, những điểm đỏ này sắp xếp chỉnh tề, lấy tốc độ không nhanh không chậm tụ lại ở trung tâm, Tô Hiểu ở trung tâm vòng xanh.

Bùm, bùm, bùm…

Tiếng nổ vang rền càng ngày càng gần, Tô Hiểu khống chế Sứ Đồ Chi Nhãn trôi nổi trên không. Bị quân địch vây nhốt đã là tình huống tồi tệ, nếu như lại lạc phương hướng, vậy thì Tô Hiểu chắc chắn sẽ chết dưới chiến thuật biển người.

Sứ Đồ Chi Nhãn có thể chỉ dẫn phương hướng cho Tô Hiểu, đảm bảo hắn có cơ hội phá vòng vây từ trong loạn quân.

Ở trong khói lửa cuồn cuộn, Tô Hiểu nhìn thấy quân đội tử linh đầu tiên, trên người bọn họ mặc áo giáp, cầm trong tay khiên cao gần 2 mét, từng mũi dao trên vũ khí dài lộ ra phía trên khiên.

Bùm, bùm, bùm…

Tiếng nổ vang đinh tai nhức óc này là tiếng bước chân của hơn vạn tử linh, cũng là âm thanh trống trận.

Cách Tô Hiểu 300 mét, từng tử linh binh sĩ cầm khiên trong tay thành vòng tròn vây quanh Tô Hiểu, Tô Hiểu có thể thấy một vòng tường khiên mà thôi.

Tô Hiểu bị vây quanh ở đây không phải vì hắn sơ ý bất cẩn, mà đây là tình huống đương nhiên sẽ xuất hiện.

Tử linh cầm khiên nặng vũ khí sắc nhọn vây quanh Tô Hiểu, chiến lược của bọn họ rất đơn giản, chính là dùng khiên xông tới chỗ Tô Hiểu, cùng sử dụng khiên mấy mặt kẹp lấy Tô Hiểu, sau đó chính là binh khí dài đâm tới.

Nhưng mà trước lúc này, quân tử linh còn có một phần “quà lớn” muốn tặng cho Tô Hiểu.

Tường khiên xung quanh Tô Hiểu không tiếp tục tiến lên phía trước, chuyện Tô Hiểu cần làm kế tiếp vô cùng đơn giản, tìm ra thống soái của quân tử linh này, cũng giết chết đối phương. Sau khi quân tử linh như rắn không đầu, hắn mới có cơ hội phá vòng vây.

Còn giết trên vạn tử linh binh sĩ này, đừng đùa, không phải là giết gà, cho dù một đao của Tô Hiểu là một vùng, hơn một vạn tử linh binh sĩ cũng phải giết rất lâu. Trong lúc này còn có đội tử linh khác đuổi tới, quân tử linh càng tụ càng nhiều.

Đừng nói là tụ mấy trăm ngàn, tụ tập hơn triệu cũng không khuếch đại. Mấy tiếng trước Tử Linh Tộc đã không còn tấn công Thần Chi Tường, mà điều phần lớn quân đội tuần tra lãnh thổ, đợi mệnh lệnh bất cứ lúc nào.

Ánh mắt Tô Hiểu vãn ngắm nhìn xung quanh, ngoại trừ nhìn thấy một vòng tường khiên, hắn không thấy những vật khác. Còn thống soái của đội này, lúc này không phải đang quay phim, tên thống soái kia sẽ không chủ động đứng ra phí lời mấy câu, mà trốn sau tầng tầng binh triều, không cho Tô Hiểu cơ hội chặt đầu.

Ngay khi Tô Hiểu quan sát tình hình xung quanh, đại lễ của Tử Linh Tộc tới.

Vèo…

Tiếng rít từ bầu trời kéo tới, Tô Hiểu ngẩng đầu lên nhìn, trên bầu trời xuất hiện lít nha lít nhít điểm đen, điểm đen này là từng mũi nhọn màu đen hình xoắn ốc, là vũ khí tầm xa “Mộ Vũ Hắc Sắc” bảng hiệu của Tử Linh Tộc.

Khiên phản kích xuất hiện xung quanh Tô Hiểu, sắp bắt đầu hỗn chiến, bởi vậy hắn không lo lắng vấn đề không đủ giá trị pháp lực.

Đối mặt với hỗn chiến, Tô Hiểu rất có tin tưởng. Một là vì năng lực thiên phú của hán, hai là vì hiệu quả phong nhận của Trảm Long Thiểm.

