Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 1045: Sasuke cắn thuốc và cứu viện

Mười tiếng sau.

Tích, tích, tích…

Máu tươi từ bàn mổ nhỏ xuống, Tô Hiểu cởi găng tay cao su trên tay ra, tiện tay ném cho Karin.

Karin ở phía sau Tô Hiểu nuốt nước bọt, nàng hoài nghi rất nhiều lần đây thực sự là chữa trị sao? Cho dù là phẫu thuật cũng không cần làm như vậy chứ?

“Cơ bản không thành vấn đề nữa.”

Tô Hiểu ra khỏi phòng phẫu thuật, hắn cần nghỉ ngơi, trước khi phẫu thuật cho Sasuke, hắn đã tiến hành mấy trận chiến đấu cường độ cao.

Trên bàn mổ, toàn thân Sasuke quấn đầy băng vải, ý thức của hắn ta hỗn loạn, đây là nguyên nhân gây tê. Hiện giờ Sasuke còn chưa cảm nhận được gì, một thời gian nữa hắn ta mới cảm nhận được.

Khi Tô Hiểu ra khỏi phòng phẫu thuật, Obito “người thân của bệnh nhân” đang đợi ở cửa.

“Không thành vấn đề chứ?”

“Ý thức không suy sụp mà nói, đại khái không thành vấn đề.”

“Đại khái…”

Obito lập tức cảm thấy mọi chuyện không đúng.

“Ngươi cho rằng Sasuke có thể hoàn toàn khôi phục sao? Bị tế bào Hashirama nguyên thủy ăn mòn, không dễ dàng giải quyết như vậy. Cho dù phẫu thuật có thể bảo vệ hắn một mạng, sau này cũng phải dùng dược vật áp chế.”

Tô Hiểu không phải bác sĩ chuyên nghiệp, hắn có thể chữa trị cho Sasuke, chủ yếu là vì hắn hiểu rõ tế bào Hashirama nguyên thủy, có thể bảo vệ Sasuke một mạng đã không tệ.

“Phương diện dược vật có thể đảm bảo cung cấp không?”

“Đại khái.”

Câu trả lời của Tô Hiểu khiến Obito càng thêm bất mãn.

“Nếu như Bạch Zetsu có thể tìm thấy người kia, ta sẽ cung cấp phương pháp phối chế cho ngươi.”

Tô Hiểu tinh thông luyện kim dược tề học, cũng hiểu rõ tế bào Hashirama nguyên thủy, bởi vậy hắn điều phối dược vật áp chế tế bào Hashirama độ khó không cao.

Không thể không nói, vận may của Tô Hiểu lần này rất tốt, nếu là dược vật phương diện khác, có lẽ hắn không điều phối ra. Nhưng mà phương diện liên quan tới tế bào Hashirama, hắn rất am hiểu.

“Trước khi Bạch Zetsu tìm thấy người kia, chỉ có những thứ này.”

Tô Hiểu ném cho Obito một bình thuốc pha lê, bên trong bình thuốc chứa viên thuốc màu đỏ, khoảng mấy chục viên.

“Mỗi ngày một viên, trước khi chiến đấu ba viên, không có tác dụng phụ rõ ràng.”

Obito đánh giá số lượng dược vật, tổng cộng ba mươi viên, nói cách khác, Sasuke không chiến đấu đủ kiên trì 1 tháng, cũng chính là thời hạn tìm được người trong giao dịch.

Bị tế bào Hashirama nguyên thủy ăn mòn nghiêm trọng còn muốn bình yên vô sự? Đừng đùa, nếu như Sasuke dừng chiến đấu trong hai tiếng, tác dụng phụ nhiều nhất là thị lực bị hao tổn. Mà bây giờ, hắn ta chỉ có thể dựa vào dược vật áp chế tế bào Hashirama trong cơ thể, đây là lỗ mãng đánh đổi, đánh đổi đẫm máu.

Sasuke từng lỗ mãng nhiều lần, khi đối chiến với bát vĩ Jinchuriki, hắn ta bị bát vĩ Jinchuriki đâm thành nhím, là Karin cứu hắn ta. Sau đó hắn ta lại bị bát vĩ Jinchuriki đánh bay nội tạng, Jugo cứu hắn ta. Hai lần đều suýt chết, nhưng Sasuke không trả giá quá nhiều.

Mà lần này, Karin đã không còn là thuộc hạ của hắn ta, Jugo không rõ hướng đi, Sasuke phải trả giá vì lỗ mãng lúc trước. Anh trai của hắn ta Itachi đã chết, chết trong tay hắn ta, không ai giúp hắn ta chùi đít.

“Lần này, có lẽ Sasuke sẽ không làm việc lỗ mãng nữa.”

Obito cất bình thuốc, đây là thẻ đánh bạc hắn ta khống chế Sasuke. Nhưng mà Obito quá khinh thường Sasuke, không lỗ mãng còn là Sasuke sao? Nếu như là Uchiha Sasuke mười mấy năm sau, thực sự sẽ là tên Ninja thực lực mạnh mẽ, tính cách trầm ổn. Khi đó Naruto là ánh sáng của Konoha, Sasuke là bóng tối của Konoha, một sáng một tối trấn thủ Hỏa Quốc.

Mà bây giờ, Sasuke còn quá non, có lẽ hắn ta đã quên mình đang ở đâu. Ở bên cạnh hắn ta có lão âm hiểm, có ác đồ, có kẻ liều mạng giết người không chớp mắt, hắn ta có thể sống đến bây giờ, chỉ vì hắn ta là Uchiha, Sharigan của hắn ta vô cùng quan trọng.

Itachi có thể ứng đối như thường trong Akatsuki, thậm chí dùng thủ đoạn đặc biệt bảo vệ Konoha. Itachi chết đi Nagato mới tấn công Konoha, bởi vậy có thể thấy năng lực bố trí của Itachi mạnh cỡ nào.

Mà Sasuke đến Akatsuki, tạm thời vẫn đang ở giai đoạn bị lợi dụng. Đương nhiên, nếu Sasuke thành công được Mangekyo Sharigan vĩnh hằng, cách hắn ta một bước lên trời không xa. Dù sao con hàng này cũng là một trong mấy người mạnh nhất Nhẫn Giới, tuy ăn nói lỗ mãng, nhưng sẽ không chết dễ dàng.

Tô Hiểu tìm bừa một căn phòng, A Mỗ trấn giữ ở cửa, Tô Hiểu và Bố Bố nằm xuống là ngủ. A Mỗ là sinh vật luyện kim, thời gian cần nghỉ ngơi rất ngắn.

Ngủ không lâu, Tô Hiểu mơ mơ màng màng mở mắt ra, hất chân chó đặt lên ngực đi.

Một lát sau, Tô Hiểu tỉnh táo một chút.

“Bố Bố.”

“Gâu…”

Bố Bố mơ hồ rên một tiếng, chân trước cử động.

“Đừng ngủ, cùng đi cứu viện Deidara.”

“Gâu…”

Chân trước đầy lông của Bố Bố lại co rúm lần nữa, ra hiệu nó đã biết, nhưng đôi mắt vẫn nhắm chặt. Khoảng ba giây sau, trong miệng nó truyền ra tiếng ngáy.

“A Mỗ.”

Tô Hiểu ra hiệu cho A Mỗ làm Bố Bố tỉnh dậy, A Mỗ hơi do dự, nhưng nó không thể làm trái mệnh lệnh của Tô Hiểu.

Do dự một lát, A Mỗ dùng phương thức “ôn hòa” gọi Bố Bố dậy.

Chỉ thấy A Mỗ nắm lấy hai chân sau của Bố Bố, nhấc Bố Bố lên cao. Nhưng mà như vậy, Bố Bố vẫn đang ngủ say.

Thấy cảnh này, Tô Hiểu khống chế A Mỗ.

Cơ thể A Mỗ cứng đờ, hai tay của nó đột nhiên bắt đầu rung lên xuống, rung hai tai Bố Bố tung bay, cái miệng há to, đầu lưỡi đều bị quăng ra.

Bố Bố sợ hãi mở mắt, dưới căng thẳng nó cắn trúng lưỡi mình, biểu cảm trên mặt chó chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung, đó chính là “mẹ nó”.

“Chuẩn bị xuất phát đi cứu Deidara.”

Tô Hiểu ngáp một cái ra khỏi phòng, giải trừ khống chế với A Mỗ. Hai tay của A Mỗ lập tức muốn buông lỏng ra, Bố Bố nhanh chóng ra hiệu cho nó đừng buông tay, nhưng mà đã quá muộn.

Rầm một tiếng, đầu chó của Bố Bố đập lên ván giường, cuối cùng ngã nhào xuống giường.

Sau khi ngáp một cái, Bố Bố ngồi dậy, nó nhìn về phía A Mỗ, ánh mắt rõ ràng là: “Tiểu tử ngươi đợi đó cho ta.”

A Mỗ nằm không cũng trúng đạn, A Mỗ hơi vô tội, A Mỗ muốn nói nó cũng rất tuyệt vọng.

Khi Tô Hiểu tìm Obito, Obito vẫn ngồi ở cửa phòng phẫu thuật, hắn ta bị tiếng kêu thảm thiết hấp dẫn tới, bên trong phòng phẫu thuật đang truyền ra tiếng kêu gào đau đớn.

“Chuyện này… Thực sự không thành vấn đề sao? Đã kêu thảm thiết ba tiếng.”

“Không thành vấn đề, so với phẫu thuật cho Nagato, phẫu thuật lần này có nguy hiểm không cao. Hơn nữa tế bào Hashirama trong cơ thể Sasuke không phải đơn thuần ăn mòn cơ thể hắn, cũng khiến hắn có sức sống rất mạnh.”

“Vậy sao?”

Obito đang suy tư một vấn đề, chính là sau khi Sasuke có Mangekyo Sharigan vĩnh hằng, có thể tiến hóa ra Rinegan hay không? Dù sao với tình hình của Sasuke hiện giờ, quá giống Madara lúc trước.

Nếu Tô Hiểu biết ý nghĩ của Obito, hắn sẽ nói cho Obito ngươi hoàn toàn cả nghĩ quá. Mangekyou vĩnh hằng + tế bào Hashirama, không có nghĩa là Rinegan. Muốn tiến hóa Rinegan, còn cần những nhân tố khác.

Một trong những nhân tố quan trọng, chính là huyết thống, tiến hóa Rinegan cần Indra chuyển thế.

Chuyển thế ở thế giới Hokage, là một thứ vô cùng kỳ diệu, đó không phải là ý niệm hoặc năng lực nào đó truyền thừa, mà là một thứ tương tự với vận mệnh.

Uchiha Madara là Indra chuyển thế, sau khi nhận được tế bào Hashirama nguyên thủy, lão ta tiêu hao mấy chục năm, khi gần chết mới mở Rinegan.

Sasuke cũng là Indra chuyển thế, tương tự nhận được tế bào Hashirama nguyên thủy, nhưng hắn ta không thể so được với Madara. Thực lực của hai bên, hiểu biết, từng trải đều không cùng cấp bậc.

Thứ Uchiha Madara truy cầu cả đời, Sasuke có thể mở ra một cách đơn giản, chuyện đó căn bản không thể.

“Đã rõ vị trí của Deidara, hắn ở trong lòng đất một làng gầ làng đá, nơi đó là ngục giam bí mật giam giữ phạm nhân quan trọng của làng đá, cách làng đá chỉ mấy cây số, còn có lượng lớn Ninja canh giữ.”

Obito đứng dậy, ứng cử viên cứu viện Deidara đã sớm chọn xong, lần lượt là: Tô Hiểu, Obito, Bố Bố, Karin, A Mỗ.

Tổng cộng 5 người, nhìn như không nhiều, nhưng bọn họ không phải muốn tấn công làng một cách mơ hồ, năm người càng thuận tiện hành động.

Ngay khi đám Tô Hiểu tập kết, chuẩn bị rời khỏi căn cứ của Akatsuki, cửa căn cứ mở ra, ánh mặt trời chói mắt chiếu xuống.

Một bóng người từ trên đi xuống, trên bả vai còn khiêng gì đó.

“Có phải là ta đi nhầm hay không.”

Người đến đứng ở cửa trụ sở, ánh mặt trời chói mắt khiến người ta không thấy rõ tướng mạo hắn ta, nhưng nghe giọng là biết Kisame trở về. Hắn ta thành công bắt lấy bát vĩ Jinchuriki Killer Bee, đang khiêng trên bả vai.

“Tiền bối, đây là trụ sở của chúng ta sao? Nhìn thật lợi hại.”

Một giọng nói truyền từ phía sau Kisame tới.

“Kisame, lại dẫn người ngoài tới căn cứ, đây không phải tác phong của ngươi, tuy đây chỉ là trụ sở tạm thời.”

Trong lời nói của Obito không có ý trách cứ, dù sao Kisame mới thành công bắt giữ bát vĩ Jinchuriki.

“Đây là người mới ta muốn dẫn tiến, có thể bắt được bát vĩ còn nhờ công nàng, hơn nữa bọn ta cũng coi như quen biết đã lâu.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận