Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 973: Hoàn thành trò chơi

Sáng sớm hôm sau, trận đấu hư không năm nay đã mở màn ba ngày.

Trận đấu vòng thứ 2 kết thúc, khu vực vị trí người dự thi vắng vẻ hơn nhiều. Vốn có 260 người thi đấu, đến bây giờ chỉ còn lại 22 người.

Trong 22 người này, thực lực của mỗi người không thể khinh thường. Sân đấu hư không có quy tắc tàn khốc, cộng thêm luân phiên ác chiến, người dự thi có thể đi đến lúc này không thể có người yếu.

Bên trong phòng công chứng, Tô Hiểu lẳng lặng đợi kết quả rút thăm vòng kế tiếp. Bởi vì số lượng tuyển thủ dự thi vẫn là số chẵn, dẫn đến trong 2 vòng đấu không có người may mắn rút vào số trống.

- Đâu…

Tiếng gào đau đớn truyền từ gần đó tới, Tô Hiểu liếc mắt nhìn, là tiểu loli trinh thám ngồi dựa vào góc tường, nàng đã thành con “nhím”.

Mấy cây tiễn laser đâm lên người nàng, mỗi khi tiểu loli trinh thám nỗ lực rút tiễn laser ra, những tiễn laser kia sẽ kích hoạt, da thịt gần đó bị đốt vang xì xì.

- Đau quá.

Tiểu loli trinh thám la đau, nhưng cho dù làm thế nào, nàng nhất định phải rút những tiễn laser này ra trước khi trận đấu bắt đầu, nếu không nàng không thể chiến đấu.

- Em gái, cần trợ giúp gì không?

Ba tráng hán tiến lên trước, hình thành thế vây quanh nhìn xuống tiểu loli trinh thám. Tiểu loli trinh thám ngẩng đôi mắt chứa nước mắt lên, có chút đáng thương.

- Cảm ơn từ tận đáy lòng, nhanh giúp ta một chút, ta sẽ không quên ân tình này.

Ba tên tráng hán vây quanh lên này là ba huynh đệ Quốc Túc, ba người liếc mắt nhìn nhau xong cùng cười đê tiện.

- Sữa một ngụm 2000 Nhạc Viên Tệ, rút ra mỗi tiễn 3000, đảm bảo trong lúc rút ngươi sẽ không chết.

- Hả?

Khi tiểu loli trinh thám nói chuyện đều mang theo tiếng rung.

- Không dối trên lừa dưới, bao trị bách bệnh.

Lão tam Quốc Túc tiến lên vỗ bả vai tiểu loli trinh thám.

- Tổng cộng 8 cái, tính cả tiền dùng để chữa bệnh, tổng cộng 34.000 Nhạc Viên Tệ. Giảm 15% cho ngươi, tổng cộng 30.000 Nhạc Viên Tệ.

- Đại ca, hình như ngươi tính sai…

- Câm miệng, đây không phải trọng điểm.

Ba người Quốc Túc công khai yết giá, nhưng có thể làm gì, tiểu loli trinh thám không có 3 vạn Nhạc Viên Tệ. Trước khi tiến vào Ác Ma Cổ Bảo, nàng đã tiêu sạch Nhạc Viên Tệ, hơn nữa trong khi chơi trò chơi không có tiền lời Nhạc Viên Tệ.

- Dùng trang bị thay thế được không?

- Thành giao.

Ba tên ngốc Quốc Túc và tiểu loli trinh thám đạt thành giao dịch. Phát hiện điểm này, Tô Hiểu hơi tiếc, sao hắn không nghĩ tới đây là cơ hội làm ăn.

Một lát sau, tiếng kêu rên như giết lợn phát ra.

- Đừng nhúc nhích.

- Lão tam, đè chân nàng lại, nha đầu này lại đạp mặt ta.

- Cứu mạng! Ta hối hận, trả trang bị cho ta, ta như vậy rất tốt, đừng… Đừng rút ra, ta đau muốn chết, ô…

Trong phòng công chứng náo nhiệt lên, thỉnh thoảng truyền ra tiếng cười bất lương của ba huynh đệ Quốc Túc.

Tô Hiểu vẫn luôn ngắm nhìn xung quanh, rất nhanh hắn phát hiện một người đá “bị thương”, chính là lão huynh người đá Quốc Túc chào hàng nước gội đầu lúc trước.

Lúc này cánh tay người đá đứt một cái, Tô Hiểu nhìn về phía đối phương.

- Cần chữa trị không, 2 vạn Nhạc Viên Tệ, bao trị bách bệnh.

Sự chú ý của lão huynh người đá không đặt bên phía Tô Hiểu, nó lấy một chai chất lỏng màu xám to ra đổ vào miệng.

Ùng ục, ùng ục…

Uống mấy ngụm lớn, người đá uống sạch chất lỏng sền sệt màu xám kia, còn hài lòng ợ một tiếng no nê.

- Ngươi nói cái gì?

Lão huynh người đá mơ hồ nhìn Tô Hiểu, cánh tay tảng đá đứt rời nhanh chóng tái sinh.

- Không có chuyện gì.

Chào hàng thất bại, tổn thất 2 vạn Nhạc Viên Tệ.

Khoảng nửa tiếng sau, kết quả rút thăm đã có, đối thủ của hắn là số 2.

Nhìn thấy con số này, đôi mắt Tô Hiểu nheo lại. Hắn biết đây là số thẻ của ai, cùng lúc đó, một ánh mắt nhìn về phía Tô Hiểu.

Tô Hiểu ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt đối phương, là Bì Bàn, Bì Bàn chính là người dự thi số 2.

- Đã sớm muốn đánh với ngươi một trận, xem ra vận may của ta không tệ.

Bì Bàn nhai đồ ăn trong miệng, đây là hành động hàng ngày của hắn ta. Chỉ khi dự trữ đủ mỡ trong cơ thể, hắn ta mới có sức chiến đấu.

- Vậy thì gặp ở sân cát vàng.

Tô Hiểu đứng dậy đi tới đài tuyển thủ quan sát, hoàn thành rút thăm, thì đại biểu chẳng mấy chốc trận đấu vòng thứ ba sẽ bắt đầu.

Đi vào một hành lang tối tăm, trên vách tường hành lang mơ hồ thấy được vết máu khô, giọng của MC Hag truyền tới tai.

Đi tới cuối hành lang, xông tới mặt chính là tiếng hò hét ở thính phòng, xem ra khán giả rất chờ mong trận đấu vòng thứ ba.

Sau khi Tô Hiểu ngồi xuống, gần đó đã có mấy người dự thi đợi từ lâu. Trong đó bao gồm Phong vương tử, trùng tộc Zebra, một người đàn ông toàn thân là áo giáp sắt, còn có một người phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa, uống đến say khướt.

- Các khán giả thân ái, một đêm không gặp, có nhớ ta hay không, ha ha ha.

Ngày hôm nay MC Hag đeo một cái kính đen nhỏ, khiến tên ma quỷ này có chút đẹp trai.

- Dựa theo thông lệ, Hag sẽ không phí lời với mọi người, đi thẳng vào vấn đề đi. Mời tuyển thủ cuộc so tài thứ nhất ra sân, lần lượt là tuyển thủ số 37 và tuyển thủ số 203.

Ngoại trừ vòng thứ nhất, trình tự tuyển thủ ra sân là rút ngẫu nhiên, từ tình huống trước mắt nhìn xem, phương thức của trận đấu hư không có chút đúng quy củ. Chẳng biết vì sao có nhân khí cao như thế, phải biết rằng, trong hư không có rất nhiều trận đấu.

Rất nhanh hai người dự thi ra sân, vẫn là quá trình nghìn bài một điệu, hai người dự thi chém giết nhau.

Khán giả đã không biết xem bao nhiêu cuộc tranh tài, khó tránh khỏi xuất hiện thị giác mệt nhọc, bởi vậy tiếng hoan hô không cao.

Trong lòng Hag có chút nôn nóng, hắn ta nhất định phải khiến trận đấu tăng tiết tấu. Chém giết đặc sắc chân chính sắp bắt đầu, trước đó không thể để khán giả mất đi kiên trì, vậy thì phải thử năng lực cá nhân của Hag.

Trải qua hơn 20 phút chém giết, cuộc so tài thứ nhất kết thúc, hai tên dự thi đều nằm ngang đi ra. Một tên bị bẻ gãy cổ, một tên nằm trên băng ca phun máu phè phè. Nhân viên còn chưa đưa hắn ta ra khỏi sân cát vàng, chân của tuyển thủ kia giẫm một cái, ngoẻo.

Hai người hầu như đồng quy vu tận, hai bên đều không nương tay trong chiến đấu, đồng quy vu tận không hiếm thấy.

Hai người dự thi này mới chết, Tô Hiểu nhận được nhắc nhở của Luân Hồi Nhạc Viên.

[Nhắc nhở: Liệp Sát Giả đã nằm trong top 20 của trận đấu hư không, hoàn thành trò chơi vòng thứ năm của Ác Ma Cổ Bảo.]

[Liệp Sát Giả có thể tới tầng một Ác Ma Cổ Bảo bất cứ lúc nào, sau khi tới tầng 1, chủ nhân của cổ bảo Alice sẽ trao tặng huy chương người thắng trò chơi cho Liệp Sát Giả. Sau khi nhận được huy chương người thắng, Liệp Sát Giả hoàn thành trò chơi Ác Ma Cổ Bảo, có thể về Luân Hồi Nhạc Viên bất cứ lúc nào.]

[Liệp Sát Giả có thể tiếp tục tham gia trận đấu hư không, thời gian cưỡng chế trở về còn lại: 49 tiếng 59 phút.]



Nhận được liên tục nhắc nhở, Tô Hiểu thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng hoàn thành trò chơi Ác Ma Cổ Bảo, chỉ cần tới tầng 1 cổ bảo, hắn có thể qua cửa trò chơi Ác Ma Cổ Bảo. Còn Alice có khả năng gây khó dễ hay không, Tô Hiểu căn bản không lo lắng điểm ấy.

- Thiệt lớn rồi.

Tiểu loli trinh thám nắm chặt tay, đập lên bắp đùi một cái. Nàng sẽ không tiếp tục tham dự trận đấu, mục đích tham dự trận đấu là vì thông qua vòng thứ 5 của trò chơi Ác Ma Cổ Bảo.

- 20 người đứng đầu, như vậy đã đủ, tuy liều mạng rất quan trọng, nhưng có thể nhận được càng nhiều cơ hội, nhưng tiền đề là có mạng hưởng thụ.

Một “người Dokia tinh” toàn thân đầy băng vải bẻ gãy thẻ trong tay, điều này đại biểu đầu hàng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận