Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 251: Thâm Nhập

Người địa huyệt Tô Hiểu nhìn thấy lúc trước chỉ là cu li, những người địa huyệt cầm roi dài là trông coi, có tổng cộng bốn tên.

Những máy móc sắt thép ở trên đất trống có tác dụng không rõ, thỉnh thoảng trong khe hở của máy móc sắt thép sẽ phun ra rất nhiều hơi nước, làm việc trong vùng đất trống rất nguy hiểm.

“A!”

Tiếng hét thảm truyền đến, một tên người địa huyệt bị hơi nước làm phỏng, trên người bị nóng mà xuất hiện bong bóng, lăn lộn đau đớn trên đất.

Người địa huyệt ở xung quanh sợ hãi rụt rè lùi về sau, một người địa huyệt trông coi ở gần đó thấy vậy thì nổi giận thét lên một tiếng, giống như rất bất mãn với chuyện này.

“Ùng ục bánh… (ngôn ngữ không biết).”

Người địa huyệt trông coi chỉ người địa huyệt bị phỏng, không biết nói gì đó.

Sau khi người địa huyệt trông coi lên tiếng, những người địa huyệt cu li đều làm động tác nuốt nước bọt.

Một tên người địa huyệt cu li tiến lên kiểm tra vết thương trên người người địa huyệt bị phỏng kia, sau đó lắc đầu, ý là không sống nổi.

Người địa huyệt trông coi nâng cằm, những người địa huyệt cu li hưng phấn khoa chân múa tay.

Người địa huyệt cu li ba chân bốn cẳng nâng người bị thương lên, đi tới trước khe hở phun ra nhiều hơi nước nhất, rồi quăng người bị thương vào trong hơi nước.

“A! !”

Tiếng kêu thảm thiết như tan nát cõi lòng truyền tới, mấy giây sau bên trong hơi nước không có chút tin tức.

Khoảng một phút sau, không biết người địa huyệt cu li lấy đâu ra cái móc sắt, kéo người địa huyệt đã nóng chín trong hơi nước ra.

Khóe miệng đám người địa huyệt cu li đầy nước bọt, từ dáng vẻ xanh xao vàng vọt của chúng nó có thể nhìn ra, bọn chúng không được ăn no lâu rồi.

“Đạp thình thịch… (Ngôn ngữ không biết)”.

Người địa huyệt trông coi kêu to một tiếng, những người địa huyệt cu li đứng thành thật tại chỗ.

Người địa huyệt công troi thả người nhảy từ trên máy móc bằng sắt thép xuống, vừa nhảy là cách xa mười mấy mét.

Phịch một tiếng người địa huyệt trông coi rơi xuống đất, ánh mắt tên này nhìn người địa huyệt được nướng chín, cuối cùng kéo cánh tay xuống, ung dung thong thả ăn.

Sau khi người địa huyệt trông coi chọn xong, người địa huyệt cu li ở xung quanh ùa lên, chưa tới hai giây, người địa huyệt được nướng chín không còn sót lại chút cặn.

Tình cảnh này lọt vào mắt Tô Hiểu, ánh mắt hắn vẫn nhìn người địa huyệt trông coi, cái nhảy vừa rồi của đối phương đúng là không đơn giản.

“Oẹ…”

Tiểu hoàng đế ở phía sau nôn khan, sắc mặt tái nhợt.

- Hiện giờ chúng ta… Làm sao bây giờ, những người địa huyệt này… Hình như rất khó dây.

Tiểu hoàng đế sợ hãi nhìn người địa huyệt trong khu đất trống.

Đương nhiên Tô Hiểu biết những người địa huyệt này rất khó dây vào, nhưng hắn nhất định phải đi qua nơi này.

Nếu là ở bên ngoài Tô Hiểu không có biện pháp đối với những người địa huyệt này, nhưng ở trong đây thì khác.

Lấy một ống nghiệm màu đỏ tươi ra, Tô Hiểu mở ống nghiệm ra, như ném bowling thả ống nghiệm vào trong khu đất trống.

Ống nghiệm lăn vào trong một cách vững vàng, rất nhanh đã lăn xuống dưới máy móc bằng sắt thép.

Sương mù màu đỏ nhạt bay ra, chậm rãi pha loãng không khí.

Tô Hiểu lấy ba mặt nạ phòng độc ra, ném cho tiểu hoàng đế một cái, rồi đeo giúp Bố Bố.

Nhìn dáng vẻ đeo mặt nạ phòng độc của Bố Bố, suýt nữa Tô Hiểu bật cười.

Để mặt nạ phòng độc ở ngoài miệng, Tô Hiểu đợi dược tề hóa học bốc hơi trong khu đất trống.

Thứ này do thiên tài hóa học nào đó chế tác, tên kia cũng là Khế Ước Giả, chuyên bán vật phẩm loại này ở Luân Hồi Nhạc Viên, giá cả không cao, nhưng hiệu quả rất tốt.

Lần này không dùng dược tề loại gây tê, thứ này hung tàn gấp mấy chục lần dược tề loại gây tê, sẽ phá hoại hệ thần kinh vĩnh viễn, chỉ là hiệu quả hơi chậm, còn cần trong hoàn cảnh đóng kín, cho nên chỉ bán với giá 50 Nhạc Viên Tệ.

Khoảng hơn mười phút sau, Tô Hiểu cau mày, những người địa huyệt này có tính kháng độc cao tới kinh người, bình thường 3 phút là thấy hiệu quả, nhưng mười phút đã qua, những tên này không có phản ứng.

Khoảng chừng nửa canh giờ, người địa huyệt trong đất trống mới có phản ứng, một tên người địa huyệt lảo đảo hai bước ngã xuống đất, cơ thể co rúm như cá lên bờ.

Phản ứng dây chuyền lan ra rất nhanh, từng người địa huyệt ngã xuống, tình huống như vậy khiến người địa huyệt trông coi rất phẫn nộ, nó vung roi lên đánh vào người địa huyệt cu li ngã xuống đất, sau mấy roi, một tên người địa huyệt sống sờ sờ bị quật nát.

Chỉ mấy giây sau, người địa huyệt trông coi cảm thấy không đúng lắm, cơ thể lay động một lát thì ổn định, không có dấu hiệu ngã xuống.

Người địa huyệt trông coi hét lớn một tiếng, ý đại khái là bảo người địa huyệt cu li và những người địa huyệt trông coi khác rời khỏi đất trống.

Nhưng bỗng nhiên người địa huyệt trông coi phát hiện, người địa huyệt cu li đã ngã xuống đất hết, bên trong đất trống chỉ còn sót lại bốn tên trông coi không sao.

Thấy cảnh này Tô Hiểu ra khỏi chỗ ẩn nấp, muốn thông qua nơi này nhất định phải tiêu diệt những người trông coi.

- Tranh tháp.

Người địa huyệt trông coi kêu to một tiếng, ném roi trong tay đi, rút một chiếc búa cán dài một mét ra, trên búa còn dính vết máu đen và thịt nát khô quắt.

Bốn tên trông coi đi chân đất xông về phía Tô Hiểu, chân đạp lên mặt đất phát ra âm thanh đùng đùng.

Lần này Tô Hiểu đoán được người địa huyệt nói gì, có lẽ “tranh tháp” là kẻ địch.

- Bố Bố, dụ hai tên, ngăn cản là được.

Bố Bố gâu một tiếng xông về phía người địa huyệt trông coi, tốc độ chạy của Bố Bố rất nhanh, sau khi chạy tới gần người địa huyệt trông coi thì đột nhiên thay đổi chín mươi độ, không biết đứa thiếu não này học được “phiêu dật” từ lúc nào.

Rõ ràng là người địa huyệt trông coi chưa từng thấy sinh vật như Bố Bố, ba tên người địa huyệt hô to gọi nhỏ xông về phía Bố Bố. Không thể nghi ngờ đây là một tin tức tốt.

Trong lúc người địa huyệt trông coi chạy có hơi lảo đảo, đây đủ để thấy dược tề hóa học phát huy chút tác dụng, nhưng không có hiệu quả rõ rệt.

Một tên người địa huyệt xông về phía Tô Hiểu, miệng đầy răng đen, giống như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

Xông tới trước mặt Tô Hiểu, người địa huyệt trông coi vung chiếc búa cán dài một mét lên cao.

Gió mạnh lướt qua mặt, Tô Hiểu đã để Trảm Long Thiểm ngang trước người, nhưng sau khi cảm nhận được gió mạnh lướt qua mặt sắc mặt hắn thay đổi, hắn lập tức nghiêng người né tránh.

Bùm!

Chiếc búa lướt qua sát người Tô Hiểu đánh xuống, mặt đất bị đập ra hố to sâu nửa mét.

Nếu thứ này đánh trúng Trảm Long Thiểm, cho dù Trảm Long Thiểm không sao, Tô Hiểu cũng không cầm được Trảm Long Thiểm, sức mạnh lần này quá khủng bố.

Tên gọi: Người địa huyệt trông coi (đang trúng độc dược tề hóa học).

Loại hình: Sinh vật luyện kim.

Giá trị sinh mệnh: 86%.

Giá trị pháp lực: 100.

Sức mạnh: 30.

Nhanh nhẹn: 22.

Thể lực: 30.

Trí lực: 10.

Mị lực: 2.

Năng lực 1: Đập kích bằng búa đinh (chủ động), dùng toàn lực vung búa đinh đập về phía trước, trúng mục tiêu sẽ tạo thành thương tổn x3 sức mạnh cùng với vỡ xương cho kẻ địch, tiêu hao 30 điểm giá trị pháp lực.



Đồng tử Tô Hiểu co rút nhanh, rõ ràng người địa huyệt trông coi chỉ là tiểu lâu la ở “khu thí nghiệm luyện kim Biruma”, cho nên chỉ có một năng lực.

Chỉ là tiểu lâu la đã có thuộc tính rất mạnh, thuộc tính sức mạnh và thể lực đều cao 30 điểm.

Phải biết rằng hình thể của người địa huyệt trông coi không lớn, kẻ địch 30 điểm sức mạnh hình thể loại này có thể bùng nổ ra lực sát thương kinh người.

Tô Hiểu âm thầm cảnh giác, người địa huyệt trông coi không chỉ có sức mạnh 30 điểm, thể lực cũng là 30 điểm, có lẽ sức sống của người địa huyệt rất ngoan cường.

Né tránh một búa của người địa huyệt trông coi, Tô Hiểu nắm chặt Trảm Long Thiểm, eo hơi trầm xuống, một đao chém về phía ngực người địa huyệt trông coi.

Xì xì.

Trường đao vào thịt, sau khi chém vào mấy centimet thì lực cản xuất hiện, Trảm Long Thiểm như cắt lên một miếng cao su có tính dai.

Tô Hiểu rút đao lùi về sau, người địa huyệt trông coi không thèm quan tâm vết thương trên người, búa trong tay lại vung loạn về phía Tô Hiểu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận