Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 936: Manh mối của người chơi may mắn

Tô Hiểu thành công đối kháng với phân thân Alice, bởi vậy đối phương không còn đến quấy rầy hắn.

- Tiểu nha đầu kia đi đâu rồi?

Lời nói của lão tam Quốc Túc ngắt tâm tư của Tô Hiểu, bỗng nhiên Tô Hiểu nghĩ tới, tối hôm qua bị tập kích trước tiên là gian phòng số 1, hắn nghe thấy tiếng la của tiểu loli trinh thám.

Két…

Cửa phòng số 1 được đẩy ra, tiểu loli trinh thám bước ra khỏi phòng với vẻ máy móc, đồng tử hơi lờ mờ, cô ta giống như xác chết di động đi xuống cầu thang như vậy, ngồi trên ghế salon bên cạnh Tô Hiểu.

- Này.

Tô Hiểu đẩy tiểu loli trinh thám một cái.

- Alice tiểu tỷ tỷ…

Hai tay của tiểu loli trinh thám nâng gò má, trên mặt có chút ửng đỏ.

- Ồ…

Sau khi Tô Hiểu sửng sốt, quan sát tỉ mỉ tiểu loli trinh thám.

Lúc này tiểu loli trinh thám đỏ mặt, nụ cười trên mặt muốn bao nhiêu hủ có bấy nhiêu hủ, như được rót mấy trăm cân hợp hoan tán.

- Người này… Hình như bị phế bỏ, ngươi nhìn xem nàng cười đều chảy cả nước miếng.

Lão tam Quốc Túc dán sát mặt lại gần.

Tô Hiểu đẩy mặt lão tam Quốc Túc, nắm lấy cổ áo tiểu loli trinh thám, năng lượng Thanh Cương Ảnh hội tụ trong tay.

Đùng đùng đùng…

Tô Hiểu tát mạnh lên mặt tiểu loli trinh thám mấy cái, thực sự đánh rất mạnh, lão tam Quốc Túc ở bên cạnh nhìn mà trực tiếp nhe răng.

Tô Hiểu cho tiểu loli trinh thám ăn tát mấy cái xong, tiểu loli trinh thám rầm một tiếng ngã lên ghế salon.

- Hả? Ta làm sao vậy? Mặt đau quá…

Tiểu loli trinh thám mơ màng tỉnh lại, đột nhiên nàng nghĩ tới gì đó, lập tức vươn hai tay ôm vai.

- Tối hôm qua ta bị Alice tập kích!

Hơi thở của tiểu loli trinh thám chậm rãi gấp gáp, con mắt mở to.

- Không phải là ngươi còn chưa chết à?

Lão tam Quốc Túc xem thường.

- Ngươi thì biết cái gì, tối hôm qua ta, tối hôm qua…

Tiểu loli trinh thám có miệng khó trả lời, nàng không thể nói tối hôm qua nàng bị Alice lột sạch, run lẩy bẩy làm gối ôm một tiếng.

- Bà già ghê tởm này, sỉ nhục quá!

Khóe mắt tiểu loli trinh thám hiện lên nước mắt, nàng là Khế Ước Giả cấp ba, lại bị người ta lột sạch làm gối ôm, chuyện này không dễ chịu hơn tử vong bao nhiêu.

- Nhất định phải bắt được nàng…

Khi tiểu loli trinh thám nói chuyện, trong đôi mắt lóe lên tia sáng màu đỏ.

- Tiểu tỷ tỷ Alice…

Gò má của tiểu loli trinh thám lại ửng hồng lần nữa, biểu cảm giống như bị chơi xấu. Nhìn thấy vẻ mặt này của tiểu loli trinh thám, lão tam tuyệt vọng nhắm mắt lại. Trước khi trò chơi kết thúc, có lẽ tiểu loli trinh thám thường nằm ở trạng thái như vậy.

- Byakuya huynh, chỉ có thể dựa vào hai chúng ta thôi.

Lão tam Quốc Túc thẳng hông, Tô Hiểu ừ một tiếng, không tiếp tục nói nữa. Hắn lấy một tờ giấy trắng trên bàn đá, đây là tin tức người chơi may mắn cung cấp.

Nhìn nội dung trên tờ giấy, Tô Hiểu hơi đau đầu, nội dung phía trên thực sự “quá phong phú”.

[O*]

Đây là toàn bộ nội dung trên tờ giấy trắng, không biết đây là viết chữ O hay vẽ quả trứng gà, dấu * kia càng không rõ ý nghĩa.

- Người phụ nữ thú vị.

Tô Hiểu lẩm bẩm một tiếng, hắn đang nói Alice, tình huống hiện giờ là Alice cố ý làm như vậy, hắn có thể tự do hành động là vì Alice không thể làm gì được hắn. Còn lão tam Quốc Túc là phương diện IQ bị Alice khinh bỉ, hơn nữa lão tam đã không còn quyền nghi vấn.

Tiểu loli trinh thám một lát bình thường, một lát biến thành loli hủ, thời gian bình thường chừng 30 giây, sau đó sẽ biến thành loli hủ khoảng 5~10 phút.

Manh mối đã biết trở nên lung ta lung tung, Bì Bàn, gã đeo kính, lão đại, lão nhị Quốc Túc thì ban ngày không thể rời phòng, còn không thể lan truyền tin tức ra ngoài, điểm này lão tam Quốc Túc đã từng thử, những gian phòng kia đã bị kết giới phong kín.

Còn miêu nữ đã chết, chuyện này là “hố trời”, có trời mới biết nàng thực sự đã chết hay chưa. Hay là phân thân Alice chó cùng rứt giậu, từ bỏ một phần lạc thú của trò chơi, lựa chọn “tự sát”, do đó mê hoặc tầm mắt người khác.

Tiến triển của trò chơi đến mức độ này, đã khác với trò chơi trước đây, bởi vì trong này bao gồm ân oán cá nhân, hi sinh một phân thân chơi chết Tô Hiểu, bản thân Alice thích nghe ngóng chuyện này.

Tất cả người chơi không biết chính là, trò chơi này đã không liên quan tới lạc thú của Alice, mà xen lẫn ân oán cá nhân bên trong.

Khi Tô Hiểu đang tổng kết manh mối, giấy trắng trên bàn đá bị lấy đi, là tiểu loli trinh thám tạm khôi phục thần trí.

- Từ tình hình đã biết có thể thấy, Alice có trên 60% khả năng ẩn giấu trong Bì Bàn, kính mắt, lão đại, lão nhị Quốc Túc. Đương nhiên, miêu nữ cũng không loại trừ ra, chỉ có điều tỷ lệ tương đối nhỏ, manh mối trên tờ giấy này quá ít, là tròn sao? Chữ O? Hay là nhóm máu? Dấu * bên cạnh là gì?

Tốc độ nói chuyện của tiểu loli trinh thám rất nhanh nói xong những lời này, nhưng mà nàng còn chưa nói hết.

- Nếu như truy cầu ổn thỏa, nghi vấn số 5 đã chết trước, mạo hiểm mà nói, thì nghi vấn số 3 hoặc số 4, chúng ta…

Tiểu loli trinh thám còn chưa nói hết, cơ thể đột nhiên dựa vào Tô Hiểu.

- Tiểu tỷ tỷ Alice…

Tô Hiểu đẩy tiểu loli trinh thám ra, con hàng này giống như gấu mèo quấn lấy hắn, ảnh hưởng tới suy nghĩ.

- Số 3, số 4, số 5, số 6, số 7…

Tô Hiểu rất đau đầu, hắn cảm thấy tế bào não đang “thiêu đốt”, trò chơi này không khỏi quá hại não.

- O, đại biểu cho cái gì đây?

Ánh mắt Tô Hiểu đảo qua số thẻ của tám gian phòng, có lẽ manh mối ở trong đó.

- O, O, O, O em gái ngươi!

Tô Hiểu cầm giấy trắng quăng sang một bên, không biết đây là manh mối của tên ngốc nào để lại, phạm vi rộng như thế, cho dù vẽ một con lợn cái, Tô Hiểu cũng có thể khóa chặt đối tượng hoài nghi là nữ. Nhưng đối phương chết không tử tế vẽ 0, quả thực ngu ngốc.

- Ngu ngốc sao?

Tô Hiểu nhìn về phía lão tam Quốc Túc.

- Byakuya huynh, ngươi mắng ta làm gì?

Biểu cảm của lão tam Quốc Túc lúng túng.

- Không phải nói ngươi, người để lại manh mối không phải kẻ ngốc, nhưng mà manh mối để lại hơi phức tạp.

Tô Hiểu đứng dậy nhặt tờ giấy trắng, hắn lấy một cái bút từ trong không gian ra, ở dấu *, hoạch định trung tâm hình 0.

- Lão tam, ngươi cảm thấy giống thứ gì?

Trên mặt Tô Hiểu chậm rãi xuất hiện nụ cười.

- Ồ, trứng gà vỡ nát?

Lão tam Quốc Túc nở nụ cười ngại ngùng.

- Không, thứ này rất giống kính mắt vỡ nát.

Đùng!

Lão tam Quốc Túc vỗ đùi, đột nhiên đứng dậy.

- Hóa ra là như thế, Byakuya huynh trâu bò.

Vẻ mặt lão tam Quốc Túc kích động, Alice là ai đã trở nên sống động hơn.

- Xảy ra chuyện gì thế?

Tiểu loli trinh thám tỉnh lại, lão tam Quốc Túc lập tức chuyển tình báo cho nàng, nhưng lão tam Quốc Túc còn chưa nói hết, tiểu loli trinh thám lại nở nụ cười “hạnh phúc”, điều này khiến lão tam rất lúng túng.

- Byakuya huynh, không nhầm chứ? Nhắc nhở rõ ràng như thế, người đàn ông đeo kính gọng vàng là Alice ngụy trang, thứ này nhìn kỹ, đúng là kính mắt vỡ nát.

- Đây đúng là kính mắt vỡ nát, không thể trực tiếp biểu đạt thân phận, chính là tổ hợp 0+*.

Tô Hiểu cụp mắt xuống, từ tình hình hiện giờ có thể thấy, Alice có thể làm nhiều chuyện trong quy tắc trò chơi. Ví dụ như trừ Khế Ước Giả làm trái quy tắc trò chơi ngoài hắn ra, giam cầm bọn họ trong phòng.

- Nếu thực sự chỉ là biểu đạt từ khóa kính mắt, căn bản không cần thêm *, do đó đại biểu kính mắt vỡ nát, như vậy sẽ khiến tin tức phức tạp hóa hơn. Nếu như ta là người đàn ông đeo kính gọng vàng, đồng thời nghĩ cách biểu đạt ta là Alice, ta sẽ dùng phương thức đơn giản biểu đạt, mà không phải dùng “kính mắt phá nát” phức tạp như thế.

Tuy Tô Hiểu không am hiểu suy luận, nhưng hắn có thể tổng hợp lại tình báo. Như vậy giống như chiến đấu, thông qua không ngừng giao đấu, thu được phương thức chiến đấu của kẻ địch.

- Hình như ta biết ai là Alice rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận