Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 552: Gai

Trong hang núi.

Ngoại trừ Bố Bố và Hidan giao lưu ánh mắt ra, trong hang núi vô cùng yên tĩnh.

Hai tên đùa bức này thông qua giao lưu bằng mắt xong, đã bắt đầu chơi kéo búa bao, ai thua thì tát mình một cái.

Từ đôi mắt trợn to đầy giận dữ của Hidan có thể nhìn ra, rất có khả năng tên này đã tát mình mấy cái rồi.

Trên mặt Bố Bố là đắc ý, có trời mời biết sao cẩu trảo của nó có thể bày ra cái kéo, có lẽ Hidan cũng không ngờ, cho nên hắn ta bị thua hai lần.

Khóe miệng Kisame co giật, co giật kịch liệt, Deidara thì bị một người một chó hấp dẫn, giống như cũng muốn gia nhập, tên ngốc này đứng quá tẻ nhạt.

Thiên Đạo đã đạp Hidan ba lần, Hidan làm bộ như không thấy, chơi không biết trời đâu đất đâu với Bố Bố, vẻ mặt Konan thì bất đắc dĩ.

Kakuzu liếc nhìn Hidan một cái, nghiêng đầu, giống như cảm thấy cùng tổ đội với tên bị chó đùa này hơi mất mặt, bên trong đôi mắt màu lục nếu dùng ngôn ngữ biểu đạt thì nghĩa là: “Hidan, anh quá mất mặt, rời khỏi đội đi.”

- Mẹ ngươi, có phải ăn gian không?

Hidan chịu mấy cái tát mạnh xong, cuối cùng không nhịn được mở miệng, Bố Bố gâu khinh thường với hắn ta.

- Câm miệng.

Thiên Đạo mở miệng, Hidan phẫn nộ câm miệng.

Tô Hiểu cảm thấy bức tranh miêu tả về Akatsuki không đúng lắm, nguyên nhân là có Bố Bố gia nhập.

Một người một chó chơi kéo búa bao xong, trong hang núi không tính là quá tẻ nhạt, Thiên Đạo không nói gì nữa.

Cứ trôi qua hai ngày hai đêm như vậy, tới ngày thứ ba tất cả mọi người trong hang núi đều nhức eo đau lưng, Tô Hiểu đã ngồi trên ngón tay, dù sao hắn chỉ làm nền, nhẫn trên tay hắn mới là then chốt.

Ném cho Deidara một cái Hamburger, Tô Hiểu lấy một chuỗi thịt xiên nướng ra lót dạ.

- Ta cũng ăn một chút.

Kisame mở miệng, chữ dưới chân hắn ta mờ đi một ít.

- Đợi đã.

Zetsu đột nhiên mở miệng, trong ba ngày này Zetsu rất ít khi mở miệng.

- Sao thế?

Thiên Đạo mở mắt ra, nhìn Bố Bố theo bản năng, Bố Bố đã ngủ say tới mức chảy nước bọt, 45 điểm mị lực không phải là trang trí, nếu không phải mị lực của Bố Bố kinh người, cho dù có Tô Hiểu nó cũng bị đuổi ra khỏi sơn động.

- Có kẻ địch truy kích tới Xuyên Chi Quốc.

Xuyên Chi Quốc mà Zetsu nói là Hà Chi Quốc, chỉ là cách gọi không giống, Xuyên Chi Quốc là cách xưng hô ba trăm năm trước của Hà Chi Quốc.

- Số lượng?

Thiên Đạo không bất ngờ, phong ấn Nhất Vĩ ở Hà Chi Quốc, hắn ta đã chuẩn bị kỹ càng nghênh đón truy kích của làng Cát.

Hà Chi Quốc ở giữa Hỏa Chi Quốc và Phong Chi Quốc, phía trên là Vũ Chi Quốc, phía dưới là đại dương mênh mông.

Phong ấn Nhất Vĩ không thể đến Vũ Chi Quốc phong ấn, đó là sào huyệt, Hỏa Chi Quốc cũng không thể, đó là địa bàn của làng Lá, Phong Chi Quốc càng không thể, quá kiêu ngạo, cho nên chỉ có thể chọn Hà Chi Quốc.

- Một, hai...

Zetsu nhắm mắt cảm nhận một lát, mở miệng nói:

- Có tổng cộng bốn người, nếu tình báo không sai, đây là một tiểu đội thượng nhẫn, tên thượng nhẫn dẫn đội là Maito Gai, Ninja làng Lá.

- Hắn ta là ai?

Rõ ràng là Thiên Đạo chưa từng nghe nói tới người này, nếu kẻ địch đến từ làng Lá, đương nhiên là ánh mắt Thiên Đạo sẽ nhìn về phía Itachi.

- Thượng nhẫn làng Lá, am hiểu thể thuật, thực lực rất mạnh, không nên khinh địch.

- Ồ... Là tên kia à?

Kisame mở miệng, hắn ta từng giao đấu với Gai rồi.

Không ai nói nữa, đây là đang đợi Thiên Đạo ra lệnh.

- Dùng thuật kia, tuy còn đang trong giai đoạn thí nghiệm, nhưng hiệu quả không tệ.

Ý của Thiên Đạo là không sử dụng bản thể, dùng một loại phương thức đặc biệt nghênh địch.

- Ta đi.

Hidan mở miệng, hắn ta đã kìm nén một bụng lửa giận rồi.

- Để ta đi, ta có chút ân oán cá nhân với tên kia.

Kisame cũng mở miệng.

- Thuật kia sẽ tiêu hao Chakra, Kisame tương đối thích hợp, cho dù như vậy cũng sẽ tiêu hao 30% Chakra.

Thiên Đạo phái Kisame đi nghênh địch, trong hang núi yên tĩnh lại.

Nhưng chưa được mười phút, mắt Zetsu lại mở to.

- Lại tới một nhóm nữa, vẫn là làng Lá.

Zetsu nhìn về phía Deidara.

- Các ngươi bắt Nhất Vĩ ở đâu thế, làng Lá sao?

- Làng Cát, sao Nhất Vĩ có thể chạy tới làng Lá được.

Deidara có chút không biết nói gì, bọn họ bắt một người ở làng Cát, ai có thể ngờ truy kích đều là Ninja làng Lá.

- Chuyện này rất bình thường, lúc trước làng Cát phái ra rất nhiều người truy kích, cuối cùng tử thương nặng nề.

Xem ra lúc Sasori đoạn hậu diệt không ít Ninja, bằng không sẽ không như vậy.

- Deidara, Byakuya, thanh thế bắt Vĩ Thú lần này quá lớn, đặc biệt là Deidara, trước khi rút lui ngươi còn ném bom ở làng Cát.

Kẻ địch đuổi theo liên tục, khiến Thiên Đạo hơi bất mãn.

- Jinchuriki lần này hơi mạnh, ừm.

Vẻ mặt Deidara không vui.

- Cho nên mới đầu ta đã nói với ngươi rồi, năng lực của ngươi không thích hợp đánh lén, nếu lúc thanh lý trạm gác không phải Byakuya yểm hộ ngươi, ngươi đã bị lộ...

Sasori giống như hơi bất mãn với việc Deidara ném bom.

- Ồ... Nói ra cơ quan của Sasori huynh cũng đủ khuếch đại.

Deidara không phải là quả hồng mềm, nghe Sasori châm chọc mình, hắn ta lập tức châm chọc lại.

- Ngươi nói cái gì?

- Hả?

Sasori đứng đối diện Deidara.

- Đừng nội chiến.

Thiên Đạo khẽ quát một tiếng, đây chỉ là chuyện thường ngày ở Akatsuki, vẻ mặt những người khác đều như thường.

- Lần này là ai đi?

Khi Thiên Đạo nói chuyện nhìn bốn phía.

- Ta đi.

Hidan mở miệng, hắn ta chuẩn bị đi giết thời gian và giải quyết buồn bực.

Một đôi mắt đỏ như máu nhìn về phía Hidan, Hidan có chút không rõ lắm.

- Lần này vẫn là Ninja làng Lá như cũ, ta đi.

Itachi mở miệng, Hidan khẽ xì một tiếng, không nói gì nữa.

- Quyết định như vậy đi.

Thiên Đạo phái Itachi đi ngăn cản đội truy kích thứ hai của làng Lá.

- Itachi, tiểu đội các ngươi đúng là chịu khó.

Tô Hiểu mở miệng, nhiệm vụ ngăn cản hai nhóm truy binh đều được tiểu đội của Itachi ôm lấy, Kisame đi rất bình thường, nhưng Itachi ra tay không có vấn đề có quỷ mới tin, cơ thể của Itachi càng ngày càng kém, con mắt của hắn ta sẽ không sử dụng dễ dàng.

- Nằm trong chức trách mà thôi, ta càng hiểu rõ về Ninja làng Lá.

Khi nói chuyện hai tay Itachi kết ấn, ý thức tiến vào trong cơ thể tạm thời.

Tô Hiểu cười nhạt không nói, có lẽ cơ thể của Itachi đã không chống đỡ nổi, nên không thèm che giấu mục đích nữa.

Itachi và Kisame đi nghênh địch, trong hang núi lại yên tĩnh lần nữa.

Một tiếng sau, Kisame khôi phục ý thức trước tiên.

- Thất bại à?

Kisame thất bại là lẽ đương nhiên, dùng cơ thể kia đi chiến đấu, có thể phát huy ra 5 phần thực lực đã không tệ rồi.

- Thất bại, nếu là bản thể...

Kisame giống như hơi khó chịu, dù sao cũng thua trong tay một người hai lần, tuy lần này hắn ta chỉ cần kéo dài thời gian.

Tô Hiểu liếc mắt nhìn Kisame, ánh mắt rõ ràng là, nếu như bản thể đấu với Gai, có lẽ anh đã chết rồi.

Nếu Maito Gai mở bát môn, như vậy hắn ta sẽ tách rời khỏi cường giả thời kỳ này, một cước đạp bay sáu Pain cũng không khoa trương, tuy rằng cuối cùng hắn ta vẫn chết.

Không thể nghi ngờ chính là Maito Gai rất mạnh, Tô Hiểu không muốn chiến đấu với loại người như vậy, đừng nói là đối phương mở bát môn, chỉ cần mở thất môn hắn có thể sống hay không đều là ẩn sổ, nhưng năng lực cận chiến của Tô Hiểu khắc chế Gai, bản thân hắn ta cũng không dễ chịu gì, mất tay mất chân là lẽ đương nhiên.

Maito Gai là cường giả chân chính ở thế giới Ninja, những người khác đều dựa vào huyết thống hoặc bí thuật gia truyền để mạnh hơn, nhưng Gai không giống, hắn ta không có huyết thống cũng không có bí thuật, thậm chí không có nhẫn thuật, nhưng từ thời thiếu niên hắn ta đã bắt đầu khổ luyện, cho tới tận hôm nay cũng không ngừng lại.

Giai đoạn trước Gai không được quan tâm kỹ càng, mãi đến khi hắn ta mở bát môn thiếu chút nữa đá ra đại kết cục.
Bạn cần đăng nhập để bình luận