Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 356: Tìm Một Chỗ Không Người...

- Đề nghị này của ta thế nào…

Trong mắt thiếu phụ tràn đầy chờ mong, cơ thể càng dán sát Tô Hiểu.

- Mỗi người 1500 Nhạc Viên Tệ.

Tuy mỗi người 1000 Nhạc Viên Tệ không ít, nhưng bản vẽ Minh Vương có thể miễn trừng phạt 28000 Nhạc Viên Tệ, cho dù Tô Hiểu ra 3000 Nhạc Viên Tệ, những Khế Ước Giả này cũng mua.

Thiếu phụ xinh đẹp gật đầu, nhìn về phía những Khế Ước Giả kia, nàng chỉ phụ trách đàm phán, những Khế Ước Giả này không phải một nhóm mạo hiểm.

- Ta đồng ý, 1500 Nhạc Viên Tệ không nhiều.

- Ta cũng đồng ý, ban đầu ta đã chuẩn bị kỹ tiếp nhận trừng phạt.

Đa số Khế Ước Giả đều đồng ý, có mấy người trong đó sinh ra bất mãn, nhưng bọn họ không dám biểu hiện ra.

Tô Hiểu lấy bản vẽ Minh Vương ra, ánh mắt tất cả Khế Ước Giả đều tập trung về phía bản vẽ, trong mắt lộ ra tham lam.

Nhận được bản vẽ này, sẽ có được khen thưởng 5 điểm thuộc tính + 14000 Nhạc Viên Tệ.

Tô Hiểu xé một mảnh trống không trong bản vẽ Minh Vương, to chừng bằng móng tay. Không có nhắc nhở xuất hiện, chứng tỏ phương pháp của thiếu phụ xinh đẹp này rất khả thi.

Đám Khế Ước Giả bước nhanh lên trước, những trang trắng trong bản vẽ Minh Vương được Tô Hiểu kéo xuống, hắn không động vào phần có chữ.

[Khế Ước Giả số xxx gửi thỉnh cầu giao dịch.]

[Liệp Sát Giả nhận được 1500 Nhạc Viên Tệ.]

[Liệp Sát Giả nhận được 1500 Nhạc Viên Tệ.]

[Liệp Sát Giả nhận được 1500 Nhạc Viên Tệ.]



Có tổng cộng 23 Khế Ước Giả, Tô Hiểu nhận được tổng cộng 34500 Nhạc Viên Tệ, đây là một số tiền không nhỏ.

Khế Ước Giả có được bản vẽ vội vàng rời đi, trên khuôn mặt là vui mừng, miễn trừng phạt là một loại may mắn, bọn họ chưa từng nghĩ tới chuyện tranh cướp toàn bộ bản vẽ.

Trong thế giới diễn sinh lần này, chỉ có mấy người có tư cách tranh đoạt bản vẽ, đó là Tô Hiểu, nam tử súng lục, Phong Nãi, đám Quốc Túc, cùng với người làm trái quy tắc kia.

Đám Khế Ước Giả nhanh chóng tản đi, thiếu phụ xinh đẹp kia không rời đi.

- Lão đại, tìm một nơi không người làm một hiệp, thế nào?

Thiếu phụ xinh đẹp nắm tay Tô Hiểu, để tay Tô Hiểu vào trong quần áo mình.

Mùi thơm nhàn nhạt truyền vào trong xoang mũi, đây là vưu vật.

- Đừng coi ta là người phụ nữ tùy tiện, ta chỉ cảm thấy ngươi rất hợp ý.

Khuôn mặt thiếu phụ xinh đẹp đỏ ửng, giống như hồ ly phát hiện “con mồi”, nàng thích xxx với cường giả.

- Tạm thời ta… Không có thời gian.

Rút tay từ trong quần áo thiếu phụ xinh đẹp ra, Tô Hiểu nhìn bên ngoài nhà ga.

Thiếu phụ xinh đẹp sửng sốt, bị Tô Hiểu từ chối khiến nàng hơi kinh ngạc, thuộc tính mị lực của nàng là 29 điểm, vốn không ngờ tới Tô Hiểu sẽ từ chối nàng.

- Nếu ta là ngươi, ta sẽ lập tức lựa chọn trốn đi.

Bên ngoài nhà ga truyền đến tiếng bước chân trầm ổn, Tô Hiểu lấy [Nước trái cây vị dâu tây] ra uống vào, khôi phục 21% giá trị sinh mệnh.

Thiếu phụ xinh đẹp nhìn bên ngoài nhà ga, sau khi thấy rõ người tới, cơ thể thiếu phụ xinh đẹp run lên, sau khi để lại cho Tô Hiểu một câu thì bước nhanh rời đi.

- Cần tình báo có thể tìm ta, ta tên là Thủy Uyên.

Thủy Uyên ra khỏi nhà ga, giống như rất sợ người tới.

Một tên nam nhân cường tráng đi vào nhà ga, trên người nam nhân này mặc áo bào mục sư màu đen, là Phong Nãi.

Thực ra Phong Nãi không muốn rời khỏi Tower of Justice, nhưng ai bảo hắn ta “nghèo”, bây giờ hắn ta chỉ còn 42 Nhạc Viên Tệ, hắn ta đều dùng Nhạc Viên Tệ để thăng cấp năng lực.

- Mấy phát súng kia bắn rất nhẹ nhàng đúng không, áo khoác phòng hộ của ta giảm mất 41 điểm độ bền rồi.

Nghĩ tới điểm này, bắp thịt trên mặt Phong Nãi hơi vặn vẹo, hắn ta rất nghèo, phí sửa chữa trang bị phòng hộ cấp màu tím rất đắt.

- Chỉ có mình ngươi tới à? Tên súng lục kia không đến sao?

Nhìn nam nhân cách đó không xa, Tô Hiểu đã cảm nhận được đối phương rất mạnh.

- Mục tiêu của tên kia là Kumadori, hắn ta không quan tâm bản vẽ lắm.

Phong Nãi tháo cái liềm ở sau lưng xuống, hắn ta không nói những lời như bảo Tô Hiểu giao bản vẽ ra, cũng không nói mình là thành viên của Thần Hoàng, theo Phong Nãi, đó là hành động vô cùng não tàn, phải nói chuyện bằng thực lực.

- Nói quá nhiều không có ý nghĩa, chúng ta bắt đầu đi.

Phong Nãi hít sâu một hơi, trên người xuất hiện hào quang màu vàng.

- Kháng Cự.

Phong Nãi thét lên một tiếng, một đạo sóng trùng kích màu vàng lan ra bốn phía, Tô Hiểu cắm Trảm Long Thiểm xuống đất, cơ thể dừng lùi về sau.

Trạng thái hiện giờ của Phong Nãi, khó mà cắt ngang được, Tô Hiểu không đi cắt ngang, hắn lấy vật phẩm khôi phục ra bắt đầu khôi phục giá trị sinh mệnh.

Tô Hiểu dùng vật phẩm khôi phục, bên phía Phong Nãi đã rất “náo nhiệt” rồi.

- Lê Minh Chi Ngữ.

- Thiên Sứ Khí Tức.

- Thần Thánh Báo Thù.

- Tịnh Hóa.

- Trung Cấp Tịnh Hóa.

- Thủ Hộ Huy Chương.

- Vinh Dự Nột Hảm.



Đủ loại tia sáng lóng lánh trên người Phong Nãi, sau khi hắn ta thêm trạng thái cho mình xong, hắn ta đã thêm 8 loại trạng thái, 4 loại trạng thái khôi phục giá trị sinh mệnh, 6 tầng tấm chắn.

Thêm trạng thái xong, khí chất của Phong Nãi thay đổi, hào quang màu vàng trên người biến mất, khói đen bắt đầu vờn quanh hắn ta.

Khói đen xuất phát từ lưỡi liềm trong tay hắn ta, mỗi lần Phong Nãi vung lưỡi liềm này lên, đều có ánh sáng lóe qua.

Phong Nãi có thói quen kỳ lạ, bình thường hắn ta sẽ không khôi phục giá trị sinh mệnh hoặc tăng trạng thái cho người khác, dùng cách nói của hắn ta để nói, trang bị và thuộc tính của lão tử, con mẹ nó anh dám bảo tôi tiếp sữa cho anh?

Xung kích lui đi, giá trị sinh mệnh của Tô Hiểu khôi phục hơn 80%, tuy trạng thái không toàn thịnh, nhưng có thể đánh một trận.

Trận chiến này không thể tránh khỏi, đây là xung đột từ nhiệm vụ, Phong Nãi sẽ không cam lòng lấy một mảnh bản vẽ, hắn ta muốn lấy toàn bộ, hoặc thất bại.

- Đến đây đi, chiến một lát, người thắng được tất cả.

Phong Nãi giẫm mạnh chân xuống đất, đá vụn văng tung tóe, dĩ nhiên hắn ta chủ động xông về phía Tô Hiểu.

Tô Hiểu nắm chặt Trảm Long Thiểm, bom luyện kim đặc cấp ở khắp nơi, do dự một lát, hắn không lập tức dùng giới đoạn tuyến.

Vừa nhìn sẽ biết Phong Nãi là cận chiến, giới đoạn tuyến cần sử dụng vào thời khắc quan trọng.

Vung trường đao trong tay, Tô Hiểu cầm đao đón lấy Phong Nãi.

Keng.

Binh khí va chạm, kim thiết chạm nhau, tia lửa văng ra khắp nơi, sóng trùng kích vô hình khuếch tán mà ra, thổi bay mái tóc ngắn màu đen của Tô Hiểu.

- Chặn lại được rồi, khá tốt đó.

Phong Nãi cười khẽ một tiếng.

Tô Hiểu khí định thần nhàn ngăn cản một liềm, điều này khiến Phong Nãi thấy rất bất ngờ.

Tô Hiểu không chỉ ngăn cản một liềm, sau khi binh khí chạm vào nhau, một tay cầm đao đổi thành hai tay cầm đao, dùng sức đè xuống.

Sắc mặt Phong Nãi thay đổi, nghiến răng nói.

- Thần Thánh… Mẹ nó.

Phong Nãi vừa định sử dụng chiêu thức, bỗng nhiên cảm thấy bụng dưới truyền tới đau nhức, là Tô Hiểu đạp chân.

Phong Nãi bị đạp bay ra ngoài, sau khi lăn vài vòng trên đất thì đứng vững, hắn ta mới đứng vững, một đao của Tô Hiểu chém xuống.

Phong Nãi là cao thủ cận chiến, tuy bị một cước đạp bay, nhưng hắn ta lập tức điều chỉnh tốt.

Ở trong nhận thức của hắn ta, bình thường Khế Ước Giả dùng đao đều chỉ quan tâm thanh đao trong tay, không chú ý phía dưới.

Tiếng binh khí va chạm vang lên giòn giã truyền tới, Tô Hiểu và Phong Nãi chiến thành một đoàn.

Phong Nãi múa liềm gió không lọt qua, Tô Hiểu vẫn chủ động tấn công.

Ánh đao lấp lóe, một đao của Tô Hiểu chém đứt trụ xi măng nửa mét, mặt chém trơn nhẵn, đồng tử của Phong Nãi co rút nhanh, cây đao kia thật sự quá lợi hại.

Ngay lúc Phong Nãi lùi về sau, bỗng nhiên cảm thấy có chút không đúng, hai con bạch xà to bằng ngón tay quấn lên đùi hắn ta.

- Bạo.

Nghe thấy tiếng la của Tô Hiểu, Phong Nãi cảm thấy chẳng lành theo bản năng.

Bùm!

Ánh lửa xông tới trước mặt, Tô Hiểu giơ tay chắn trước mặt, trường đao trong tay vung vẩy, chém bay một dây sắt đang nhanh chóng bay tới.
Bạn cần đăng nhập để bình luận