Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 695: Con Hoang

Ban đêm, trong sân nhà Tohsaka.

Là một trong ba gia tộc đại ma thuật, tuy người nhà Tohsaka rất ít, nhưng cho dù là người bình thường hay ma thuật sư ở bên trong, đều có địa vị rất cao.

Tuy trong sân không tính là sa hoa, nhưng cũng tỏa ra uy nghiêm, ánh trăng chiếu rọi xuống, bên bờ ao trong sân, một vũng máu và một cái mặt nạ màu trắng rất dễ thấy, trên đất còn cắm đầy bảo cụ, mấy phút trước, nơi này xảy ra một cuộc chiến, cuộc chiến giữa Anh Linh và Anh Linh, bởi vì thực lực chênh lệch quá xa, chiến đấu chỉ kéo dài trong thời gian rất ngắn.

Ở sâu trong sân, một tên Anh Linh mặc áo giáp màu vàng óng, tóc ngắn màu vàng, đôi mắt đỏ đậm đứng ở chỗ cao, nhìn xuống vết máu ở trong sân.

Phía sau tên Anh Linh này là từng vòng gợn sóng không gian màu vàng, giống như mới từ trong không gian nào đó gọi Noble Phantasm ra.

Vị Anh Linh này là Gilgamesh, còn được xưng là vàng óng, từng là bán thần, Anh Hùng Vương lâu năm nahast, hiện giờ là Archer (cung chi kỵ sĩ), ngự chủ là Tohsaka Tokiomi.

Gilgamesh nhìn Anh Linh Assassin (người ám sát) “đã chết”, trong mắt tràn đầy khinh thường, nhưng hơi nghi ngờ một chút, hắn ta đang nghi ngờ, cho dù là diễn kịch, nhưng đối phương cũng quá yếu.

Cảm nhận được ánh mắt Tohsaka Tokiomi ở trong pháo đài phía sau, Gilgamesh khẽ nâng cằm, bắt đầu nói chuyện với thi thể của Assassin, hay là nói đang trào phúng mới đúng.

- Ngươi không có tư cách nhìn ta, biến thành thi thể mới là tư thế ngươi nên có, giống như con sâu nằm trên đất chết đi, con hoang.

Tính cách của Gilgamesh kiêu ngạo ngang ngược, quen gọi người khác là “con hoang”, dùng cách nói của hắn ta chính là: Không tự cao tự đại sao làm vương được.

Tuy Gilgamesh nhìn có vẻ giết người không chớp mắt, nhưng hắn ta giết người tuân theo hai nguyên tắc, một là “kẻ địch có linh hồn xấu xí”, hai là kẻ địch ôm sát ý với mình.

Điểm thứ hai còn dễ giải thích, còn điểm thứ nhất “kẻ địch có linh hồn xấu xí” rất thú vị, bởi vì linh hồn của kẻ địch xấu xí hay không, hoàn toàn là do Gilgamesh quyết định, hắn ta thấy ai không vừa mắt, thì linh hồn của người đó sẽ xấu.

Nói một cách tổng thể, con hàng này là bạo quân rất biết cách xử lý quốc gia, so với vương giả Anh Linh khác, Gilgamesh không tính là hiền minh, nhưng quốc gia của hắn ta luôn yên ổn.

Nhìn hài cốt của Assassin (người ám sát) đang chậm rãi tiêu tan, cơ thể Gilgamesh bắt đầu chậm rãi trong suốt, cuối cùng biến mất, đây là năng lực tất cả Anh Linh đều có, linh thể hóa, nếu có một “Anh Linh” không có loại năng lực này, thì đó chính là Tô Hiểu.

Bên trong dinh thự của nhà Tohsaka, Tohsaka Tokiomi xuyên qua cửa sổ nhìn một màn ở trong vườn, trên mặt hiện lên nụ cười, giống như dự đoán của hắn ta, quả nhiên là Gilamesh là Anh Linh mạnh nhất trong cuộc chiến Chén Thánh lần này, hắn ta thắng chắc.

Tuy cuộc chiến lần này là hắn ta dự trù kế hoạch xong với một ngự chủ Anh Linh khác, nhưng tên Anh Linh “bị giết” kia lại không biết chuyện này, chuyện này dùng để mê hoặc tầm mắt của ngự chủ khác.

- Tokiomi, không ngờ ngươi lại để bản vương làm loại chuyện tẻ nhạt này.

Gilgamesh linh thể hóa xuất hiện trong phòng, vẻ mặt bất mãn nói.

- Thực xin lỗi, vương trung chi vương, Anh Hùng Vương Gilgamesh, hành động tối nay là vì biểu lộ ra uy hiếp của Anh Hùng Vương, cùng với định ra chiến lực sau này.

Tohsaka Tokiomi cầm một ly rượu vang trong tay cúi người với Gilgamesh, đối với ngự chủ mà nói, cúi đầu với Anh Linh của mình xưng thần là chuyện rất hiếm thấy.

Nhưng Gilgamesh rất mạnh không giả, nhưng tính cách quá ngạo mạn, rất khó hầu hạ, thay vì nói Tohsaka Tokiomi triệu hoán ra một Servant, không bằng nói hắn ta triệu hoán ra “cha” mình.

Đa số thời gian, Gilgamesh không nghe theo mệnh lệnh của Tohsaka Tokiomi, nếu như có “thỉnh cầu” gì, Tohsaka Tokiomi cần thỏa thuận với Gilgamesh, có đồng ý hay không phải xem tâm tình của Gilgamesh.

Lúc đầu phát hiện điểm ấy, trong lòng Tohsaka Tokiomi tan vỡ, nhưng vì đoạt được Chén Thánh, Tohsaka Tokiomi lựa chọn nhịn.

Đừng nhìn bây giờ Tohsaka Tokiomi khúm núm, thực ra hắn ta đã sớm có kế hoạch dùng lệnh chú chơi chết Gilgamesh, Chén Thánh chỉ thuộc về mình hắn ta, Anh Hùng Vương, vương trung chi vương cái gì, đều tự sát dưới ràng buộc của lệnh chú.

- Xin Anh Linh Vương bình tĩnh đừng nóng giận, tất cả đều vì Chén Thánh của ngài.

Tohsaka Tokiomi duy trì tư thế cúi người, rượu vang trong ly rơi xuống một ít.

- Hừ, vậy cũng tốt, xem ra bây giờ ta chỉ có thể dùng tản bộ giết thời gian. Nhưng may mà thời đại này rất thú vị.

Nghe lời Gilgamesh nói, Tohsaka Tokiomi đang cúi người hơi bất ngờ.

- Ngài vẫn yêu thích thế giới hiện đại sao?

- Xấu xí khó mà tưởng tượng nổi, nhưng cũng có ưu điểm, quan trọng là nơi này không thể tăng bảo vật tài phú của ta, nếu như ngay cả một kiện đồ vật ta thích mà ngươi cũng không có, vậy triệu hoán ta tới cũng là trọng tội, Tokiomi.

Gilgamesh liếc mắt nhìn Tohsaka Tokiomi, lúc này Tohsaka Tokiomi đang cúi đầu, không để ý tới ánh mắt của Gilgamesh, đó là ánh mắt nhìn thấu chuyện nào đó.

Từng làm vương giả, bán thần, trong lúc vô tình Tohsaka Tokiomi tỏa ra ác ý sao Anh Hùng Vương không phát hiện ra?

- Xin vương yên tâm, nhất định là Chén Thánh sẽ khiến ngài hài lòng...

- Có hài lòng hay không, là do ta quyết định, đúng rồi, Tokiomi, tiếng nổ mạnh lúc trước là chuyện gì thế, tuy vẫn tính là dễ nghe.

Gilgamesh ra hiệu cho Tohsaka Tokiomi đứng dậy, không cần luôn khom người.

- Vụ nổ lúc trước đã điều tra rõ, là cổ bảo của nhà Matou bị nổ hủy, dựa vào manh mối ở hiện trường, rất có thể là Anh Linh gây ra.

- Anh Linh gây ra? Nhanh như vậy?

Gilgamesh đầy hứng thú.

- Đúng vậy, dựa vào tình báo đã biết, là một tên Anh Linh không biết chiến đấu với Matou Zouken, kết quả là Matou Zouken tử vong, nhưng khiến người ta không ngờ tới là, trong trận pháp triệu hoán ở dưới lòng đất nhà Matou còn có ma lực lưu lại, nói rõ nhà Matou cũng là một thành viên của cuộc chiến Chén Thánh lần này, thông qua sử dụng ma thuật tìm kiếm, hiện trường chỉ có ma lực của một tên Anh Linh.

Sắc mặt Tohsaka Tokiomi không được tốt, dựa theo tình huống hiện giờ chỉ có một khả năng.

- Anh Linh mà nhà Matou gọi ra phá hủy nhà Matou sao?

Gilgamesh giống như nghe được chuyện thú vị, hiếm khi lộ ra nụ cười.

- Tám chín phần mười... Là như vậy.

- Thú vị, nếu không phải nhà Matou nội chiến, thì chính là Anh Linh giết chết ngự chủ, quả thực là...

Gilgamesh không nói tiếp, hắn ta đang chậm rãi linh thể hóa nhếch miệng cười, tuy hắn ta muốn làm thịt ngự chủ của mình, nhưng hắn ta không dám làm vậy, lệnh chú là thứ khiến hắn ta không thể phản kháng, rất vất vả mới tới thế giới hiện tại, Gilgamesh còn chưa muốn biến mất.

Nhưng hứng thú của Gilgamesh được dấy lên, nếu tên Anh Linh không biết kia còn chưa biến mất, hắn ta rất muốn hỏi đối phương một chút, làm thế nào để giết ngự chủ của mình.

Sau khi Gilgamesh linh thể hóa cũng rời khỏi dinh thự, Tohsaka Tokiomi uống cạn rượu trong ly, cả người dựa vào ghế sofa.

- Thật sự không chịu được, lại triệu hoán tới Gilgamesh luôn hành động đơn độc, Anh Linh tập kích ngự chủ, đúng là người điên, còn có những thế lực ma thuật sư không biết xuất hiện từ đâu ra đang phân tán ở thành phố Fuyuki.

Tohsaka Tokiomi rất đau đầu, không chỉ có Gilgamesh khiến hắn ta đau đầu, còn có thế cục hiện giờ.

...

Biên giới thành phố Fuyuki, trên một vùng hoang dã.

Tô Hiểu cầm một tờ bản đồ trong tay, lệnh chú vẽ trên mu bàn tay phải rất dễ trông thấy, phía sau hắn là Bố Bố, sau Bố Bố là Matou Sakura, phía sau Matou Sakura là Matou Kariya “cuồng chiến sĩ”.

- Sao lại đến vùng ngoại ô? Rõ ràng là trên bản đồ đánh dấu Ryuudou Temple ở ngay xung quanh đây.
Bạn cần đăng nhập để bình luận