Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 395: Máu Và Áo Giáp

Bùm, bùm!

Tất cả cư dân ở thị trấn Dublith đều cảm nhận được dưới chân truyền tới chấn động.

Trong đường nước ngầm, Roa (trâu) bị nổ còn sót lại cái đầu, đã chết từ lâu, còn Dolcetto (chó) đã không thấy tăm hơi, không phải chạy trốn được, mà bị nổ nát.

“Phù, phù…”

Greed tham lam thở hổn hển, trên người cháy đen một vùng, tràn đầy vết rách.

- Cố gắng chống đỡ được mấy chục viên bom, đúng là ngoan cường.

Tô Hiểu đứng tại chỗ, từ đầu tới cuối hắn không cử động một bước.

- Bom của ngươi đã…

Greed vừa định nói chuyện, phát hiện tay Tô Hiểu vung lên, mấy chục viên bom luyện kim rơi xuống đất.

Greed quay đầu nhìn sau lưng, mặt đất phía sau có mấy trăm con ếch nhỏ màu trắng.

Không chỉ mặt đất phía sau, trong cống thoát nước cũng đầy loại ếch này.

Greed đã lĩnh giáo được chỗ đáng sợ của loại ếch này, đường lui bị chắn.

- Greed đại ca.

Martel trong cơ thể Alphonse muốn ra giúp đỡ chiến đấu, đã bị Al thiện lương ngăn cản.

- Không thể đi ra ngoài, sẽ bị nổ chết.

Trên người Al loang loang lổ lổ, nếu mục tiêu của Tô Hiểu là hắn ta, hắn ta đã chết rất nhiều lần rồi.

- Đừng nói linh tinh nữa, thả ta ra.

- Không được.

- Ta muốn chiến đấu với Greed đại ca!

- Không được.

Martel dùng sức đập Al trong áo giáp, nhưng Al nắm chặt lấy đầu mình, đây là lối ra duy nhất.

- Cầu xin ngươi, để ta ra ngoài đi, để ta chiến đấu.

Trong giọng nói của Martel đã xuất hiện khóc nức nở.

- Không được, sẽ chết.

Al từ chối, hắn ta không muốn nhìn thấy những người khác chết.

- Alphonse, trốn mau.

Bỗng nhiên Greed mở miệng, một quyền đánh gãy xích sắc trên đùi Al.

- Hả?

Al rất kinh ngạc.

- Đi mau, đừng nói linh tinh nữa, mục tiêu của tên này là ta, không phải cứu ngươi, đó chỉ là mượn cớ.

Al nhìn về phía Tô Hiểu, phát hiện Tô Hiểu đã đốt một điếu thuốc, ung dung thong thả hút thuốc.

Bỗng nhiên trong lòng Al xuất hiện một ý nghĩ, tên này rất giống đại phản phái.

Xì xì.

Bom luyện kim biến thành con rắn trắng bò trên mặt đất, Tô Hiểu nhìn phía trên đường nước ngầm, dàn giáo ở phía trên đã đầy vết rách, xem ra sắp không chống đỡ được.

- Đã chết 16 lần rồi, đúng là sức khôi phục mạnh mẽ.

Tô Hiểu dùng ý niệm khống chế bom luyện kim, con rắn nhỏ màu trắng nhanh chóng trườn về phía Greed.

Greed hơi bất đắc dĩ, hắn ta không dám tấn công những con rắn màu trắng này, như vậy chỉ khiến bọn chúng nổ tung.

Hắn ta đã nếm thử cảm giác chống đỡ bom chạy trốn, kết quả là chết liên tục năm lần, đánh đổi nặng nề, mà chạy trốn thất bại, kẻ địch nổ đứt chân hắn ta.

- Đây thực sự là tình cảnh tuyệt vọng.

Greed dùng hai tay bảo vệ đầu, vùi đầu xông về phía Tô Hiểu, giống như muốn đồng quy vu tận với Tô Hiểu.

Bùm, bùm, bùm…

Tiếng nổ mạnh liên tục truyền đến, một bóng người đầy vết thương lao từ trong ánh lửa ra, xông tới trước mặt Tô Hiểu.

- Đi chết đi.

Greed nhảy lên, một quyền đánh vào đầu Tô Hiểu.

Tô Hiểu cúi người, lúc chiến đấu với kẻ địch nhảy lên là tối kỵ, trừ phi có năng lực bay, nếu không sẽ mất đi năng lực né tránh.

Nghiêng người thoát khỏi một quyền nghiêm trọng của Greed, một khuỷu tay của Tô Hiểu đập trúng bụng Greed.

“Oẹ…”

Greed phun ra nước chua, cơ thể cong lại.

Tô Hiểu lùi lại một bước, hai tay chống lên đất, quét chân một cái, Greed sắp rơi xuống đất nằm trên đất.

Rầm một tiếng, gò má Greed cham đất, mắt nổ đom đóm.

Một chân Tô Hiểu nâng lên cao, một cước giẫm mạnh lên ngực Greed.

Rắc, xương xườn của Greed bị gãy.

“Sao có khả năng có sức mạnh kinh khủng như vậy”.

Đây là ý nghĩ duy nhất trong đầu Greed, miệng hắn ta tuôn ra máu tươi, tuy than xác ngoài của hắn ta không bị phá nát, nhưng bị giẫm xẹp.

Không đợi Greed đứng dậy, chân sau Tô Hiểu cong lên, đầu gối đánh về phía đầu Greed từ trên cao xuống.

Răng rắc.

Đầu Greed biến dạng.

Rầm rầm!

Mặt đất xuất hiện vết rách, khói lửa dâng lên, đầu Greed đi sâu vào đất.

Thuộc tính sức mạnh của Tô Hiểu là 38 điểm, sức mạnh của người bình thường là 5 điểm, nhưng thuộc tính không phải tính toán dựa vào phương thức thêm giảm, mà tăng gấp đôi.

10 điểm sức mạnh không phải gấp 2 lần 5 điểm, mà là mười mấy lần, phương thức tính cụ thể là gì Tô Hiểu không biết, phải trả số Nhạc Viên Tệ kếch xù mới biết được.

Nhưng Tô Hiểu có thể chắc chắn một điểm, hiện giờ hắn tay không đánh xuyên tường cũng rất dễ dàng.

Máu tươi lan từ mặt đất ra, Tô Hiểu không cần đao cũng rất mạnh, huống chi hiện giờ hắn có rất nhiều bom luyện kim.

Tay trái vươn vào trong cái hố trên đất, Tô Hiểu nắm lấy đầu Greed.

Xúc cảm lạnh lẽo từ kim loại khiến Greed tỉnh táo một chút, sức khôi phục của hắn ta càng ngày càng yếu.

- Ngươi không phải… Nhân loại.

Ken két…

Xương sọ Greed bị Tô Hiểu nắm kêu ken két, Greed suýt nữa mất đi ý thức.

- Quái vật.

Máu tươi nhuộm đỏ quần áo chỗ khuỷu tay Tô Hiểu, cơ thể Greed quá cứng, Tô Hiểu cũng bị thương rồi.

- Không ngờ máu của quái vật cũng màu đỏ, ha ha ha ha.

Tô Hiểu không nói một lời, lúc chiến đấu ngoại trừ cần khiêu khích ra, lúc hắn ra tay luôn không phí lời, loại kỹ năng dùng miệng này, chỉ có nhân vật chính sử dụng mới có tác dụng.

Mà thông thường phản phái sẽ chết vì nói nhiều, nếu như muốn nói gì với kẻ địch, Tô Hiểu càng thích nói với thi thể của kẻ địch, nguy hiểm thấp như vậy, hơn nữa kẻ địch sẽ không phản bác.

Trong tay xuất hiện một viên bom luyện kim, bom luyện kim biến thành quả cầu màu trắng.

Quả cầu được Tô Hiểu nhét vào trong miệng Greed, đồng tử Greed đang run rẩy.

Ném Greed ra xa, Greed giơ tay vào yết hầu, giống như muốn móc bom luyện kim ra.

- Đợi đã, ta có thể nói cho ngươi biết một bí mật.

- Không có hứng thú.

- Quốc gia này có vấn đề, tất cả chủ mưu là…

Bùm.

Bỗng nhiên bụng Greed bành trướng, mấy giây sau khôi phục như thường, hắn ta vô lực nằm trên đất, máu tươi và mảnh vụn nội tạng chảy từ trong miệng mũi ra.

[Liệp Sát Giả giết chết Greed.]

[Greed là nhân vật then chốt của nội dung vở kịch, nhận được 5.1% Thế Giới Chi Nguyên, hiện nhận được tổng cộng 17.2% Thế Giới Chi Nguyên.]

[Nhiệm vụ thành tựu đoạn tội đã hoàn thành (3/7).]

Giết chết Greed, Tô Hiểu nhìn về phía Alphonse ở một bêm, trong cơ thể đối phương còn một tên Chimera.

Không gây thù hằn với hắn, hoặc nhổ cỏ tận gốc, tuyệt đối không thể để một kẻ địch chạy thoát.

Tô Hiểu đi về phía Alphonse, Al ngồi trên đất, lùi về sau một khoảng.

- Greed đại ca.

Martel quỳ gối trong áo giáp của Al, nước mắt không khống chế được chảy ra.

Al nhìn về phía Tô Hiểu, hắn ta muốn bảo vệ cô gái bên trong áo giáp.

- Cảm, cảm ơn ngươi cứu ta.

- Không có gì.

Tô Hiểu tiếp tục đi về phía Alphonse.

- Chuyện đó, ta đi tìm anh trai đây.

Alphonse muốn rời đi, nhưng mấy lần đều thất bại, Al nhỏ giọng nói với Martel trong cơ thể:

- Đừng giãy giụa, chúng ta đi mau, hắn ta sẽ giết chết ngươi.

- Ta không đi, ta phải báo thù giúp Greed đại ca.

- Không được, ngươi không phải đối thủ của hắn ta, không muốn chết thì đi với ta.

Tô Hiểu đã tới gần Al.

- Ngươi đang nói chuyện với ai thế?

- Ta… Ta đang lẩm bẩm.

- Vậy sao?

Phụt, tiếng giới đoạn tuyến co rút truyền tới.

Xì xì, máu tươi chảy từ trong khe hở áo giáp của Al ra, Al ngồi yên trên mặt đất.

Tô Hiểu cất giới đoạn tuyến, thuận tiện lau chùi vết máu ở trên giới đoạn tuyến.

- Rất đẹp, nhưng mà luyện kim thuật sư Bạo Viêm, vì sao ngươi lại xuất hiện ở đây?

Một ông lão cường tráng mặc đồ đen ngắn tay bó sát người, mắt trái đeo bịt mắt đi từ một bên đường nước ngầm tới.

Bên hông ông lão cường tráng là sáu thanh kiếm Tây Dương, bước chân trầm ổn mạnh mẽ.

Tô Hiểu nhìn ông lão cường tráng này, nhìn một phát liền nhận ra đối phương.

- Trong lúc chấp hành nhiệm vụ gặp sự kiện bắt cóc, có người bắt cóc người của State Alchemist, thân là State Alchemist, đương nhiên là ta không thể đứng nhìn.

Người tới chính là tổng thống King Bradley, cũng chính là Wrath phẫn nộ.

Nhìn thấy đối phương, bỗng nhiên Tô Hiểu có loại kích động cầm đao chiến đấu với đối phương, nhưng hắn kìm nén kích động này, hiện giờ chưa phải lúc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận