Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 109: Ta Không Có Nhiều Thời Gian

Tô Hiểu và Arima Kisho vào trong thông đạo dưới lòng đất, bắt đầu tìm kiếm Ghoul.

Nói cũng kỳ lạ, lúc Tô Hiểu không muốn gặp Ghoul, đám Ghoul thường xuất hiện trước mặt hắn, nhưng hiện giờ lại không tìm thấy một tên nào.

Tìm kiếm năm phút, cuối cùng Tô Hiểu cũng ngửi thấy mùi máu tanh nhàn nhạt.

Arima Kisho gật đầu ra hiệu, hai người chậm rãi đi đến chỗ rẽ phía trước, đi chưa được bao xa thì nghe thấy tiếng gặm nhấm.

“Răng rắc, răng rắc…”

Một tên Ghoul nặng ít nhất 150 cân, đang nằm nhoài trên một bộ thi thể ăn như hùm như sói, đây là một tên Ghoul bình thường.

Thực lực của tên 150 cân không mạnh, đại khái ở giữa cấp B và cấp A.

- Arima, tên này không tệ, nhiều thịt.

Arima Kisho gật đầu.

Nhưng phải tìm một cái dây thừng rắn chắc.

Tên 150 cân bị kinh động vì cuộc nói chuyện của hai người, trong tay tên 150 cân này là một cái chân, chân gãy đã bị gặm máu thịt be bét, lộ ra xương trắng.

- Bạch Sắc, Tử Thần.

Sau khi tên 150 cân thấy rõ hai người, sợ hãi đến mức ngồi tê liệt trên đất, run cầm cập.

Nếu như tên 150 cân ném cái chân trong tay xuống, lau máu trên mặt đi, nhất định sẽ hiện ra dáng vẻ đáng thương, đáng tiếc với dáng vẻ hiện giờ của tên 150 cân, nhìn như tên biến thái giết người điên cuồng, sau khi giết người còn từng bước xâm chiếm thi thể người bị hại.

Arima Kisho và Tô Hiểu xông lên trước, hai người không dùng vũ khí, bọn họ muốn sống sót.

- Cứu mạng.

Tên 150 cân phát ra tiếng rít gào rất to.

Tô Hiểu đạp mạnh vào bụng tên 150 cân, tên 150 cân lăn vài vòng, Arima Kisho tiến lên đánh mạnh vào gáy tên 150 cân.

Thân thể tên 150 cân mềm nhũn, Tô Hiểu và Arima Kisho liên thủ với nhau, không cần dùng vũ khí, tên 150 cân cũng không có cơ hội phản kháng.

Đã có mồi nhử, hai người nâng tên 150 cân đến thành trung tâm.

Về phần tại sao là nâng, bởi vì tên này không chỉ 150 cân, hơn nữa không biết khi nào tên này sẽ tỉnh lại, một người cõng sẽ gặp nguy hiểm.



Trung tâm thành phố lòng đất, có một cửa kính rộng mười mấy mét, cái giếng sâu không thấy đáy, bên trong hoàn toàn đen xì, giống như đi đến tâm trái đất.

Trong vách giếng là kết cấu sắt thép, mọc đầy rêu xanh mượt, bóng loáng mà ẩm ướt.

Vách giếng ngoài rêu ra, còn có thể thấy rõ dấu tay và vết chân, hẳn là những tên Ghoul nguyên thủy kia bò lên trên.

Hai bên miệng giếng có hai nắp giếng hình nửa vòng tròn, nắp giếng rất dày, nếu như nắp giếng tạo thành chữ thập, có thể che kín miệng giếng lại.

Lúc này nắp giếng mở ra, trên nắp giếng giày mười mấy cm, có một chỗ vỡ ra, chỗ vỡ không đồng đều, phía trên còn có thể nhìn thấy vết máu.

Ghoul nguyên thủy phá một lỗ thủng trên nắp giếng, sau khi ra khỏi giếng, cũng mở hết nắp giếng ra.

Theo lý thuyết Ghoul nguyên thủy không có IQ loại này, nhưng lần trước lúc Tô Hiểu thâm nhập khu 24, nhìn thấy dáng dấp của Ghoul nguyên thủy thủ lĩnh, tên kia có trí khôn, đồng thời có thể chỉ huy Ghoul nguyên thủy.

Lúc này Tô Hiểu đang ẩn thân gần miệng giếng, xung quanh có không ít Ghoul nguyên thủy du đãng.

- Tên Arima kia quá chậm.

Vừa dứt lời, thì nghe thấy tiếng nổ mạnh truyền từ xa đến.

“Bùm!”

Ánh lửa ngút trời mà lên, kèm theo khói đặc cuồn cuộn.

Ghoul nguyên thủy trong thành trung tâm đều nhìn về phía nổ tung, gào thét chạy về nơi phát nổ.

Mười mấy giây sau, Tô Hiểu hiện thân từ nơi ẩn thân, bước nhanh về phía gần giếng.

Hắn thử nghiệm nâng một nắp giếng lên, khép kín nắp giếng lại.

“Ken két.”

Tiếng kim loại sắc nhọn ma sát nhau vang lên, sắc mặt Tô Hiểu ửng đỏ.

- Arima Kisho, em gái ngươi, thứ này nặng ít nhất phải 4, 5 trăm cân.

Tô Hiểu dựa vào thuộc tính 15 điểm sức mạnh, nổi giận thét lên một tiếng nâng nắp giếng lên, dùng toàn lực đẩy một cái.

“Ken két… Rầm rầm.”

Một bên nắp giếng nửa vòng tròn khép kín, đầu Tô Hiểu đã đầy mồ hôi.

Liếc mắt nhìn một bên nắp giếng khác, Tô Hiểu thầm mắng một tiếng, sớm biết thế hắn đã đi “dụ” Ghoul nguyên thủy.

“Rầm rầm.”

Một nắp giếng khác được Tô Hiểu nâng lên, may mà nắp giếng và gần miệng giếng có ổ trục thô to, bằng không với sức mạnh của hắn, có khả năng không nâng nổi nắp giếng kim loại này.

“Rầm rầm.”

Hai bên nắp giếng đều khép kín, cái lỗ rách ở mặt ngoài nắp giếng rất dễ trông thấy.

Lau mồ hôi trên trán, Tô Hiểu chạy về nơi ẩn thân lúc trước, kéo tên 150 cân ra, trong tay còn một sợi dây thừng, Tô Hiểu trói chặt tên 150 cân, giống như câu cá, đá tên 150 cân vào trong nắp giếng bị rách, cũng quấn dây thừng xung quanh nắp giếng.

Chuyện này còn chưa hết, Tô Hiểu cởi ba lô phía sau ra, ba lô rất nặng, vừa rồi Arima Kisho có đưa cho hắn.

Hắn lấy một ống sắt kim loại màu bạc ra, ống sắt kim loại dài hơn 10 cm, có kích thước như quả đấm, một mặt còn có thiết bị hút.

Để phần hút của ống sắt kim loại màu bạc lên trên nắp giếng, nhiệm vụ của Tô Hiểu hoàn thành, bước nhanh rời khỏi nắp giếng, đi tới một nơi cao nhất.

Sau khi đến nơi cao nhất, Tô Hiểu phát hiện Arima Kisho đã sớm ở đây đợi hắn, đây là điểm tập hợp hai người hẹn trước đó.

- Lúc trước ngươi nói nắp giếng kia là hợp kim đặc biệt chế tạo, mỗi một cái nặng hơn 150 cân, nhưng thứ kia nặng ít nhất 400 cân, thậm chí còn nặng hơn.

Ánh mắt Tô Hiểu lấp lánh nhìn chằm chằm Arima Kisho, điều này làm Arima Kisho hơi kinh ngạc.

- Không phải hơn 150 cân sao? Tình báo mà tổng cục cho ta…

Nói đến đây, Arima Kisho không nói nữa.

Tô Hiểu cũng im lặng, hắn mơ hồ đoán được gì đó, có lẽ CCG đã bắt đầu từ bỏ Arima Kisho? Nhưng chiến lực mạnh như vậy, CCG thật sự để hắn ta chết trong nhiệm vụ lần này sao?

- Xem ra ngươi lăn lộn ở bên trong đám cấp cao CCG cũng chẳng ra sao, với tình trạng hiện giờ của ngươi, không nâng nổi hai nắp giếng kia, phỏng đoán cẩn thận thứ kia phải nặng ít nhất 400 cân, phía trên phái ta đến, có khả năng là một biện pháp đảm bảo, ngươi thất bại, ta…

Arima Kisho cười khẽ một tiếng, chẳng biết vì sao, Tô Hiểu cảm thấy tâm tình Arima Kisho phong phú hơn, không còn đơ đơ như trước.

- Ta không còn nhiều thời gian lắm.

Arima Kisho nói một câu không đầu không đuôi, giống như ngầm thừa nhận chuyện có khả năng CCG muốn từ bỏ hắn ta.

- Byakuya, lúc trước ngươi giết một tên Ghoul là Kaneki Ken đúng không, một tên Ghoul tóc trắng.

- Đúng vậy, lúc CCG chiến đấu với Aogiri Tree ở khu 11.

- Vậy sao, đợi nhiệm vụ lần này kết thúc, ta có thể nói cho ngươi một bí mật, ngươi làm giúp ta một chuyện, tình huống cụ thể nói sau.

Hành động ngôn ngữ hiện giờ của Arima Kisho, khiến người ta không khỏi hoài nghi hắn ta muốn phản lại CCG.

- Không cần phải vội từ chối, trước đó ta đã nhận ra ngươi không giống với những thanh tra khác, ngươi cũng không phải cống hiến cho CCG, tuy không rõ mục đích của ngươi, nhưng chúng ta có thể hợp tác, ta sẽ cho ngươi thù lao.

Trước mắt Tô Hiểu sáng lên, có lẽ một số bí mật kinh người sắp bày ra trước mặt hắn, càng là chuyện bí ẩn, sẽ càng nhận được nhiều Thế Giới Chi Nguyên, hắn rất hứng thú với bí mật mà Arima Kisho nói.

- Về mặt đất nói sau, bây giờ nói những chuyện này thì hơi sớm.

Tô Hiểu không bị cám dỗ che mờ mắt, Arima Kisho đáng tin hay không phải đợi khảo chứng.

Sau nổ tung vừa rồi, Ghoul nguyên thủy ở thành trung tâm đều đến gần nơi nổ tung, sau khi phát hiện nơi nổ tung không có thứ gì, rất nhiều Ghoul nguyên thủy chậm rãi tản ra.

Thành trung tâm đã thành lãnh địa của chúng nó, nên chúng nó tuần tra lãnh địa ở đây.

- Có phải ngươi ra tay quá nặng không? Sao tên 150 cân kia chưa tỉnh?

Tô Hiểu hơi bất đắc dĩ nhìn nắp giếng khép kín.

- Hẳn là nhanh thôi, đối phương quá nhiều mỡ, không dễ nắm giữ lực đạo.

Hai người nằm nhoài ở nơi cao nhất gần giếng đợi, đợi tên 150 cân trong giếng tỉnh lại.

Nửa tiếng sau, có tiếng cầu cứu như có như không truyền từ trong giếng ra.

- Có ai không, cứu mạng!

- Tên thanh tra khốn kiếp nào treo ta lên thế này, đúng là đen đủi, cứu mạng…

Tiếng la càng lúc càng to, Ghoul nguyên thủy trong thành trung tâm nghe thấy tiếng la, lỗ tai đều dựng thẳng lên, bỗng nhiên có âm thanh xuất hiện bên trong giếng, giống như chạm vào vảy ngược của đám Ghoul nguyên thủy, bọn chúng chen chúc như thủy triều đi tới.

- Ngươi chắc chắn những tên Ghoul nguyên thủy sẽ tiến vào miệng giếng này chứ? Ta cảm thấy những tên “dã thú” này tức giận hoàn toàn rồi, sẽ đi xé tên 150 cân ra.

- Chắc chắn, Ghoul nguyên thủy sẽ không tiến vào trong giếng, lúc trước ta thử nghiệm rồi.

Nếu Arima Kisho nói vậy, Tô Hiểu không hỏi nữa.

- Người đâu! ! Cứu mạng! !

- Bạch Sắc Tử Thần, con mẹ nó ta…

Lúc đầu quá hoảng sợ, 150 cân bắt đầu chửi bậy linh tinh, không thể nghi ngờ đây là một chuyện tốt, hàng trăm hàng ngàn Ghoul nguyên thủy bị hấp dẫn.

- Đại ca, ta gọi các ngươi là đại ca, ngươi giết ta đi, như vậy quá thống khổ rồi.

Tên 150 cân bắt đầu cầu xin tha thứ.

Một tên Ghoul nguyên thủy nằm nhoài trên nắp giếng, vươn đầu cẩn thận tới gần chỗ rách nắp giếng, không dám vượt quá giới hạn, sau khi phát hiện ra tên 150 cân, thì phát ra tiếng gào thét.

“Gào.”

“Gào, gào…”

Không ngừng có tiếng gào thét truyền đến, đám lớn Ghoul nguyên thủy nôn nóng bồi hồi ở trên nắp giếng, muốn giết tên 150 cân, nhưng lại không dám tiến vào cái giếng, giống như sợ gì đó.

Thời cơ đã chín muồi, Tô Hiểu lấy thiết bị nổ ra.

Ống sắt kim loại hắn vừa để trên nắp giếng là bom, cho nên bây giờ hắn đang cầm thiết bị gây nổ trong tay.
Bạn cần đăng nhập để bình luận