Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 579: Lẳng Lặng Nhìn Hắn Ta Trang Bức

Biên cảnh Hỏa Chi Quốc, gần một cứ điểm bí mật của Akatsuki.

Tô Hiểu đứng trước một vách đá, ấn “không chi giới” trên tay lên rãnh lõm vách đá.

Rầm rầm rầm.

Vách đá bay lên, một thông đạo đi vào trong ngọn núi xuất hiện, đi vào thông đạo, vách đá phía sau chậm rãi hạ xuống, trong thông đạo rất tối.

- Lừa người... Nhất định là lừa người, đây rõ ràng là những lời nói dối, Itachi vì bảo vệ ta sao? Lời nói vô căn cứ, ta từng bị hắn ta suýt giết chết mấy lần.

Tiếng gầm gừ của Sasuke truyền từ trong cứ điểm ra, hẳn là Obito đang tự thuật chân tướng cho Sasuke.

- Nếu Itachi thật sự làm vậy, ngươi đã sớm mất mạng rồi.

Giọng Obito truyền tới, giọng điệu ôn hòa.

- Không có khả năng, thậm chí không tiếc dùng nhãn thuật Sharigan Mangekyo giết ta, mục đích của hắn ta là hai con mắt của ta, căn bản không phải bảo vệ ta, còn dám nói những lời linh tinh như vậy, ta nhất định sẽ giết ngươi.

Giọng Sasuke hơi yếu ớt, trong lời nói là không tin Itachi sẽ bảo vệ hắn ta, nhưng từ giọng điệu run rẩy có thể nhìn ra, hắn ta đang dao động.

- Itachi đã sớm tính toán mọi chuyện xảy ra lúc chiến đấu, bọc năng lực của ngươi, lượng Chakra của ngươi, lúc đối mặt với công kích của hắn ta ngươi sẽ ứng phó thế nào, mục đích của hắn ta là đẩy ngươi vào tuyệt cảnh, mục đích làm vậy... Ngươi đã sớm đoán được.

Nghe lời Obito nói, Sasuke khẽ nhếch miệng, trong đầu nhớ lại màn bị Orochimaru phong ấn, cảm giác cơ thể nhẹ nhàng khi đó không giả được.

Obito tiếp tục tự thuật sự thực với Sasuke, tiếng biện giải của Sasuke càng ngày càng nhỏ.

Tô Hiểu đẩy cửa tiến vào phòng, Obito đeo mặt nạ nghiêng đầu nhìn Tô Hiểu, Sasuke cúi đầu, ánh mắt đờ đẫn, giống như đang hoài nghi nhân sinh.

- Mùi máu tanh, gần đây có kẻ địch à?

- Không, trước đó tới gần làng Lá một chuyến.

Tô Hiểu không nói tiếp, Obito gật đầu.

Sasuke ngẩng đầu nhìn Tô Hiểu, trong đôi mắt mơ hồ tràn đầy mê man, đã không còn sự thù hận kiên định trước đây.

- Byakuya, ngươi đến rất đúng lúc, Sasuke, vị này là người cùng hợp tác bắt Vĩ Thú khi Itachi còn sống.

Đồng tử của Sasuke khôi phục một chút.

- Ngươi...

Sasuke còn chưa kịp hỏi, nhưng lại không biết nên nói thế nào.

Tô Hiểu vẫy tay một cái:

- Chuyện về Itachi ta không rõ lắm.

Đốt một điếu thuốc, mùi thuốc lá chậm rãi tràn ngập trong sơn động.

- Ồ, ta chỉ có một câu hỏi.

Sasuke nắm chặt tay.

- Ta và Itachi... Ai mạnh hơn?

Sasuke vừa hỏi câu này, Tô Hiểu và Obito ở đối diện, hai người cùng sản sinh một loại ý nghĩ, chính là tên này lấy đâu ra tự tin vậy.

- Thứ cho ta nói thẳng, đây là câu hỏi ngu ngốc nhất ta nghe gần đây.

Tô Hiểu phả ra một làn khói xanh, khí thế chậm rãi xảy ra thay đổi, giống như có huyết khí tràn ngập trên Trảm Long Thiểm bên hông hắn, loại khí thế làm sinh linh lùi bước này khiến thần kinh của Sasuke căng thẳng.

- Ngươi và Itachi ai mạnh hơn sao? Ngươi có lòng tin giết chết ta không?

Sasuke do dự một lát, nhớ tới tình cảnh gặp Tô Hiểu lần đầu, khi đó mũi đao của đối phương chống lên yết hầu hắn ta, lấy tính mạng của hắn ta bất cứ lúc nào.

- Có lẽ... Không thể.

- Hả? Nói cách khác, ngươi cho rằng ta mạnh hơn Itachi à?

Sasuke gật đầu, trải qua chiến đấu lúc trước, ở trong cảm nhận của hắn ta, Itachi không tính là quá mạnh.

- Cho dù ngươi dùng Sharigan tam câu ngọc và trình độ nhẫn thuật Lôi Độn, ta có thể làm thịt ngươi trong vòng hai mươi phút, còn Itachi... Ta không muốn chiến đấu với hắn ta, tỷ lệ 80% là ta sẽ chết.

Sasuke lắc đầu, giống như không thể tin được.

- Không nói những chuyện này, chỉ riêng trình độ huyễn thuật, ta đã thấy Itachi dùng huyễn thuật khống chế Jinchuriki, còn trình độ huyễn thuật của ngươi, ha ha...

Nghĩ Sasuke không rõ phương thức chiến đấu của Jinchuriki, Obito mở miệng.

- Jinchuriki có thể miễn dịch đa số huyễn thuật, ngươi có thể tưởng tượng thế này, trong cơ thể Jinchuriki phong ấn Vĩ Thú, cho nên có hai loại Chakra và hai ý thức cùng tồn tại bên trong một cơ thể, Vĩ Thú có thể phóng thích Chakra nhiễu loạn kết cấu Chakra của Jinchuriki, huyễn thuật tự sụp đổ.

Vừa nói như vậy, Sasuke hiểu được độ khó của việc dùng huyễn thuật khống chế Jinchuriki, chuyện đó hầu như không thể làm được.

- Itachi thật sự... Có thể sử dụng huyễn thuật khống chế gia hỏa như vậy sao? Hai loại Chakra quấy rầy lẫn nhau, sao huyễn thuật có tác dụng được.

Dưới “dao động” của Obito, Sasuke càng thêm hoài nghi nhân sinh, Tô Hiểu và Bố Bố ngồi một bên xem Obito trang bức.

- Ngươi từng giao đấu với Orochimaru rồi, lúc trước lúc Orochimaru đối mặt Itachi, vừa đối mặt liền bại trận, sau đó Orochimaru phản lại Akatsuki, bắt đầu si mê sức mạnh của Sharigan, đây đều là kế hoạch của Itachi, khiến Orochimaru toàn tâm toàn ý bồi dưỡng ngươi.

Obito cho Sasuke “một đòn trí mạng”.

Sasuke không nói tiếp nữa, Chakra đặc biệt tuôn từ trong đầu ra.

- Đây là...

Con Sharigan của Obito xoay tròn, cuối cùng biến thành hình thái Mangekyou.

- Itachi... Cấp cao làng Lá, ta phải giết những tên kia.

Sasuke đột nhiên ngẩng đầu, Sharigan tam câu ngọc xoay tròn, cuối cùng hình thành hình dạng lục mang tinh, Sharigan Mangekyo của Sasuke xuất hiện rồi.

- Mở Mangekyou sao, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

Tô Hiểu đánh giá Sasuke, Sasuke mới mở Mangekyou thì cơ thể mềm nhũn ngã xuống, hẳn là cảm xúc dao động quá mạnh nên ngất đi.

- Tên này hôn mê mấy ngày thế, hắn ta và Itachi quyết chiến là ba ngày trước đúng không.

- Vẫn hôn mê.

Obito tính toán một lát, nhìn về phía Tô Hiểu.

- Đa tạ ngươi giúp ta, nhưng cho tới nay, ta còn chưa rõ mục đích của ngươi.

- Mục đích của ta sao? Hấp thu Chakra của Vĩ Thú, đây chính là mục đích ta gia nhập Akatsuki.

Tô Hiểu nói thẳng ra, Obito hơi sửng sốt.

- Lúc trước ta bắt Vĩ Thú ngươi cũng chú ý tới đúng không, đều là bộ dạng sống dở chết dở.

- Hả? Ngươi không sợ thủ lĩnh giết ngươi à?

- Đương nhiên sợ, thực lực của thủ lĩnh quá mạnh, ta còn chưa phải đối thủ, tham lam chưa bao giờ sẽ vì hoảng sợ mà rút lui, chỉ có can đảm mới có thể trở nên mạnh mẽ.

Tô Hiểu mơ hồ cảm nhận được Obito giống như muốn nói chuyện quan trọng.

- Con Sharigan lúc trước ta cấy ghép rồi.

Obito chỉ con Sharigan của mình, đây thực ra là con mắt của hắn ta, không phải đoạt được cấy ghép.

- Năng lực không tệ đúng không, con Sharigan này là hệ không gian.

- Tốt vô cùng, đúng rồi, còn có chuyện, thủ lĩnh không định cho ngươi tham dự kế hoạch bắt Bát Vĩ, Cửu Vĩ, nguyên nhân hẳn là ngươi hiểu rõ.

- Đã sớm nghĩ tới.

Tô Hiểu bắt Vĩ Thú đều sống dở chết dở, nhẫn nại của Nagato có cực hạn, đó chính là hai con.

- Sau này ngươi chuẩn bị làm sao bây giờ? Rút lui khỏi Akatsuki à? Dù sao mục đích của ngươi đã hoàn thành.

- Tạm thời không nghĩ tới, làng Sương Mù, làng Cát, làng Đá, làng Lá. Bốn làng này ta đều đắc tội, ngoại trừ Akatsuki, những thế lực khác sẽ không thu nhận giúp đỡ ác đồ như ta, ta chỉ là một sát thủ không có chỗ an thân mà thôi, vừa vặn Akatsuki có thể an thân, ta sẽ ở lại nơi này.

Nghe xong lời Tô Hiểu nói, Obito ở dưới mặt nạ nhếch miệng cười.

Nếu nói Tô Hiểu từng không đáng tin, vậy bây giờ Tô Hiểu rất đáng tin, bởi vì hắn đắc tội quá nhiều thế lực, đây hoàn toàn là tác phong của Ninja liều lĩnh phản bội, nhưng Obito không biết, có một nơi gọi là Luân Hồi Nhạc Viên.

- Không bằng làm việc giúp ta.

- Làm việc giúp ngươi?

Tô Hiểu hơi nhếch miệng cười.

- Ngươi cũng là thành viên của Akatsuki, cùng cấp với ta, ta dựa vào cái gì phải làm việc giúp ngươi.

- Dựa vào gì sao? Nếu ta nói cho ngươi biết, ta tên là Uchiha Madara thì sao?

Tô Hiểu cười mỉa trong lòng, nói thầm tên ngưu tất Obito này nói khoác đúng là vang dội.

- Uchiha... Madara.

Tô Hiểu đứng dậy, hắn đang suy nghĩ có nên tạm gia nhập thế lực của Obito hay không, tuy rằng nguy hiểm không nhỏ.

Nếu là trước đây, hắn sẽ lập tức từ chối, nhưng hắn hiện giờ đã có lực tự bảo vệ, không phải không thể cân nhắc.

Obito vẫn đang lợi dụng Nagato, vì hoàn thành kế hoạch Nguyệt Chi Nhãn, mà Madara vẫn lợi dụng Obito, Hắc Zetsu thì vẫn lợi dụng Madara, những người này lợi dụng lẫn nhau, quan hệ rất phức tạp.

Tình thế đến hiện giờ, Nagato không thể để Tô Hiểu đuổi bắt Vĩ Thú, mục đích của Nagato là mượn sức mạnh Vĩ Thú thống trị thế giới, do đó dừng chiến loạn, còn hành động hấp thu Chakra Vĩ Thú của Tô Hiểu, khiến Nagato rất bất mãn.

Obito thì khác, yêu cầu của hắn ta thoải mái hơn nhiều, hấp thu thế nào cũng không sao, chỉ cần Vĩ Thú còn sống là được.

- Nếu ngươi đúng là Uchiha Madara, ta có thể hiểu rằng... Ngươi mới là thủ lĩnh chân chính của Akatsuki hay không?

- Không, thủ lĩnh của Akatsuki không phải là ta cũng không phải Pain, là một người đã tử vong, tên là Yahiko, đây là ước định giữa ta và Pain.

Tô Hiểu dụi điếu thuốc, nhìn về phía Obito:

- Ai cũng có thể tự xưng là Uchiha Madara, để ta suy nghĩ một chút sẽ trả lời.

- Đương nhiên có thể.
Bạn cần đăng nhập để bình luận