Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 649: "Than Lửa" Ma Thần

Nếu lữ đoàn chỉ muốn đánh cướp sàn đấu giá, sau khi bốn tên đoàn viên kia chết đi, hai bên sẽ tiến vào giai đoạn không chết không thôi.

Đi xe tới thành phố Yorknew, còn chưa tiến vào Yorknew, Tô Hiểu đã thấy trạm kiểm soát thiếp lập ở biên giới thành trấn, đây là Ten Dons dựng ra.

Mấy thành viên của hắc bang cầm súng ống trong tay chặn trước xe.

- Xuống xe...

Một thành viên mới bình thường của hắc bang phẫn nộ quát, tiểu thủ lĩnh đứng bên cạnh đá vào mông hắn ta một cái.

- Cho đi, nhanh.

Tiểu thủ lĩnh của hắc bang này cúi đầu khom lưng vui vẻ đưa tiễn, ô tô lướt qua.

Thành viên của hắc bang bị đạp một cái hơi bực bội, nhưng hắn ta không dám nói gì.

- Lần sau trước khi chặn xe phải nhìn biển số xe, ngươi muốn chết nhưng ta chưa muốn chết đâu.

...

Ô tô chậm rãi lái vào thành phố Yorknew, Tô Hiểu không đi tìm Ten Dons, mà tìm một quán trọ ở trong khu vắng vẻ.

Thuê hai gian phòng, ném Black Molly lên giường một căn phòng, Tô Hiểu ở một gian phòng khác tắm rửa sau đó lên giường.

Hắn lấy Sứ Đồ Chi Nhãn ra, bố trí Sứ Đồ Chi Nhãn ở trạng thái tự động báo động.

Hiệu quả 3 của trang bị: Cảnh vệ không trung (chủ động): Sứ Đồ Chi Nhãn trôi nổi đến giữa không trung hoặc trên không, tiến hành kiểm tra trong vòng tròn nửa kilomet, bất cứ sinh vật khả nghi nào tiến vào phạm vi này, Sứ Đồ Chi Nhãn sẽ báo động trước.

Nhắc nhở: Mỗi lần sử dụng cảnh vệ không trung (chủ động) sẽ tiêu hao 120 điểm giá trị pháp lực, hiệu quả kéo dài 12 tiếng.

Nhắc nhở: Cảnh vệ không trung (chủ động) có thể thám thính ẩn thân, che đậy cảm nhận, đi trong lòng đất, che chắn thần bí và 82 loại năng lực tính ẩn nấp.

Nhắc nhở: Thời gian làm lạnh cảnh vệ không trung (chủ động) là 24 tiếng.

...

Tô Hiểu nằm trên giường, tuy vết thương khôi phục hoàn toàn, nhưng giá trị pháp lực của hắn tiêu hao hầu như không còn, mà thể lực cũng tiêu hao rất lớn, tuy lúc trước tiêm [Adenalin] giải trừ trạng thái thoát lực, nhưng cơ thể mệt nhọc cần dựa vào giấc ngủ để khôi phục.

Một lát sau, Tô Hiểu ngủ, Trảm Long Thiểm để ở đầu giường, hắn chuẩn bị tiến vào trạng thái chiến đấu bất cứ lúc nào.

Lúc Tô Hiểu thông qua giấc ngủ khôi phục thể lực, ở bên ngoài thành phố Yorknew, trong một hang núi bí ẩn, diện tích sơn động này rất lớn, dấu vết đào bới rất rõ, hẳn là đào trong mấy ngày gần đây.

- Tín ngưỡng thiêng liêng của chúng ta, chúng ta là con dân của thần...

Một người đàn ông mặc áo bào trắng, tứ chi chỉ còn sót lại một cánh tay ngồi xe lăn, lúc người đàn ông nói trên người lóe lên hồng quang, trong tay thiêu đốt đám lửa màu đỏ sậm.

Lúc này trong sơn động có ít nhất hơn trăm người quỳ, trong số những người này phần lớn đều là bình dân, trong đó cũng có thương nhân, thợ thủ công...

Trên mặt hơn trăm người này tràn ngập vẻ cuồng nhiệt, khi nhìn về phía người đàn ông cụt tay kia, trong mắt tràn ngập kính sợ, đối phương là “sứ giả của thần”, bọn họ đều tận mắt nhìn thấy vết tích của thần, không phải năng lực Niệm, mà là thần thật.

Bầu không khí trong hang núi đã cuồng nhiệt lại càng điên cuồng hơn, theo người đàn ông còn một tay dõng dạc diễn thuyết, ngọn lửa trên người hắn phun trào, một đạo bóng mờ khổng lồ hình thành sau lưng người đàn ông.

Bóng mờ xuất hiện khiến các tín đồ trong hang núi kêu lên kinh ngạc, tất cả mọi người đều cúi đầu.

Bóng mờ màu đỏ rực kia nhìn tín đồ phía dưới, hư ảnh đội vương miện như sừng trâu, dung nham là thân hình nó, nham thạch nóng chảy là huyết dịch của nó.

Vị “thần” này là Ma Sứ thứ chín, từng là một vị đại lão trong Hư Không Hắc Uyên, tên là Alfred. Lancelot. Wycliffe. Bollen, bởi vì cái tên rất dài này, đa số mọi người đều gọi nó là Bá Tước Luyện Ngục.

Lúc này Bá Tước Luyện Ngục ngáp một cái, trong mắt có chút bất đắc dĩ, nó thông qua ý niệm giao lưu với người đàn ông còn một tay.

- Tiểu Sửu, ta không cần tín đồ.

Bá Tước Luyện Ngục khịt mũi, cái từ tín đồ này khiến Bá Tước Luyện Ngục lão ca nhớ tới một số hồi ức không vui, ví dụ như sau khi tín đồ phản loạn trộm vũ khí của nó đi, cuối cùng nó bị một lãnh chúa Hắc Uyên khác treo lên đánh, còn ném nó dưới vỉ nướng thịt, lợi dụng nhiệt lượng của nó nướng thịt...

- Bá tước huynh, đừng để ý những chi tiết này.

Tiểu Sửu Hồng Sắc cười khẽ một tiếng, hắn ta đã hiểu rõ đại khái cuộc đời của Ma Thần này, chính vì như vậy, hắn ta mới lựa chọn triệu hoán đối phương, rõ ràng là đầu óc đối phương không linh hoạt.

- Con mẹ nó đừng gọi lão tử là bá tước huynh, ta cao hơn ngươi không biết bao nhiêu cấp độ, có chỗ dựa ghê gớm, ta...

- Được rồi, bá tước lão ca.

- Ngươi...

Bá Tước Luyện Ngục phun ra sương khói nóng bỏng, cho dù nó là Tiểu Sửu Hồng Sắc gọi ra, nhưng nó không thể cưỡng chế ký kết hiệp ước bất bình đẳng với đối phương, Tiểu Sửu Hồng Sắc có một bản khế ước cấp cao tới mức khiến Bá Tước Luyện Ngục kinh sợ, tuy phần khế ước này đã rất không ổn định, lúc nào cũng có thể biến mất.

- Bá tước lão ca, sự kiện kia cân nhắc thế nào?

Trên gương mặt Tiểu Sửu Hồng Sắc luôn tràn ngập mỉm cười, cho dù lúc bị Tô Hiểu chém đứt tứ chi, hoặc ở tuyệt cảnh.

- Chẳng ra sao, đối phương là một đám người điên truyền thừa, khuyên ngươi nên rời xa.

- Người điên?

- Người điên! Một đám người điên không phải chủng tộc ta, cần phải diệt môn, đối với những tên kia mà nói, ngoại trừ bản thân và tộc nhân hoặc mấy chủng tộc đồng minh ra, những người khác đều là kẻ địch, nhưng những tên kia rất chướng mắt pháp sư, bất cứ pháp sư chủng tộc gì.

- Hả? Bọn họ rất mạnh à?

- Không phải rất mạnh, là vô cùng mạnh, nhân tộc từng huy hoàng trong hư không chính là do một tay bọn họ sáng lập, kỳ lạ là bọn họ chưa từng xưng vương, không can thiệp nội chính của nhân loại, sau đó bọn họ bị một đám pháp sư liên hợp với ngoại tộc đánh lén, cuối cùng bị diệt, sau đó nhân tộc bắt đầu sa sút, không còn huy hoàng ở trong hư không.

Bá Tước Luyện Ngục giống như nghĩ tới kẻ địch đáng sợ nào đấy, đôi mắt người đó màu xanh lam nhạt, cầm trường đao trong tay, đạp đầu nó nói: “Lần sau còn dám tới địa bàn của bọn ta ngang ngược sẽ chặt đầu ngươi, bọn ta không có ai tin thần, chỉ tin mình, cút!

- Nói như vậy, ngươi sợ à?

- Ta sẽ sợ sao? Ngươi thúi lắm! Ta là ai, ta chỉ là thỉnh thoảng sẽ...

Trong hang núi rất nóng, một ngọn nui lửa dưới lòng đất không hoạt động thậm chí bắt đầu hoạt động mạnh.

- Nếu không sợ, vậy chúng ta bắt đầu đi, truyền tống trận đã bố trí gần xong, lúc trước đã thí nghiệm, xác thực có thể triệu hoán sinh vật tới từ chỗ đó, tuy sinh vật triệu hoán tới không nghe lời lắm, nhưng chuyện đó liên quan tới cá thể quá mạnh, lần này chúng ta lựa chọn cá thể yếu, nhưng số lượng khổng lồ.

Tiểu Sửu Hồng Sắc nhìn trận pháp cỡ lớn trong hang núi, tuy hắn ta còn sót lại một tay, nhưng chuyện này không ảnh hưởng tới việc hắn ta trả thù người nào đó.

...

Sáng sớm hôm sau, sáu giờ, ở bên ngoài cách Yorknew 200 kilomet.

Đây là một giáo đường bỏ hoang, nơi này vốn là một thị trấn nhỏ, thiên tai dẫn tới trấn nhỏ này thành nơi bỏ hoang, lâu dần các tòa nhà sụp đổ, tòa nhà còn tính là hoàn hảo chỉ còn sót lại giáo đường này.

Lúc này trong giáo đường bỏ hoang có mấy người, trừ đoàn trưởng của lữ đoàn ra, toàn bộ thành viên của lữ đoàn như Phinks, Franklin, Pakunoda, Machi, Bonolenov, Kortopi, Hisoka đều ở đây.

Trừ Hisoka, sắc mặt mọi người đều không tốt, Machi thì càng mệt mỏi, trên người còn có mùi máu tanh nhàn nhạt.

- Nói cách khác, trừ đoàn trưởng ra, những thành viên còn lại không đến đều chết cả rồi?

Phinks mở miệng, hắn ta là người có uy vọng cao nhất trong lữ đoàn, trong nguyên tác đoàn trưởng bị trói, đa số mọi chuyện đều do hắn ta quyết định, có thể thấy được địa vị của hắn ta ở trong lữ đoàn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận