Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 841: Tới lúc mời kẻ địch ăn quả dứa

Hào quang hiện lên, đôi mắt Viêm Thần trợn to, hắn ta vù một tiếng ngồi dậy.

- Muội muội của ta đâu?

Nghe câu đầu tiên Viêm Thần nói khi tỉnh lại, mỹ nữ mặc đồ công sở và Nãi Đường hơi bất đắc dĩ, tên này muội khống chi hồn đã ăn sâu tận xương tủy, hoàn toàn không cứu được.

- Muội muội ngươi đang tìm kiếm “tình huống” trên thi thể kẻ địch.

Nãi Đường cố gắng nói uyển chuyển một chút.

- Nàng lại đang mở thi thể ra chơi sao? Chuyện này…

Viêm Thần còn chưa kịp nói xong thì dừng lại, bản năng nói với hắn ta, có một số lời không thể nói.

Đau nhức truyền từ khắp vị trí trên người Viêm Thần đến, bên trong lều vải tràn ngập mùi khai nhàn nhạt.

- Byakuya, phương thức ngươi trị liệu cho ta thật “ôn hòa”, hình như ta tiểu ra rồi.

Viêm Thần vén chăn đầy máu tươi lên, mùi khai rất rõ ràng.

- Nhưng mà, đa tạ, ân tình này Viêm mỗ sẽ nhớ kỹ.

Viêm Thần cử động cánh tay trái hơi đau nhức, cánh tay trái của hắn ta đã khôi phục máu thịt lần nữa, nhưng mà có một số chỗ còn có thể nhìn thấy dấu vết tinh thể hóa.

Tô Hiểu đang hút thuốc ở bên cạnh phả ra một làn khói xanh.

- Việc nhỏ mà thôi, ngươi không chết, ta rất bất ngờ, ý chí cầu sinh mạnh tới khó tin.

Tô Hiểu nhìn về phía Viêm Thần, lúc trước năng lượng Thanh Cương Ảnh xâm nhập vào đại não, phá hoại một góc phong ấn thuật nào đó. Lấy năng lượng Thanh Cương Ảnh làm môi giới, hắn cảm nhận được mảnh vỡ ký ức vụn vặt, thông qua những mảnh vụn ký ức này, hắn suy đoán có khả năng Viêm Thần không có đam mê đặc biệt như muội khống, kỳ lạ chính là, bất cứ đồn đại gì đều từ miệng Viêm Thần, hắn ta là muội khống.

Bí mật của người khác Tô Hiểu không có hứng thú đào móc, đối phương có phải là muội khống hay không đâu liên quan tới hắn, bây giờ chỉ cần Viêm Thần không chết chính là chuyện tốt, đối phương có thể ngăn cản Hi, nói rõ sức chiến đấu của đối phương tuyệt đối không yếu. Hiện giờ hai bên đều là châu chấu trên cùng một sợi dây, nếu Tô Hiểu trọng thương gần chết, Viêm Thần cũng sẽ không mặc kệ không quan tâm.

Tô Hiểu ngáp một cái, giá trị pháp lực của hắn tiêu hao hơn 1000 điểm, chính là thông qua nhai [kẹo cao su Ích Đạt] khôi phục, mỗi viên nhai 5 phút có thể khôi phục 75 điểm giá trị pháp lực, nhai 10 viên mà nói, giá trị pháp lực của hắn đủ sử dụng chiến đấu.

- Đã 8 tiếng.

Tô Hiểu đột nhiên mở miệng, mỹ nữ mặc đồ công sở và Nãi Đường không rõ.

- Ta hôn mê 8 tiếng à?

Viêm Thần cảm thấy không ổn.

- Đúng vậy, 8 tiếng.

- Chuyện này không ổn.

Viêm Thần nhìn về phía Tô Hiểu, Tô Hiểu gật đầu, hai người đều nghĩ tới một điểm.

Viêm Thần bị tinh năng ăn mòn, Hi là người khởi xướng nhất định biết rõ điểm ấy. Viêm Thần là một trong những chủ lực chiến đấu bên Luân Hồi Nhạc Viên, khi hắn ta trọng thương gần chết, vì sao Hi không dẫn người tấn công, đây chính là cơ hội trời cho công phá cầu đá.

- Dựa vào hiểu biết của ta đối với Hi, nàng sẽ không mặc kệ cơ hội như vậy, trừ phi có cơ hội càng tốt hơn. Ví dụ như một số chiến cuộc có thể nghịch chuyển hoặc cơ hội diệt sạch chúng ta.

Lo lắng của Viêm Thần không phải không có lý.

- 2 tiếng trước ta đã tra xét qua trong mê cung, không phát hiện khí giới cỡ lớn công thành, cũng không có gợn sóng hoặc khí tức dị thường, rất yên bình.

Đương nhiên là Tô Hiểu không thể tiến vào mê cung khu hai, nhưng Bố Bố có thể.

Viêm Thần vừa định nói chuyện, Tô Hiểu mở miệng nói:

- Hi vẫn luôn chưa xuất hiện.

Viêm Thần gật đầu, đánh giá đối với Tô Hiểu lại tăng lên mấy cấp, đồng thời hắn ta phát hiện Tô Hiểu là người hợp tác tốt nhất hiện giờ. Tuy đám đoàn trưởng kia có nhân thủ, nhưng tư tâm quá nặng, so với đại cục, bọn họ càng quan tâm tiền lời của nhóm mạo hiểm mình. Bây giờ phe mình chiếm lĩnh địa thế, tình hình như vậy càng rõ hơn.

- Đám đoàn trưởng kia an phận không?

Viêm Thần đang hỏi mỹ nữ mặc đồ công sở, người này lắc đầu.

- Mặt và lòng bất hòa, sau khi ngươi xảy ra chuyện, bọn họ có ý để người phụ nữ Draga lên thượng vị, nhưng mà người phụ nữ kia rất thông minh, không dám làm chim đầu đàn, dù sao uy hiếp của Hi còn đó, người nào lên thượng vị, kẻ đó phải đối phó Hi. Trừ ngươi còn có vị ở đây, hình như không ai có thể đối phó Hi.

Mỹ nữ mặc đồ công sở cười với Tô Hiểu, huyết khí đầy người trên người Tô Hiểu cùng với sức chiến đấu trên chiến trường lúc trước, nàng đã sớm chú ý.

Tô Hiểu đột nhiên đứng dậy, tay đè lên chuôi đao bên hông.

- Có thứ gì đó sắp tới.

- Hả?

Mỹ nữ mặc đồ công sở và Nãi Đường hơi mơ mang, Viêm Thần giãy dụa đứng dậy.

Bùm!

Tiếng nổ vang rền truyền tới, cả cung điện Hoàng Hôn chấn động một lát rồi dừng.

- Làm sao thế?

- Không rõ lắm, hình như có thứ gì đó đánh lên trên cung điện Hoàng Hôn.

- Ra ngoài xem xem.

Bên ngoài lều truyền tới tiếng la ầm ĩ, Tô Hiểu và đám Viêm Thần lao ra khỏi lều vải, Bố Bố còn buồn ngủ theo sau Tô Hiểu.

Khi Tô Hiểu đi tới lối ra cung điện phát hiện, từng thủy tinh hình dáng gai nhọn xuất hiện ở cửa, mà ba lối ra của cung điện Hoàng Hôn đều bị chặn như thế.

- Không ổn, không ổn, không ổn.

Viêm Thần không để ý tới vết thương, lấy pháp trượng ra chuyển hóa thành ma thương, phụ lên ma thương thuộc tính “hỏa” xong, hắn ta bắt đầu phá hoại cửa kính.

Rất nhanh, chỗ cửa thủy tinh bị Viêm Thần dung thành chất lỏng, phía trước xuất hiện chính là mảng lớn tầng thủy tinh dày đặc.

Nếu nhìn từ trên cao, có thể thấy thủy tinh giống như dòng sông, bao bọc ba cầu đá và cung điện Hoàng Hôn ở bên trong, hình thành một quả cầu thủy tinh hình bầu dục hơn nghìn mét.

Trong quả cầu thủy tinh này có mấy trăm Khế Ước Giả của Luân Hồi Nhạc Viên, bọn họ giống như côn trùng bị Kohaku bao bọc, bị cố định bên trong thủy tinh, đã đồng hóa với thủy tinh.

Trong mê cung khu hai, bên cạnh Hi còn tung bay mấy viên thủy tinh phá nát. Gương mặt nàng trắng bệch như tờ giấy, cơ thể nhanh chóng thủy tinh hóa.

Cách một tiếng, Hi thủy tinh hóa vỡ nát, mảnh vụn thủy tinh tung tóe, mặt đất mấy chục mét xung quanh nhanh chóng thủy tinh hóa, một bóng mờ con mèo xuất hiện, hư ảnh này hình thành một quả cầu. Rất nhanh, một cánh tay trắng nõn vươn từ trong quả cầu ra.

Cánh tay này mới tiếp xúc với không khí lập tức bắt đầu thủy tinh hóa, mấy giây sau, quả cầu thủy tinh kia tinh thể hóa, phá nát.

Quá trình này lặp lại ba lần xong, Hi đã hư thoát ngã trên đất, cuối cùng nàng không chết, trong thời gian ngắn vừa rồi, nàng chết ba lần, nàng còn bốn lần phục sinh nữa, là năm mạng.

Gương mặt tái nhợt ngã xuống đất không chỉ có Hi, mấy trăm Khế Ước Giả của Thiên Khải Nhạc Viên quanh nàng cũng như vậy, bọn họ có một điểm giống nhau, đều là Khế Ước Giả hệ pháp, giá trị pháp lực không nhiều.

Những người này đều hư yếu, ngã lên trên mặt đất vô thức co giật, có một số người càng trực tiếp nổ chết. Đây là bị ngoại lực nhanh chóng tiêu hao giá trị pháp lực, đại não xuất hiện phản ứng bản năng.

Thuộc hạ của Hi dẫn theo Hi và đám Khế Ước Giả hệ pháp ngã xuống đất nhanh chóng rời đi. Hi dùng ba tính mạng của mình, cộng thêm tính mạng của mấy chục Khế Ước Giả hệ pháp, đủ tiêu diệt 403 kẻ địch.

Khế Ước Giả trấn thủ ở cầu đá hầu như chết hết, đây là cơ hội Hi vẫn luôn chờ đợi, vì chuyện này, nàng không để ý tử thương đuổi phía Luân Hồi Nhạc Viên ra khỏi mê cung khu hai, chỉ có Khế Ước Giả Luân Hồi Nhạc Viên đứng đủ dày đặc, quả cầu thủy tinh đường kính hơn 1000 mét mới phát huy ra lực sát thương lớn nhất. Đây là kế hoạch Hi bố trí kỹ càng khi biết địa hình của di tích cổ.

Sau khi thực hành kế hoạch này, cho dù thành hay bại, uy vọng của Hi sẽ giảm nhiều.

Lúc đầu quân đội thú nhân xung phong, hay là tử chiến ở mê cung, thậm chí trọng thương Viêm Thần, cũng là một phần kế hoạch của Hi. Chỉ khi Viêm Thần trọng thương, khiến Luân Hồi Nhạc Viên không có người tâm phúc, thực hành kế hoạch này nguy hiểm mới giảm mức độ thấp. Vì chuyện này, khi Hi đối chiến với Viêm Thần cố ý chết một lần.

Nhân số còn lại phía Luân Hồi Nhạc Viên: 255 người.

Nhân số phía Thiên Khải Nhạc Viên: 783 người.

Nhân số hai bên xuất hiện chênh lệch gấp ba, trong chiến tranh sẽ xuất hiện tình huống ba đánh một.

Nhưng phía Thiên Khải Nhạc Viên còn chưa biết, bọn họ giết đều là đám Khế Ước Giả tinh thần còn tính là bình thường, Khế Ước Giả đối đầu với kẻ địch mạnh, còn có tâm tư vào trong cung điện Hoàng Hôn ngủ, đều là gia hỏa tinh thần không bình thường. Khế Ước Giả tinh thần bình thường, vào thời khắc phía Thiên Khải Nhạc Viên kéo tới, đã chết hết.

Thế cuộc trước mắt là, đám Khế Ước Giả tinh thần không bình thường, đã bị ép tới đường cùng.

Bên trong cung điện Hoàng Hôn, trong tay Tô Hiểu là Thái Dương Thần Apollo. Với nhân số còn lại của phía Luân Hồi Nhạc Viên, cố thủ cầu đá là không thể, chỉ có thể lùi về thủ tầng hai cung điện Hoàng Hôn, chỗ đó lên trên chỉ có một con đường, độ khó phòng ngự giảm đi nhiều.

Tô Hiểu cảm thấy, tới lúc cho kẻ địch ăn một quả “dứa”, tuy địa hình tầng hai không thích hợp dùng Apollo, nhưng địa hình tầng bốn rất thích hợp.

- Viêm Thần, ta có kế hoạch không tệ, nếu như thời cơ thỏa đáng, có thể diệt sạch kẻ địch.

Nghe Tô Hiểu nói, Viêm Thần gương mặt âm trầm nở nụ cười, cười có chút thần kinh.

- Rất trùng hợp, ta cũng có kế hoạch, nhìn xem kế hoạch của chúng ta ai phát điên hơn.

Mấy phút sau, Viêm Thần đăm chiêu gật đầu:

- Kế hoạch của ngươi phát điên hơn, hay dùng kế hoạch của ngươi?

Nghe xong hai người thảo luận, mỹ nữ mặc đồ công sở suy sụp. Ý nghĩ của nàng là, lựa chọn kế hoạch không phải nên cân nhắc kế hoạch của ai hợp lý hơn sao? Lẽ nào thế giới quan của nàng có vấn đề?
Bạn cần đăng nhập để bình luận