[Phệ Linh Giả]

Hiệu quả thiên phú (bị động): Giết chết mục tiêu xong, cướp được vĩnh viễn 1~30 điểm giá trị pháp lực, cũng khôi phục trị số ngang nhau giá trị pháp lực và giá trị sinh mệnh (nếu như giết địch tăng vĩnh viễn 30 điểm giá trị pháp lực, sẽ khôi phục 30 điểm giá trị pháp lực và giá trị sinh mệnh).

Nhắc nhở: Mỗi thế giới diễn sinh nhiều nhất có thể cướp 200 điểm giá trị pháp lực, nếu giá trị pháp lực cướp đoạt đạt tới hạn mức tối đa, Phệ Linh Giả hoàn toàn kích hoạt, sau khi giết địch tăng 50% hiệu quả khôi phục (nếu thành công cướp đoạt 200 điểm giá trị pháp lực, sau khi giết địch vẫn dựa theo kẻ địch khôi phục giá trị pháp lực và giá trị sinh mệnh tương ứng với thực lực, cũng tăng 50% hiệu quả khôi phục).

Hiệu quả 2 Chí Tôn Phong Nhận: Thị Huyết Lễ Tán (bị động), sau khi sử dụng Trảm Long Thiểm tấn công, chuyển hóa chỗ tạo thành thương tổn 16% thành hiệu quả trị liệu chữa lành cho bản thân.

Hiệu quả 1 của trang bị (Mộc Chi Linh), mộc chi hoạt hóa (bị động – hình thái trang bị loại phòng ngự), mỗi phục +130 điểm tốc độ khôi phục giá trị sinh mệnh, +1200 điểm giá trị sinh mệnh, +40 sức phòng ngự của cơ thể.



Có ba loại năng lực này, Tô Hiểu ở trong dòng người chỉ cần không bị miểu sát hay mất sức, dựa vào năng lực tấn công của tử linh binh sĩ muốn giết hắn rất khó.

Mộc Vũ Hắc Sắc từ trên trời giáng xuống, khiên phản kích xuất hiện xung quanh Tô Hiểu, toàn bộ chắn phía trên hắn.

Sau khi kim thiết kêu giòn vang mấy giây, không còn rơi xuống “Mộ Vũ Hắc Sắc” nữa, mặt đất xung quanh Tô Hiểu đã có trăm ngàn lỗ.

Mộ Vũ Hắc Sắc đợt đầu tiên mới kết thúc, làn sóng thứ hai kéo tới, Tô Hiểu vẫn ở chỗ cũ không cử động, hắn đang đợi tử linh binh sĩ ở xung quanh tới gần.

Liên tục ba làn sóng Mộ Vũ Hắc Sắc qua đi, khiên phản kích phía trên Tô Hiểu đã phủ kín vết nứt, tử linh binh sĩ xung quanh như nhận được mệnh lệnh nào đó, bắt đầu lao về phía Tô Hiểu.

Tiếng trống trận vang lên, tử linh binh sĩ bước chỉnh tề, khiên chậm rãi co rút lại, lọt vào tầm mắt là đầy kẻ địch, người nào nhìn thấy cảnh này trong lòng cũng sẽ chịu áp lực to lớn. Nhưng mà Tô Hiểu đứng yên tại chỗ không cử động, chẳng qua một tay nắm chuôi đao, làm ra tư thế Bạt Đao Trảm.

Tường khiên càng ngày càng gần, 100 mét, 80 mét.

Khi tường khiên áp sát đến Tô Hiểu 50 mét, một vũ khí dài ló ra từ khe hở tấm khiên.

Ô…

Tiếng kèn lệnh xung phong vang lên, tử linh binh sĩ phát ra tiếng rống giận rung trời. Trong tình huống duy trì đội ngũ, bọn họ gào thét lao về phía Tô Hiểu binh triều như thủy triều tuôn ra.

Tô Hiểu hít sâu một hơi, hắn thậm chí cảm nhận được mặt đất dưới chân bắt đầu chấn động. Hơn vạn binh sĩ lao về phía hắn, nếu như không đủ dũng khí mà nói, chân run rẩy cũng không kỳ lạ.

Tô Hiểu không cảm nhận được chân run, trái lại hắn cảm thấy máu tươi trong cơ thể như đang thiêu đốt.
Chương 1258: Phá vòng vây
Chương 76: Phá vòng vây

Khi tường khiên xung quanh cách Tô Hiểu chỉ còn 5 mét, mười mấy thanh vũ khí dài đâm từ khe hở tháp thuẫn ra. Theo vòng vây càng ngày càng nhỏ, đương nhiên là binh lính xung quanh Tô Hiểu càng tụ càng dày đặc, hắn đang đợi cơ hội này.

Tô Hiểu nắm chặt chuôi đao Trảm Long Thiểm, trường đao ra khỏi vỏ.

Boong.

Một vòng tròn ánh đao màu lam nhạt khuếch tán ra, sử dụng Hoàn Đoạn là tốt nhất.

Soạt một tiếng, Hoàn Đoạn đảo qua, từng mặt khiên bị chém đứt, tử linh binh sĩ phía sau khiên đương nhiên không thể may mắn thoát khỏi.

Vòng tròn ánh đao màu lam nhạt khuếch tán ra, chỗ vòng tròn ánh đao đi qua, từng tử linh binh sĩ bị chém ngực, máu tươi tản ra, mùi máu tanh gay mũi khuếch tán.

Áo giáp va chạm, khiên va chạm, trong sáu mươi mét xung quanh Tô Hiểu toàn bộ binh sĩ tử linh ngã xuống, tiếng kêu rên chỉ trong nháy mắt truyền khắp chiến trường, cảnh tượng giống như địa ngục xuất hiện.

Tử linh binh sĩ phía sau căn bản không nhìn thấy phía trước xảy ra chuyện gì, nhưng bọn họ nghe thấy được tiếng kêu rên thảm thiết khiến người ta sợ hãi.

Trong máu tươi là Tô Hiểu cầm trường đao, tia sáng màu lục tụ lại trên tay cầm đao của Tô Hiểu, đây là Trảm Long Thiểm hấp thu được lượng lớn sức sống, có thể nhanh chóng chữa trị vết thương của hắn. Bởi vì trên người hắn không có vết thương, cho nên sức sống tinh khiết này tung bay trong không khí.

Từng tia máu tươi phun tung tóe gò má của Tô Hiểu, hắn nhìn xung quanh, nhấc chân dẫm lên thi thể mới, chủ động nhảy vào biển người lao tới.

Tiếng chém giết, tiếng kêu thảm thiết lập tức thành vùng, Tô Hiểu múa đao chém bay một cái đầu, đồng thời nhấc chân đá tử linh binh sĩ bên cạnh.

Rắc một tiếng vang giòn, cú đá của Tô Hiểu đã gãy mảng lớn xương sườn của tử linh binh sĩ kia. Đối phương nhỏ giọng kêu rên một tiếng, càng muốn lao nhanh về phía Tô Hiểu, đáng tiếc chính là cơ thể của hắn ta chậm rãi mất đi sức lực, có hai cái xương sườn gãy đâm vào trái tim hắn ta.

Xì xì, xì xì, xì xì.

Tô Hiểu chém liên tục ba nhát, ba sợi to màu bạc dừng giữa không trung, một tử linh binh sĩ sững sờ tại chỗ, cơ thể của hắn ta thì vỡ nát ra.

Mới chém giết kẻ địch xong, Tô Hiểu lập tức cúi người, một lưỡi hái sáng như tuyết chém qua đỉnh đầu hắn. Từ sau khi có năng lực Trực Cảm, sau lưng cũng không phải là góc chết.

Tô Hiểu thuận tay nắm lưỡi đao to trên đất lên, cũng không thèm nhìn một cái ném về phía sau.

Lưỡi đao rộng trực tiếp xuyên qua yết hầu tử linh binh sĩ kia, hắn ta lùi về sau mấy bước, buông vũ khí trong tay ra, hai tay nắm lấy lưỡi đao kia. Hắn ta vừa mới nắm lấy lưỡi đao, trước mắt lập tức biến thành màu đen. Hình ảnh cuối cùng mà hắn ta nhìn thấy chính là là một nam nhân cầm trường đao trong tay, xung phong giữa đám tử linh binh sĩ. Đối phương đi tới nơi nào, đều có rất nhiều tử linh binh sĩ ngã xuống.

Đâm nhói truyền từ sườn tới, Tô Hiểu bị một mũi tên kim loại không biết từ đâu ra bắn trúng, bản thân ở trong loạn quân, muốn không mất một sợi tóc là nằm mơ.

Rút tên kim loại ở dưới sườn ra, khi Tô Hiểu chém đầu một tử linh binh sĩ, đã đâm tên kim loại trong tay vào yết hầu một binh lính khác.

Hiện giờ Tô Hiểu rất dũng mãnh, binh sĩ dám to gan tiến vào trong vòng 3 mét của hắn sẽ bị hắn một đao chém đứt yết hầu hay chém xuyên tim, nhưng mà cho dù như vậy, tử linh binh sĩ ở xung quanh quá nhiều.

Tô Hiểu giết địch đồng thời hắn phá vòng vây về một phía, đó chính là vị trí của đầm lầy Ám Nguyệt, dựa theo quan sát của Tô Hiểu, hắn muốn chém đầu thống soái của quân địch tạm thời không thể.

Tình hình trước mắt không giống hai quân giao chiến, thống soái của tử linh chỉ cần bố trí kỹ càng trận hình, hắn ta không cần truyền đạt mệnh lệnh khác.

Bởi vậy tên thống soái của tử linh này đổi áo giáp của binh lính bình thường, muốn tìm được hắn ta trong hơn vạn binh lính, còn không bằng thử trực tiếp phá vòng vây đi ra ngoài.

Kế hoạch chém đầu chết từ trong bụng, Tô Hiểu chỉ có thể dựa vào trường đao trong tay và niềm tin giết ra ngoài, mở ra con đường máu.

Máu tươi tung tóe, tay chân tung bay, Tô Hiểu đã quên chém bao nhiêu tử linh binh sĩ, cũng không có tâm trạng đi đếm. Hắn thông qua Sứ Đồ Chi Nhãn phán định phương hướng, phá vòng vây hướng đó.

Rầm!

Một cước của Tô Hiểu đá nát đầu một tử linh binh sĩ, cũng nắm lấy thi thể của đối phương ném về trước.

Thi thể đập ngã một đám tử linh binh sĩ tụ lại, bọn họ vừa định đứng dậy thì có sóng xung kích kéo tới.

Bùm!

Nổ tung vang vọng chiến trường, ánh lửa độc nhất của bom luyện kim tuôn ra, trong ngọn lửa binh sĩ bị thiêu không ngừng hét thảm, bọn họ kéo áo giáp trên người theo bản năng, đáng tiếc thiêu đốt không phải là áo giáp.

Rất nhanh, mười mấy thi thể cháy ngã xuống đất, Tô Hiểu đã biến mất tại chỗ, nhìn dọc theo con đường máu chất đầy thi thể, Tô Hiểu đã giết ra xa hai mươi mét, con đường máu này nhanh chóng bị binh sĩ xung quanh lao tới lấp kín.

Dựa theo lẽ thường, Tô Hiểu giết trong binh triều như vậy, tử linh binh sĩ xung quanh đã sớm bị hắn giết vỡ mật, thậm chí xuất hiện chạy tán loạn quy mô nhỏ.

Nhưng mà tình hình như vậy chưa xuất hiện, trong mắt đám tử linh binh sĩ xung quanh tràn ngập tơ máu, dáng vẻ không chơi chết Tô Hiểu sẽ không bỏ qua. Còn chiến hữu ngã xuống, đây là chết vì đế quốc, hơn nữa Khải Địch đại nhân đã chết.

Khải Địch chết, rõ ràng kích thích đám tử linh binh sĩ. Khải Địch không có nghĩa là người nào đó, càng như là “đồ đằng” của Tử Linh Tộc, có lúc “đồ đằng” này là hư vô, có lúc thì thực sự xuất hiện. Tất cả Khải Địch đều có cuộc sống đơn giản, cả đời không rời khỏi Tí Hộ Chi Thụ, chỉ dẫn bọn họ.

Hiện giờ “đồ đằng” của bọn họ đã chết, theo suy nghĩ của tử linh cấp cao, cái chết của Khải Địch không thoát khỏi liên quan tới Tô Hiểu, mà đến chỗ binh sĩ này thì thành Tô Hiểu hại chết Khải Địch.

Tô Hiểu là người giết “đồ đằng sống”, những binh sĩ này ước gì có thể ăn tươi nuốt sống Tô Hiểu, căn bản không thể chạy tán loạn.

Tô Hiểu phá vòng vây lao về trước, nhìn như hắn một đao chém giết một vùng tử linh binh sĩ, nhưng mà những binh sĩ này không phải đội tinh nhuệ của Tử Linh Tộc. Nếu như bị đội tinh nhuệ vây quét, Tô Hiểu có thể giết ra khỏi trùng vây hay không còn là ẩn số.

Máu tươi tung tóe, trường đao kêu giòn, Tô Hiểu mạnh mẽ mở ra con đường máu từ trong đại quân tử linh, giống y như sát thần phụ thể.

Chỗ biên giới chiến trường, một “tử linh binh sĩ” đứng trên đồi cao, nhìn kỹ sẽ phát hiện hắn ta chính là thống soái của đội tử linh này.

Thống soái này bàn giao mấy câu với binh sĩ bên cạnh, hắn ta ý thức được Tô Hiểu như vậy khó mà giết được, viện quân còn cần thời gian chạy tới. Nếu như tiếp tục như thế, Tô Hiểu thực sự có thể giết ra khỏi trùng vây, hắn thực sự quá khỏe, tử linh binh sĩ đã không phải từng người chết mà là từng mảng ngã xuống.

Bởi vậy thống lĩnh quyết định, phái kỵ binh ngăn chặn con đường Tô Hiểu phá vòng vây, cũng tiến hành tấn công ngược Tô Hiểu. Một khi bị kỵ binh quấn lấy, Tô Hiểu không dễ thoát thân như vậy.

Thống soái vừa mới hạ lệnh, cách mấy trăm mét có đôi mắt nhìn về phía hắn ta.

Ở giữa chiến trường, Tô Hiểu bóp gãy yết hầu của một tử linh binh sĩ, hắn có thu hoạch ngoài ý muốn, chính là tìm được thống soái của đội tử linh này.

Trong sóng triều tử linh, Tô Hiểu chém liên tục mấy đao, mảng rộng giọt máu bắn tung tóe xung quanh hắn, chém giết mấy tử linh binh sĩ đồng thời hắn thả người nhảy lên.

Một tiếng rầm truyền ra, mặt đất dưới chân Tô Hiểu vỡ nát, hắn nhảy lên cao tận mười mấy mét. Với cơ thể hắn hiện giờ, chuyện như vậy quá đơn giản, về phần tại sao không nhảy cao hơn, là vì dễ bị binh sĩ viễn trình của phe địch bắn thành cái sàng.

Tịch Diệt Công Tước xuất hiện trong tay Tô Hiểu, hắn chỉ có một lát như vậy, lĩnh vực của công tước mở ra, ống ngắm bên trong thân súng Tịch Diệt Công Tước ló ra.

Kéo chốt súng, đồng thời Tô Hiểu dán sát đầu vào ống ngắm, đầu chữ thập nhắm ngay tử linh thống soái phía xa.

Súng này có thể không trúng mục tiêu, Tô Hiểu chỉ nắm chắc ba phần mười, hơn nữa cơ hội chỉ có một. Nếu hắn còn dám nhảy lên, bộ đội tử linh không kích không phải là ngồi không.

Ngón trỏ của Tô Hiểu kéo cò súng, lực đàn hồi của Tịch Diệt Công Tước đẩy hắn bay ra ngoài. Trước khi bị đẩy bay ra ngoài, Tô Hiểu thông qua ống ngắm nhìn thấy một đám mưa máu nổ tung, nửa người trên của tử linh thống soái bị nổ nát.

Thịt nát tung tóe, mấy binh sĩ bên cạnh tử linh thống soái đứng ngây ra tại chỗ.

Khi Tô Hiểu rơi xuống đất, hắn đã cất Tịch Diệt Công Tước, lần này mục đích của hắn chỉ có một, chính là phá vòng vây ra ngoài, hay là giết ra ngoài hoặc chết ở đây.

Một tiếng sau, Tô Hiểu ngồi trên một bộ xác ngựa, máu tươi nhỏ từ cuối sợi tóc của hắn xuống.

Năm phút trước Tô Hiểu thành công phá vòng vây, đội kỵ binh truy kích phía sau cũng bị hắn xử lý, nhưng hắn không vui nổi.

Tuy phá vòng vây thành công, nhưng đây là quân tử linh đầu tiên phát hiện hành tung của Tô Hiểu, nếu như lần đầu bị bao vây đều không giết ra được, vậy Tô Hiểu nên cân nhắc tìm nơi phong cảnh tươi đẹp chôn mình.

Tình hình hiện giờ chính là Tử Linh Tộc đã xây dựng vòng vây càng khổng lồ, lúc trước Tô Hiểu phá vòng vây tiêu hao quá nhiều thời gian, nếu không đoán sai mà nói, mảng rộng khu vực xung quanh đã bị đội tử linh vây quanh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận