Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 665: Bố Bố MVP

MVP: viết tắt của từ tiếng Anh là Most Valuable Player: Thành viên có ảnh hưởng lớn tới kết quả của trận đấu hay còn được gọi là thành viên có thành tích chơi xuất sắc nhất trận.

Viên đạn Milne 26.72mm không có cách trở xuyên qua đầu nhân ảnh kia, bóng người đầu quấn băng vải vỡ nát, cả cái đầu nổ tung như dưa hấu bị chùy sắt đập, chất lỏng đỏ trắng bắn lên trên vách tường.

Bóng người ngã xuống đất, hắn ta thậm chí còn không biết bị ai giết, Bonolenov thành viên của Phantom Troupe, đánh số 12 trong lữ đoàn, năng lực giả Niệm hệ phóng xạ, bị Vi Ny một súng miểu sát.

Sau khi Bonolenov ngã xuống đất, một rương báu màu tím sẫm xuất hiện bên cạnh thi thể hắn ta.

Trên tháp đồng hồ, nòng súng súng ngắm hạng nặng trước người Vi Ny bốc lên khói xanh, nòng súng đỏ rực, vừa nhìn là biết không thể xạ kích liên tục, sự thực đúng là như vậy, hung khí này chỉ có thể bắn một phát, mỗi lần bắn một phát cần 3 phút làm lạnh nòng súng.

Cử động bả vai đau nhức, Vi Ny nhìn thấy rương báu màu tím sẫm thông qua ống ngắm, nàng huýt sáo.

- Kiếm lời rồi.

Để súng ngắm sang một bên, Vi Ny lấy một chiếc máy bay điều khiển từ xa ra, đừng nên xem thường thứ này, đây cũng là một trang bị, trang bị phẩm chất màu lam, nàng điều khiển máy bay từ xa bay nhanh tới vị trí rương báu.

...

Trên đường phố.

Tô Hiểu cầm một cái đầu Nilapan trong tay, để con Nilapan gần chết này đảm nhiệm tấm khiên, ánh đao lấp lóe, trước mặt có vài con Nilapan không đầu ngã xuống.

Ngay lúc mấy con Nilapan này ngã xuống, Tô Hiểu để ý thấy kẻ địch phía trước trở nên thưa thớt hơn, bọn họ sắp phá vòng vây đi ra ngoài.

Ba huynh đệ Quốc Túc thở hổn hển ở sau lưng Tô Hiểu, sự thực chứng minh, main tank rất xuất sắc trong phương diện thủ vững, lúc phá vòng vây có chút tránh khỏi không còn chút sức lực nào.

Chém giết mấy con Nilapan ở trước người, trong tiếng gầm gừ phẫn nộ của đám Nilapan phía sau, mấy người giết ra khỏi bao vây.

Mê Muội nhìn bốn người ở phía trước chậm rãi chạy ra, nàng không biết phải nói gì.

- Mẹ nó, không có cảm giác tồn tại đúng là có lỗi.

Hào quang màu bạc tuôn từ trong cơ thể nàng ra, mấy con Nilapan bên cạnh Mê Muội đột nhiên bất động, một đạo tơ máu qua lại trong không trung, lúc những con Nilapan này cử động, đều nắm chặt yết hầu phun máu theo bản năng.

Nhân cơ hội này, Mê Muội cũng giết xông ra khỏi bao vây, hội hợp với đám Tô Hiểu.

Hai mươi phút sau.

Trong một hẻm nhỏ đen xì ở quảng trường, đám Tô Hiểu đứng hoặc ngồi trong hẻm nhỏ.

- Một tin tức tốt, một tin tức xấu, nghe tin nào trước?

Tô Hiểu nhìn bốn người quanh đây, là Bố Bố truyền tin tới.

- Tin xấu.

Mê Muội nghiến răng, rút lợi trảo gãy của Nilapan trong tay ra, sau khi tiểu đội phá vòng vây thành công lại gặp phải ba Nilapan.

Tộc Nilapan không phải tụ tập hết với nhau, mà phân tán ở gần quảng trường, giống như đi dạo loanh quanh dò xét lãnh địa.

- Tin tức xấu là Tiểu Sửu đang ở cạnh đoàn trưởng lữ đoàn.

- Không ổn...

Lúc này ba huynh đệ Quốc Túc cũng bị thương không nhẹ, may mà bọn họ còn chữa trị được cho nhau.

- Tin tức tốt thì sao?

Lão tam Quốc Túc rất lạc quan.

- Tin tức tốt là lữ đoàn tử thương nặng nề, người nào đó ta thả ra lúc trước rất mạnh.

- Ai?

- Kurapika.

Nghe thấy tên này, Mê Muội và ba huynh đệ Quốc Túc hiểu ra, tuy khoảng thời gian hiện giờ Kurapika không tính là mạnh, nhưng vì thệ ước và chế ước, lúc hắn ta đối phó người của Phantom Troupe rất mạnh.

- Kurapika giết ba người của lữ đoàn, Shizuku, Kortopi, Franklin đều bị hắn ta giết chết, nhưng trả giá lớn, hắn ta bị đoàn trưởng lữ đoàn đâm thủng trái tim sau đó chạy trốn, không rõ sống chết.

- Ngoan nhân huynh, sao ngươi chiếm được những tin tình báo này?

Lão nhị Quốc Túc hỏi ra nghi ngờ của mấy người.

- Ta có... Con đường đặc biệt.

Nghĩ tới Bố Bố truyền tình báo về, khóe miệng Tô Hiểu co giật, dĩ nhiên là đứa thiếu não kia đánh vào người đứng đầu tộc Nilapan, kỹ năng “ngươi không nhìn thấy ta” này rất mạnh mẽ.

Thực ra nếu chỉ riêng năng lực này, không có hiệu quả khuếch đại như vậy, lúc trước Bố Bố thôn phệ huyết nhục của sinh vật Độc Nhãn Cự Quái cấp lãnh chúa, các hạng mục thuộc tính có tăng lên, không, phải nói là tăng kinh khủng.

Bubtney (Servant).

Giá trị sinh mệnh: 100%.

Giá trị pháp lực: 270.

Sức mạnh: 26 (tăng lên 1 điểm).

Nhanh nhẹn: 32 (tăng lên 4 điểm).

Thể lực: 30 (tăng lên 2 điểm).

Trí lực: 27.

Mị lực: 53 (tăng lên 8 điểm).

...

Lúc Tô Hiểu nhìn thấy thuộc tính mị lực cao tới 53 điểm của Bố Bố, hắn hơi ngạc nhiên, thuộc tính mị lực của Bố Bố sắp đuổi kịp thuộc tính chính của Tô Hiểu.

Dựa theo suy đoán của Tô Hiểu, năng lực: Ngươi không nhìn thấy ta (bị động, năng lực tự mình lĩnh ngộ), hiệu quả mạnh yếu được quyết định dựa vào thuộc tính mị lực cao hay thấp.

Nói cách khác, thuộc tính mị lực của Bố Bố càng cao, kỹ năng này càng mạnh.

“Ngươi không nhìn thấy ta” không phải là ẩn thân, cũng không phải ngụy trang, ẩn thân hoặc ngụy trang không thể đánh vào nội bộ kẻ địch.

- Con đường đặc biệt...

Tuy Mê Muội cau mày, nhưng chuyện như vậy nàng không tiện truy hỏi.

- Thế cuộc rất có lợi đối với chúng ta.

Tô Hiểu đổi chủ đề, năng lực của Bố Bố không thể để lộ, đây là đòn sát thủ ở thời khắc quan trọng.

- Dựa vào tình hình hiện giờ, chiến lực phe địch còn sót lại 5 người, Tiểu Sửu, đoàn trưởng của lữ đoàn, thành viên của lữ đoàn là Phinks, Machi, Pakunoda, trừ Phinks ra, hai thành viên khác của lữ đoàn có sức chiến đấu không tính là quá mạnh.

Cho dù đối thủ giảm đi, nhưng biểu cảm của Quốc Túc và Mê Muội vẫn không thoải mái.

- Bên tộc Nilapan làm sao bây giờ? Những tên bốn mắt này cũng là kẻ địch của chúng ta.

- Không cần để ý tới bọn họ, chúng ta trực tiếp đi giết Tiểu Sửu.

- Không thành vấn đề chứ?

- Hiện giờ không phải có vấn đề hay không, hơn nửa tiếng nữa, tộc Nilapan sẽ tấn công sàn đấu giá lần nữa, một khi sàn đấu giá bị phá, trừng phạt nhiệm vụ chính sẽ lập tức tới, sau khi -3 toàn thuộc tính chúng ta muốn đối phó Tiểu Sửu và đoàn trưởng lữ đoàn sẽ rất vất vả.

Bố Bố đánh vào trong nội bộ tộc Nilapan, nhận được tình báo rất quan trọng.

Tộc Nilapan không phải do Tiểu Sửu định đoạt, tộc Nilapan và Tiểu Sửu chỉ là lợi dụng quan hệ, hiện giờ trong thành phố Yorknew có hơn 2700 Nilapan, năm con dẫn đầu, một con cấp thủ lĩnh.

Có Bố Bố theo dõi trong tộc Nilapan, hơi có gió thổi cỏ lay, Bố Bố sẽ lập tức thông báo cho Tô Hiểu, đây cũng là nguyên nhân tạm thời hắn không để ý tới tộc Nilapan.

- Không chỉ như vậy, ta hoài nghi Tiểu Sửu đã không còn sức chiến đấu.

Lời nói của Tô Hiểu khiến Quốc Túc và Mê Muội rất nghi ngờ.

- Sao hắn ta sẽ không còn sức chiến đấu nữa? Lúc trước ta từng nghe nói về Tiểu Sửu, có người nói hắn ta thích ăn linh hồn.

Rõ ràng là Mê Muội không tin Tiểu Sửu đã mất đi sức chiến đấu.

- Lúc trước ta giao đấu với hắn, chém hai chân và một tay của hắn rồi để hắn thoát mất, với trình độ khoa học kỹ thuật và thần bí học ở thế giới Hunter, muốn khôi phục tay chân cần vận khí, nhưng ta biết, trong lữ đoàn không có ai giúp hắn khôi phục tay chân bị chém, tay chân của hắn đã bị ta hủy hoàn toàn, Machi cũng không có cách nào.

- Vậy sao...

Mê Muội lộ ra vẻ mặt trầm ngâm.

Tô Hiểu thông qua Bố Bố biết được Tiểu Sửu còn chưa khôi phục tay chân, tuy Bố Bố chỉ liếc mắt nhìn đám Tiểu Sửu từ xa, nhưng có tay chân hay không nó vẫn nhìn rõ.

- Nếu hắn ta không có sức chiến đấu, vậy ta có thể cân nhắc đi ám sát hắn ta.

Mê Muội mỉm cười nhìn Tô Hiểu, ý của nàng thực sự là không muốn giao đấu với đoàn trưởng của lữ đoàn hoặc thành viên của lữ đoàn, như vậy sẽ giảm nhỏ nguy hiểm.

- Nhưng thứ cho ta nói thẳng, nếu tay chân của Tiểu Sửu khôi phục, hoặc có manh mối khác không đúng, ta sẽ lập tức rút lui.

- Có thể.

Tuy Tô Hiểu rất muốn tự mình giải quyết Tiểu Sửu, nhưng thế cuộc hiện giờ không cho phép, đoàn trưởng của lữ đoàn không có ai đối phó, mà Quốc Túc thì cần ngăn cản thành viên còn lại của lữ đoàn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận