Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 123: Ai Cũng Có Mưu Đồ Riêng

Bên trong cứ điểm của Aogiri Tree, Tô Hiểu bị nhắc nhở của Luân Hồi Nhạc Viên xuất hiện liên tục dọa ngốc.

[Nhắc nhở: Liệp Sát Giả thành công liệp sát người làm trái quy tắc, hoàn thành nhiệm vụ liệp sát.]

[Liệp sát lần này là Liệp Sát Giả giúp Luân Hồi Nhạc Viên hoàn thành, xét thấy đây là lần đầu tiên Liệp Sát Giả hoàn thành nhiệm vụ săn giết, khen thưởng những thứ sau.]

[Ngươi nhận được huân chương vinh dự thanh đồng x1.]

[Bởi vì Liệp Sát Giả nhận được “Huân chương vinh dự thanh đồng”, cửa hàng vinh dự sẽ mở ra sau khi Liệp Sát Giả quay về Luân Hồi Nhạc Viên, (Vị trí: Phòng chuyên thuộc của Liệp Sát Giả).]

[Huân chương vinh dự thanh đồng.]

Giới thiệu tóm tắt: Có thể đổi vật phẩm ở trong cửa hàng vinh dự.



Nhắc nhở liên tục khiến Tô Hiểu hoàn toàn ngây ngốc, nhiệm vụ liệp sát hoàn thành như vậy rồi sao? Phạm vi cảm nhận một km đâu? Rốt cuộc người làm trái quy tắc có dáng vẻ gì?

Gãi đầu một cái, tuy Tô Hiểu không rõ lắm, nhưng bây giờ hắn biết rõ hoàn toàn rồi.

Nhiệm vụ chính, nhiệm vụ săn giết đều hoàn thành, hắn có thể quay về bất cứ lúc nào, nhưng phải hoàn thành “nhiệm vụ bí mật: Nguyên” trước đã, nếu nhiệm vụ bí mật này thất bại sẽ bị trừ thuộc tính.

Liên quan tới nhiệm vụ liệp sắt, lúc Tô Hiểu mơ màng cũng có chút manh mối.

Nếu như nhiệm vụ chính (3) của hắn thất bại, sẽ bị cưỡng ép xử quyết, bởi vậy có thể thấy nếu Khế Ước Giả ở trận doanh Ghoul thất bại nhiệm vụ chính (3), sẽ đối mặt với vận mệnh tương tự. Hẳn là tên làm trái với quy tắc thất bại nhiệm vụ chính nên bị cưỡng chế xử quyết.

Bởi vậy có thể thấy được, chắc chắn Luân Hồi Nhạc Viên không ưa những tên làm trái quy tắc, một khi có cơ hội sẽ ra tay ngay.

Tô Hiểu ngẩng đầu nhìn về phía Hi Lạc Lạc, ánh mắt rõ ràng đang nói “Sao ngươi còn chưa chết”.

Cảm nhận được ánh mắt của Tô Hiểu, Hi Lạc Lạc ưỡn ngực lên, lấy một tờ giấy da dê tràn đầy vết rách ra.

- Ta có thứ này, một thứ rất cần thiết của Chức Công Giả! Sau khi thất bại nhiệm vụ chính sẽ không bị cưỡng chế xử quyết, chỉ là không có khen thưởng qua cửa, Chức Công Giả yên lặng tạo ra cống hiến cho Luân Hồi Nhạc Viên, cho nên có thể đổi được “Cuốn được miễn khi nhiệm vụ thất bại”, 4000 Nhạc Viên Tệ một cuốn, không dối trên lừa dưới.

Trước mắt Tô Hiểu sáng lên, cuốn được miễn trừng phạt nhiệm vụ chính sao? Đây là thứ tốt.

- Ngươi không dùng được đâu, “Cuốn được miễn khi nhiệm vụ thất bại” chỉ có Chức Công Giả mới sử dụng, đây là phúc lợi đặc biệt của bọn ta.

Tô Hiểu biết rõ, hóa ra Chức Công Giả chỉ cần sống đến cuối cùng là được, có thể hoàn thành nhiệm vụ chính được thì tốt, nếu không hoàn thành thì tổn thất nhiều nhất là 4000 Nhạc Viên Tệ.

Hi Lạc Lạc đi tìm người bảo vệ, lại lấy 5000 Nhạc Viên Tệ mua mệnh, hiện giờ lại dùng cuốn được miễn giá trị 4000 Nhạc Viên Tệ, rốt cuộc tên này có bao nhiêu Nhạc Viên Tệ?

Chức Công Giả ở trong thế giới diễn sinh = dê béo + mục tiêu bắt cóc cao nhất.

Xem ra lợi nhuận làm ăn trong Luân Hồi Nhạc Viên không ít, đáng tiếc thời gian hắn ở trong Luân Hồi Nhạc Viên không lâu lắm, cần dùng thời gian quý giá đó để tăng thực lực.

Giữa kiếm Nhạc Viên Tệ và tăng thực lực, Tô Hiểu sẽ chọn tăng thực lực.

- Tạm biệt lão đại, phù, lại nhặt được mạng rồi.

Cơ thể Hi Lạc Lạc chậm rãi trong suốt, phía sau xuất hiện một vết nứt không gian, Hi Lạc Lạc biến mất.

Một màn kinh người này, ngoại trừ Tô Hiểu ra thì không có ai ở trong phòng phát hiện.

Hiện giờ Tô Hiểu chỉ cần hoàn thành “nhiệm vụ bí mật: Nguyên”, là hắn có thể quay về.

Gánh nặng trên vai đã được quét sạch, bỗng nhiên Tô Hiểu có cảm giác toàn thân ung dung.

- Byakuya, chuyện đồng ý với ngươi đã làm xong rồi, bây giờ xuất phát.

Arima Kisho mở miệng, cho dù Arima Kisho không nói, Tô Hiểu cũng sẽ chủ động nhắc tới chuyện này.

- Takatsuki Sen, những thứ đó chuẩn bị thế nào rồi?

Arima Kisho nhìn về phía Takatsuki Sen.

- Đã chuẩn bị kỹ càng, phần lớn đều đến từ ba nước Trung, Mỹ, Đức, tuy bỏ ra của cải khổng lồ, nhưng rất tiên tiến.

Cuộc nói chuyện giữa hai người khiến Tô Hiểu không rõ lắm, Takatsuki Sen cũng không giải thích, dẫn theo mấy người đi tới cứ điểm dưới lòng đất.

Năm người đi tới trước phòng cứ điểm, trước cửa phòng có rất nhiều Ghoul trấn giữ, những tên Ghoul này được trang bị rất khoa trương, thậm chí có một số tên Ghoul cõng ống phóng rocket RPG.

- Aogiri Tree có vũ khí này, sao không cầm đi đối phó CCG?

Tô Hiểu hỏi ra nghi ngờ trong lòng.

- Bọn ta không dám.

Câu trả lời của Takatsuki Sen khiến Tô Hiểu ngạc nhiên.

- Mấy năm trước sẽ dùng, nhưng sau khi bị đạn loại nhỏ oanh động một lần, không dám dùng tiếp nữa, bọn ta không cần vũ khí nóng quy mô lớn, CCG cũng không cần, đây là quy tắc trên ván cờ.

Tô Hiểu biết rõ, hóa ra là bị đạn làm sợ, có lúc suy nghĩ Aogiri Tree thật đáng thương, bên ngoài đối chiến với thanh tra đầy nhiệt huyết, sau lưng còn phải đối phó tổ chức V hay quân đội tình cờ đột kích, mức độ khổ đột phá về phía chân trời.

Năm người vào phòng dưới lòng đất, bật đèn chân không, hình ảnh lọt vào mi mắt khiến Tô Hiểu hơi hoài nghi mình tiến vào kho quân dụng nào đó.

Trên vách tường phòng dưới đất treo đầy súng đạn, đủ loại súng ống dài ngắn, súng máy hạng nặng, súng trường, không thiếu thứ gì.

Bên trên quầy ở giữa căn phòng này đặt các loại chất nổ, sau khi nhìn những chất nổ này ánh mắt Tô Hiểu không dời đi được.

Kỹ thuật bắn súng của hắn “quá chuẩn”, cơ bản là bắn cái nào chỉ cái đó, cho nên hắn rất thích bom có uy lực mạnh, ném một quả ra còn có uy lực mạnh hơn súng máy.

- Cứ chọn thoải mái, có những vũ khí này chúng ta tiến vào đó sẽ thoải mái hơn chút, ít nhất không cần lo lắng Ghoul nguyên thủy uy hiếp.

Khi Takatsuki Sen nói chuyện đã cầm một súng máy hạng nặng để sau lưng, suy nghĩ một lát lại cầm hai súng tay ngắn để ben trong túi đựng súng ở chân, sau đó bắt đầu cầm lượng lớn dây đạn và băng đạn súng lục.

Arima Kisho, cha sứ cũng bắt đầu lựa chọn súng ống, Kirishima Arata như bị làm khó, giống như không biết dùng súng ống thế nào.

Tô Hiểu cầm một túi vải dài quân đội màu xanh, không ngừng nhét bom vào bên trong, nhưng hắn nhét một lúc lâu mà túi vải không đầy.

Sau khi hắn cho tay vào trong túi, nhét mấy quả bom trong túi vào không gian dự trữ, mục đích của hắn và Arima Kisho không giống nhau, đối phương muốn hủy diệt “Nguyên”, mà hắn muốn tìm được “Nguyên”.

Rất nhanh túi vải đã đầy, trên eo Tô Hiểu còn treo mười mấy quả bom khác nhau, rất tiện sử dụng.

Takatsuki Sen cau mày, nhìn túi vải to trong tay Tô Hiểu.

- Ngươi không cần súng à?

- Kỹ thuật bắn súng của ta… Nói thế nào đây, vượt qua mấy chục mét là tùy vào may mắn.

Takatsuki Sen không nói gì, sau khi tất cả mọi người chọn xong thì lên một chiếc xe van, đi thẳng tới khu 24.

Xe rất xóc, Tô Hiểu cũng không biết phải làm sao.

Sau khi đi đến khu 24, xe van không đi tới lối vào lòng đất, mà lái tới một vùng đất hoang vu.

Ở gần một tảng đá đường kính mấy mét, một cửa động đen xì xuất hiện.

Không cần phải nói, đây nhất định là lối vào do Aogiri Tree đào ra, đi về thông đạo dưới lòng đất khu 24.

Tiến vào bên trong, dưới sự dẫn dắt của Takatsuki Sen, năm người nhanh chóng tới thành trung tâm.

Vốn cần mấy tiếng đi, sau khi có con đường tắt này, năm người chỉ cần hai tiếng đã tới trước lối vào thành trung tâm dưới lòng đất.

Nhìn lối vào ở phía dưới, bên trong thành trung tâm có rất nhiều Ghoul bình thường, cái giếng bị phá hủy, Ghoul nguyên thủy bị Tô Hiểu và Arima Kisho nổ chết, những tên Ghoul kia lại quay về quê hương của bọn họ.

Tô Hiểu hơi do dự, nếu Ghoul trong thành trung tâm cùng tiến lên thì làm sao bây giờ, nhưng sau khi cảm nhận được túi vải nặng trịch trong tay, bỗng nhiên hắn an tâm hơn.

Cùng lắm thì nổ chết bọn họ, huống chi bây giờ có Takatsuki Sen vương của đám Ghoul, nếu không quản được những tên Ghoul này, không bằng Takatsuki Sen đi tìm khối đậu hũ đập đầu chết đi.

Năm người tiến vào thành trung tâm, Tô Hiểu và Arima Kisho lập tức khiến đám lớn Ghoul hoảng sợ.

Không giống với tưởng tượng, những tên Ghoul này không có ý định chiến đấu, đây là sợ hãi tích lũy do bị Arima Kisho giết thời gian dài.

Takatsuki Sen nhìn về phía đám lớn Ghoul chạy trốn, trong mắt có chút ưu thương.

- Đi thôi, đến đường nối bằng sắt, cho dù cái giếng bị nổ hủy, nhưng ở đó có đoạn giữa giếng, chúng ta phải thâm nhập vào “địa ngục” rồi.

Năm người đi tới kiến trúc bằng sắt trong thành trung tâm, sau khi Takatsuki Sen ấn mấy cái nút trên tường, bên trong phòng vang lên tiếng máy móc hoạt động, mặt đất trong phòng xuất hiện một đường nối bằng sắt chếch xuống phía dưới.

Năm người đứng trước đường nối bằng sắt, bọn họ sắp phải đi sâu vào nơi không rõ chiều sâu, tiến vào một khu vực vô cùng nguy hiểm.

Đường đi của năm người khác nhau, tính cách lại càng khác biệt.

Tô Hiểu: Bình thường dáng vẻ có chút lười nhác, nhưng lúc chiến đấu luôn đánh vào chỗ yếu của kẻ địch, có thể chém đầu tuyệt không chặt tay.

Takatsuki Sen: Lúc ở trạng thái nhân loại thì hoạt bát, tình cảm, sau khi biến thân Kakuja thì giết người tàn bạo.

Arima Kisho: Phần lớn thời gian đều mặt than, bởi vì thể chất nửa nhân loại mà tuổi thọ không còn nhiều.

Kirishima Arata: Người đàn ông ấm áp như ánh mặt trời, nói chuyện với ai cũng rất hòa nhã, không rõ thực lực.

Cha sứ: Bình thường luôn mỉm cười, không rõ ý đồ, nhìn có vẻ giống lão nhân từ ái, thực ra là lão cáo già.

Tô Hiểu nhìn bốn người xung quanh, ánh mắt lấp lóe, hắn đang suy nghĩ mục đích thật sự của những tên này.

Trong đó có ba người cần phòng bị nhất, mức độ phòng bị là Arima Kisho thứ ba, cha sứ thứ hai, mà vị trí đầu tiên là Kirishima Arata!

Một tên Ghoul bị CCG giam cầm nhiều năm làm “nguyên liệu sinh trưởng Kakuhou”, tâm lý còn có thể ấm áp như ánh mặt trời sao? Điều này khiến người ta rất hoài nghi.

Có lẽ năm người tạo thành một đội có năm mục đích, vậy thì vô cùng thú vị, ai sẽ là người thắng cuối cùng đây.

Tô Hiểu đánh cược bằng mệnh, hắn đánh cược mình thắng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận