Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 887: Lát nữa xử lý

Tô Hiểu ra khỏi bệnh viện từ cửa chính, phía sau là Bố Bố ngáp liên tục.

Không có nhiều người đi trên đường, phần lớn người đi đường đều là học sinh tràn ngập thanh xuân, tuổi khoảng 14~19 tuổi. Ban ngày ở Academy City, khiến người ta cảm thấy tràn ngập sức sống.

Đi trong người đi đường, Tô Hiểu lấy ống nghe điện thoại ra.

- Aleister, ta đã xuất viện.

Một lát sau, bên trong ống điện thoại không phát ra âm thanh, Tô Hiểu gõ lên điện thoại.

Tút tút tút…

Điện thoại trên người một người đi đường vang lên, người qua đường kia nghe điện thoại, sửng sốt mấy giây xong, thì đưa điện thoại về phía Tô Hiểu.

- Hình như là đang tìm ngươi…

Tô Hiểu liếc nhìn học sinh đang mê mang, lại liếc nhìn điện thoại trong tay, cuối cùng nhìn về phía Bố Bố. Tối hôm qua hắn bảo Bố Bố ngậm điện thoại, chẳng lẽ nước bọt khiến điện thoại bị hỏng? Một lát sau, hắn cầm lấy di động.

- Ta phái Hound Dog đến gần, nhưng mà hiện giờ ngươi là người phương nào?

Tín hiệu điện thoại trong tay Tô Hiểu đã bị Aleister xâm lấn.

- Xem ta tình báo lúc trước của ta là sai lầm, nơi này không chỉ là địa bàn của ngươi. Còn ta là người phương nào, còn phải hỏi sao? So với phương thức xử lý mọi việc của bác sĩ kia, ta thích khuynh hướng đơn giản hơn, phương thức trực tiếp.

- Hóa ra “lão hữu” của ta không thể đả động được ngươi.

Trong giọng nói của Aleister mang theo ý cười, Tô Hiểu cười giễu cợt. Hắn có loại cảm giác, Aleister giống như đã sớm biết hắn sẽ không gia nhập bên phía Heaven Canceller, nguyên nhân là Tsuchimikado Motoharu không có quan hệ với Heaven Canceller.

- Lý niệm không hợp, không thể cùng làm việc. Chuyện tối hôm qua lát nữa ta sẽ xử lý, giải quyết chuyện này xong, ta sẽ gặp Tsuchimikado Motoharu.

- Đương nhiên sẽ gặp.

Tô Hiểu cúp điện thoại, trả điện thoại cho học sinh kia, từ đầu tới cuối, học sinh kia đều lộ ra vẻ mặt lờ mờ, tâm tư hắn ta có chút không theo kịp tiến triển của tình hình.

Học sinh rời đi, hai người đàn ông mặc âu phục màu đen đi về phía Tô Hiểu.

- Byakuya tiên sinh, bọn ta là Hound Dog.

- Hai người tối qua ở đâu?

- Khu học thứ mười, tình hình nơi đó rất phức tạp, tối hôm qua bọn họ gặp mặt một gián điệp ma pháp, tên gián điệp ma pháp kia cho bọn họ chỗ che chở.

Một thành viên của Hound Dog đưa mấy phần tài liệu, Tô Hiểu lật xem xong, biết rõ đại khái.

- Musujime Awaki đâu?

- Musujime tiểu thư đang tĩnh dưỡng, tối hôm qua nàng bị trọng thương trong khi chiến đấu, ở ngay bệnh viện lúc trước của ngài.

- Hả?

Tô Hiểu trầm ngâm một lát:

- Nếu như là bệnh viện kia, bây giờ có thể liên lạc với nàng.



Hai tiếng sau, Academy City, khu học thứ mười.

Khu học thứ mười nối liền với khu học thứ bảy, vị trí ở biên giới Academy City. Nơi này không có trường học, có rất nhiều “động vật thí nghiệm”, viện cảm hóa thiếu niên duy nhất bên trong Academy City được xây dựng ở đây.

Bởi vì không có hạng mục nghiên cứu xuất sắc, cơ cấu nơi này không tính là giàu có, lâu dần, cơ cấu nghiên cứu ở nơi này cơ bản đều hoang phế, cuối cùng nơi này thành hang ổ của bình dân trong Academy City.

Đúng vậy, bên trong Academy City cũng có hang ổ bình dân, nhưng so với hang ổ của bình dân ở ngoài, hang ổ bình dân ở nơi này không ăn đói mặc rách, không cần giãy giụa ở ranh giới ấm no.

Lượng lớn người không lo ấm no hội tụ ở khu thứ mười. Bọn họ không làm gì cả, các yếu tố bạo lực trong cơ thể bọn họ được kích hoạt bởi ảnh hưởng của môi trường, điều này dẫn tới tỉ lệ tội phạm ở khu thứ mười tăng trên diện rộng. Bất cứ học sinh nào, đặc biệt là nữ sinh, sau 6h chắc chắn sẽ không bước vào nơi này.

Aleister ngầm đồng ý với hoàn cảnh trị an gay go ở nơi này. Theo Aleister, nơi này là điểm tụ tập phế phẩm, tất cả những thứ vô dụng, có thể ném tới đây, còn không cần lo lắng bị bên ngoài đánh cắp kỹ thuật. Bởi vì trị an gay go, học sinh không dám tới nơi này, giảm mức độ bị lộ rất cao.

Dưới loại ngầm đồng ý này, có thể nói là khu thứ mười ác danh lan xa, rất nhiều tập đoàn vô năng lực giả ở đây hoành hành, chính là thế lực do năng lực giả lv0 tạo thành. Đừng nên khinh thường những vô năng lực giả này, bọn họ không giống với học sinh, rất có bầu không khí tổ chức khủng bố.

Một chiếc xe con màu đen lái trong khu thứ mười, người điều khiển là một tay bắn tỉa trong Hound Dog, ngồi ghế phụ cũng là thành viên của Hound Dog, trên đùi hắn ta có một chiếc máy tính xách tay, trên màn hình là mấy hình ảnh giám sát, hai người này là tay bắn tỉa và thu thập tình báo.

Còn ngồi ghế sau, chen chúc hai người một chó.

Gò má trắng mịn của Musujime Awaki dán sát vào cửa sổ xe, nàng bị chen tới mức trợn tròn mắt.

- Các ngươi không thể chuẩn bị… Thêm một chiếc xe à, thực sự muốn làm thịt các ngươi.

Musujime Awaki tốn sức quay đầu, tức giận nhìn Tô Hiểu. Nàng vốn mặc không nhiều, bây giờ chen ở ghế sau, kết quả có thể tưởng tượng được, nàng sắp ngồi lên đùi Tô Hiểu.

Vẻ mặt Tô Hiểu cũng không tốt lắm. Nếu như không phải lo lắng mục tiêu chạy trốn, hắn sẽ không ngồi chiếc xe này, con hàng Bố Bố đúng là giỏi chen.

So với hai người, Bố Bố bình tĩnh hơn nhiều, ánh mắt giống như muốn nói: “Chủ nhân, người phụ nữ kia rất mềm đúng không?

Cái đuôi đầy lông của Bố Bố lay động, thỉnh thoảng lướt qua mặt Tô Hiểu, thấy cảnh này trong lòng Musujime Awaki mừng thầm, đôi thỏ trắng to của nàng đều bị đè bẹp, rất mắc cỡ.

Két, xe đột nhiên dừng lại.

- Byakuya tiên sinh, đã đến địa điểm chỉ định.

Tay bắn tỉa lái xe đẩy cửa xe ra, xách cái rương da sau cốp xe, nhanh chóng biến mất trong một tòa nhà bỏ hoang.

Thành viên chó săn ở ghế phụ đưa ba cái tai nghe, Tô Hiểu, Musujime Awaki, Bố Bố lần lượt đeo vào.

Chui từ trong xe chen chúc ra, Tô Hiểu cử động cánh tay phải hơi cứng ngắc. Cánh tay phải của hắn tạm thời không thể múa đao, ít nhất phải tĩnh dưỡng 15~20 tiếng mới có thể cầm đao chiến đấu. Cánh tay phải của hắn không thể dùng, không có nghĩa là Tô Hiểu mất đi sức chiến đấu, huống hồ kẻ địch bị thương nặng hơn.

Tô Hiểu, Bố Bố, Musujime Awaki đi tới một quán bar tên là Hỏa Chi Sâm, nếu như tình báo không nhầm, Kanzaki Kaori đang dưỡng thương ở bên trong.

Chỗ cửa quán rượu có một cái bảng, phía trên viết: Bản điếm khai trương ba tháng, hiện giờ tổ chức hoạt động báo đáp khách hàng, ưu đãi rượu, trên hai người bản điếm sẽ giảm giá 25%.

Bởi vì có ưu đãi rượu, cho nên cho dù là buổi trưa, vẫn có khách thỉnh thoảng ra vào quán bar.

- Xem ra nơi này không sai, hoạt động ưu đãi… Lợi dụng lượng người yểm hộ nhân vật mục tiêu mà thôi.

Musujime Awaki ấn tai nghe vô tuyến.

- Chuẩn bị xong chưa?

- Đã đến điểm bắn tỉa, có thể cung cấp trợ giúp hỏa lực bất cứ lúc nào, suy nghĩ đến hoàn cảnh quán bar, ta cần tọa độ chính xác.

- Không thành vấn đề.

Musujime Awaki ngửa đầu với Tô Hiểu, quăng một máy bắn tín hiệu cỡ chìa khóa xe.

- Chỉ cần kích hoạt thứ này, ba giây sau, vị trí thứ này sẽ chịu đả kích không khác hỏa lực.

Musujime Awaki từng phối hợp với Hound Dog, hơn nữa đối với nhiệm vụ lần này, nàng tích cực một cách bất ngờ.

Hay là nói, Musujime Awaki rất thù dai, tối hôm qua trên 60% da nàng bị bỏng, cho dù được Heaven Canceller chữa trị sẽ không để lại sẹo, nhưng cảm giác bị ngọn lửa nướng khiến ký ức của nàng ưu thương.

Tô Hiểu nhận lấy máy bắn tín hiệu, đi vào trong quán rượu trước tiên.

Đẩy cửa gỗ tiến vào quán bar, Tô Hiểu phát hiện nơi này không phải quán bar phong cách hiện đại, càng thiên về phong cách kiểu u cổ. Bên trong quán rượu xếp đầy bàn gỗ hình tròn, ghế dựa rất giống một đoạn cọc gỗ tròn.

- Học sinh tối qua thực sự không tệ, đáng tiếc để nàng chạy trốn mất.

- Cái tên nhà ngươi không muốn sống nữa à? Lại tới khu học thứ bảy gây sự.

- Bà chủ, lại cho một chai hỏa điệt.

Bên trong quán bar tiếng người huyên náo, đa số khách nhân đều khoảng mười mấy đến ba mươi tuổi. Một người phụ nữ mặc váy màu tím tóc ngắn qua lại trong khách nhân, tai trái đeo khuyên tai hình rắn bằng vàng ròng, nàng giống như rất quen thuộc với mỗi khách nhân. Thỉnh thoảng sẽ chào hỏi hoặc cười nói với khách nhân, có lẽ nàng chính là bà chủ quán bar này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận