Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 443: Hung Man

Sau khi Tô Hiểu nằm trên sườn núi một lát, hắn cảm thấy không đúng lắm.

Trước đây lúc bị tay bắn tỉa khóa chặt, hắn đều có cảm giác có mũi nhọn ở lưng, nếu như miêu tả cẩn thận loại cảm giác đó, giống như có người cầm lợi khí nhắm gần con mắt hắn, còn đâm trúng bất cứ lúc nào.

Bây giờ không có cảm giác này, ý nghĩ đầu tiên của hắn là cảm nhận bị che đi, trong chớp mắt lại loại bỏ ý nghĩ này.

Có lẽ người bắn có thể che cảm nhận của hắn trong tình huống không nổ súng, nhưng sau khi nổ súng tuyệt đối không thể.

Tô Hiểu đứng dậy nhìn xung quanh, xung quanh hoàn toàn đen xì, tầm mắt bị cắt giảm tới mức tận cùng.

Tuy trong lòng hơi nghi ngờ, nhưng chỉ có vài tên thổ dân da đỏ đang giơ cây đuốc tìm kiếm cách đó không xa.

Nếu trong tình huống có tay bắn tỉa, đương nhiên là Tô Hiểu sẽ không manh động, đó là tự tìm đường chết.

Tô Hiểu tới gần Bố Bố, hắn đang đi cầm Spider Queen.

Vừa tới gần Bố Bố, hắn nhìn thấy Bố Bố đang quan sát kẻ địch thông qua ống ngắm Spider Queen.

Liên hệ với tình huống lúc trước, một loại ý nghĩ xuất hiện.

“Mày nổ súng à?”

Phát hiện ánh mắt Tô Hiểu không đúng, Bố Bố nhanh chóng lắc đầu, phát súng kia khiến Tô Hiểu sợ không nhẹ.

Tuy Bố Bố cố gắng phủ nhận, nhưng chân trước nó có một vỏ đạn.

- Ô ba lạp lạp [Ngôn ngữ không biết].

Thổ dân da đỏ ở phía xa phát ra tiếng rống to, tất cả thổ dân da đỏ bắt đầu tập trung lại.

Tô Hiểu sẽ không để tình huống như vậy xảy ra, sau khi thổ dân da đỏ tập trung lại sẽ khó đối phó hơn.

Dựa theo số lượng cây đuốc, còn lại 21 thổ dân da đỏ có thể chiến đấu, phần lớn thổ dân da đỏ đều bị Tô Hiểu dùng Spider Queen bắn chết hoặc trọng thương.

Tô Hiểu cầm Spider Queen, đúng là lúc trước Bố Bố bắn một phát súng, nhưng chuyện này không có nghĩa là nó có thể khống chế được khẩu súng này.

Lực đàn hồi của Spider Queen rất khủng bố, Bố Bố chỉ bắn một phát súng, giá trí sinh mệnh đã giảm gần 15%, bên trong lông chỗ ngực có máu chảy ra.

Pằng, pằng, pằng.

Tô Hiểu bắn chuẩn ba phát, ba tên thổ dân ngã xuống đất, tuy không bắn chết toàn bộ, nhưng những thổ dân này sẽ mất đi sức chiến đấu trong thời gian ngắn.

Pằng, pằng…

Tô Hiểu không ẩn nấp, lấy tư thế nửa quỳ xạ kích.

Phía xa những cây đuốc biến mất từng cái một, mỗi cây đuốc biến mất, đại biểu một tên thổ dân da đỏ đã ngã xuống đất.

Thổ dân da đỏ có thể sinh tồn ở khu vực đất đỏ, đương nhiên là có chỗ đặc biệt của chúng nó, mà phương thức bắn tỉa này, thổ dân da đỏ lập tức phát hiện vị trí của Tô Hiểu.

Bị phát hiện là chuyện sớm hay muộn, hiện giờ cố gắng làm suy yếu nhân số của thổ dân da đỏ mới là then chốt.

- Ba đặc đát đát… [Ngôn ngữ không biết].

Trải qua một vòng xạ kích, còn 14 tên thổ dân da đỏ có thể chiến đấu, những thổ dân da đỏ này kêu to xông về phía Tô Hiểu.

Pằng.

Viên đạn cuối cùng trong Spider Queen bắn ra, Tô Hiểu ném Spider Queen cho Bố Bố.

- Nấp kỹ.

Không cần Tô Hiểu nói, Bố Bố đã hóa hóa thành một thể với thảo nguyên.

Thổ dân da đỏ còn 12 tên, cách Tô Hiểu bốn mét, cân nhắc nhân tố địa hình, hắn dự tính năm giây sau sẽ tới gần người.

Tô Hiểu rút hai súng trắng bên bên đùi ra, hiện giờ đã không có thời gian bắn một súng, hắn trực tiếp thay đổi hai súng hình thức bắn liên tục.

Nòng súng chĩa về phía trước, hai tay cùng kéo cò.

Thình thịch thình thịch…

Hai khẩu súng trắng đen lập tức bùng nổ ra tốc độ bắn xung phong.

Hai khẩu súng điền đạn là 30 phát, sau khi cùng xạ kích thì hình thành hai đạo đạn khóa.

Dưới hình thức bắn liên tục, trong phút chốc viên đạn bắn hết sạch.

Lách cách, lách cách…

Tiếng vang gấp gáp truyền tới, thổ dân xông về phía trước trực tiếp bị đạn bắn thành hai đoạn.

Sương máu lay động, tàn chi rải rác khắp sườn núi, nhân số thổ dân da đỏ chiến đấu còn lại 10 người.

Bởi vì đây là lần đầu tiên sử dụng hai khẩu súng trắng đen, Tô Hiểu không ngờ tốc độ bắn của hai khẩu súng lại nhanh tới vậy, một số viên đạn bắn vào trên thi thể kẻ địch.

Mắt đám thổ dân da đỏ đỏ lên, bộ lạc vốn mấy chục người chỉ còn sót lại mười người.

Đám thổ dân da đỏ đi chân trần giẫm lên đất, phát ra tiếng bước chân gấp gáp, nhìn khí thế giống như muốn ăn tươi nuốt sống Tô Hiểu.

Cắm hai khẩu súng đen trắng vào trong vỏ súng, Trảm Long Thiểm xuất hiện.

Năng lượng Thanh Cương Ảnh rất dễ thấy vào buổi tối, Tô Hiểu mở năng lượng Thanh Cương Ảnh đến mức sử dụng tốt nhất.

- Ba, hai, một.

Sau khi im lặng đếm trong lòng, Tô Hiểu cho nổ bom luyện kim cách người không xa.

Bùm!

Ánh lửa ngút trời, khiến buổi tối giống như ban ngày.

Gió mạnh thổi tới trước mặt, một tay Tô Hiểu che trước mặt, ánh mắt nhìn chằm chằm vị trí trung tâm nổ tung.

Hai tên thổ dân bị nổ gãy chân, 8 tên còn lại xông tới gần Tô Hiểu.

- Ô tháp tháp!

Một tên thổ dân kêu to một tiếng, nhếch miệng đầy răng trắng xông về phía Tô Hiểu.

Hàm răng trắng kia rất dễ trông thấy, đối với những thổ dân da đỏ này, hàm răng rất quan trọng, không có hàm răng khỏe mạnh thì đại biểu cho tử vong, mỗi ngày chúng nó đều dùng gỗ mài răng.

Tuy biểu hiện của thổ dân hung bạo tàn nhẫn, nhưng chúng nó không xông lên trước như tổ ong vò vẽ.

Một tên thổ dân đang xông về phía Tô Hiểu chính diện, sáu thổ dân xúm lại gần Tô Hiểu, còn một thổ dân lớn tuổi đứng cách đó không xa, trong tay là một cái đèn hàn.

Những thổ dân này chiến đấu với dã thú nguy hiểm quanh năm, vốn không cần ngôn ngữ câu thông.

Thực ra tổ tiên nhân loại cũng như vậy, nhưng trong con đường tiến hóa, những bản lĩnh này đã mất đi.

Nhân loại có được văn minh đồng thời mất đi một số thứ, ví dụ như lực cắn kinh người, lực sinh tồn, đủ để đối kháng dã thú cường tráng.

Phát hiện trận hình này của thổ dân da đỏ, Tô Hiểu âm thầm cảnh giác, đồng thời trong lòng vui mừng, may mà lúc trước dùng vũ khí tầm xa giảm bớt số lượng của thổ dân da đỏ.

Tên thổ dân đối diện Tô Hiểu rất cường tráng, có thể nói là cường tráng nhất trong tất cả thổ dân.

Tay thổ dân này cầm một cái rìu đá, rìu đá do một nguyên liệu màu đen chế tạo thành, hẳn là khoáng thạch kim loại nào đó.

Thổ dân rìu đá tấn công không có kết cấu, nhưng lại có cảm giác dã tính hung mãnh.

Một búa chém tới trước mặt, bắp thịt nhô lên và gió mạnh thổi tới, cũng khiến người ta nhìn mà khiếp sợ.

Tô Hiểu nghiêng người né tránh công kích, rìu đá kề sát chóp mũi xẹt qua hắn.

Đây là Tô Hiểu cố ý làm vậy, động tác né tránh quá mạnh sẽ lãng phí thời gian.

Rìu đá đánh xuống đất.

Rầm!

Bên trong núi đá giống như chôn thuốc nổ, một búa này khiến đá vụn tung tóe.

Tô Hiểu mới né tránh rìu đá liền đạp về trước một bước, một cước này đá vào rìu đá.

Hai tay thổ dân rìu đá dùng sức, nhưng rìu đá không nhúc nhích.

Một cước của Tô Hiểu đạp lên rìu đá, Trảm Long Thiểm trong tay chém ngang về trước, đây chỉ là phương thức đánh chém thông thường, nhưng góc độ vô cùng xảo quyệt.

Nếu thổ dân rìu đá buông tay né tránh, sẽ chém đứt hai tay thổ dân rìu đá, nếu không né tránh thì chém đứt yết hầu.

Xì xì.

Máu tươi bắn ra, Trảm Long Thiểm cứa qua yết hầu thổ dân rìu đá, đồng thời có ba ngón tay bay lên.

Thổ dân rìu đá không né tránh, cố gắng chống đỡ đánh chém của Tô Hiểu, đồng thời còn dùng tay nắm lấy Trảm Long Thiểm.

Sau khi chém đứt yết hầu thổ dân rìu đá và ba ngón tay thì dừng công kích, cơ thể thổ dân rìu đá quá mức cường hãn.

Tô Hiểu lại dùng sức lần nữa, hai ngón tay còn lại của thổ dân rìu đá bị đứt theo tiếng.

Rắc một tiếng, chuyện nằm ngoài dự đoán của mọi người xảy ra.

Trước khi ngón tay của thổ dân rìu đá bị chém đứt, nó lại cắn lên trên Trảm Long Thiểm.

Tuy ngón tay bị chém đứt hoàn toàn, nhưng thổ dân rìu đá chặn lại đánh chém của Tô Hiểu, bởi vậy nó bị chém đứt động mạch và tĩnh mạch + năm ngón tay.
Bạn cần đăng nhập để bình luận